Anh trai mất được nửa năm thì chị dâu sinh hạ một bé gái ở khu nhà ổ chuột rồi biến mất không dấu vết.
Nhân viên ủy ban phường lần theo địa chỉ tìm đến tận cửa, nhét đứa bé còn đỏ hỏn vào vòng tay tôi.
Bố mẹ đỏ hoe mắt c/ầu x/in tôi nuôi nấng con bé. Từ đó, tôi đá/nh đổi cả tuổi thanh xuân và tương lai, trở thành một bà mẹ đơn thân nuôi con.
Tôi dốc lòng đào tạo nó thành vận động viên thể dục dụng cụ vô địch. Nhưng vào đúng ngày tiệc mừng công, chị dâu trở về.
Ả ăn mặc sang trọng, trang sức đầy mình, chỉ thẳng vào mũi tôi m/ắng tôi là kẻ tr/ộm, cư/ớp đi giọt m/áu của ả.
Đứa cháu gái gạt tay tôi ra, khóc lóc nhào vào lòng ả, rồi cùng chị dâu và người bố ruột tống tôi vào b/ệnh viện t/âm th/ần.
Sau khi bị hànhz hạz đến ch*t, tôi mở mắt ra và thấy mình đã trở lại cái ngày nhân viên ủy ban phường tìm đến tận cửa.
1
Sáng sớm, tiếng gõ cửa dồn dập vang dội khắp hành lang, tim tôi thắt lại.
Đúng là thời điểm này, chính bà chủ nhiệm Vương của ủy ban phường kiếp trước đã gõ cửa nhà tôi như thế, làm kinh động cả hàng xóm láng giềng.
Trước mặt bao nhiêu người, bà ta nhét đứa bé vào tay tôi, nghiêm nghị phê phán tôi không chồng mà chửa, lối sống buông thả.
Sau này tôi mới biết, đó là con của anh trai. Bố mẹ tôi khóc lóc van xin, bảo rằng dù sao tôi cũng định sống đ/ộc thân cả đời, chi bằng nuôi nốt con bé.
Tôi đã đồng ý, nhưng quyết định đó đã khiến tôi phải trả giá bằng cả mạng sống.
Giờ đây, tiếng gõ cửa như đòi mạng ấy lại vang lên, tôi bật dậy khỏi giường, lao đến gi/ật tung cửa.
Đứng ngoài cửa chính là gương mặt mà đến lúc ch*t tôi vẫn không thể quên.
"Chu Nhu, còn trẻ mà không chịu học hành tử tế, sinh con ra lại ném vào thùng rác, cô có biết vứt bỏ trẻ em là trọng tội không!"
Đúng như dự đoán, hàng xóm xung quanh đều ló đầu ra, người này người kia xì xào bàn tán, chỉ trỏ.
Tôi trừng mắt nhìn bà ta, giây tiếp theo, một cú lộn ngược ra sau đầy dứt khoát, tôi đáp xuống vững vàng ngay trước mặt bà ta.
Cả hành lang trong phút chốc im phăng phắc.
"Chủ nhiệm Vương, bà đã từng thấy sản phụ nào vừa sinh con xong mà có thể hoạt bát thế này chưa?"
"Bà nhìn bụng tôi xem, trên người tôi có chút dáng vẻ nào của người vừa mới sinh con không?"
Loạt động tác của tôi khiến bà chủ nhiệm Vương ngẩn người ra, lúc này bà Lý nhà đối diện cũng hoàn h/ồn lại.
"Đúng đấy, Nhu Nhu đi dạy thay ở đại học, ngày nào cũng ra ngoài, chúng tôi làm gì thấy nó mang bầu bao giờ!"
"Có khi nào nhầm lẫn không?"
"Trong tã Iót có ghi địa chỉ, chính là ở đây, camera giám sát quay được người vứt con có vóc dáng giống hệt cô ta!" Bà chủ nhiệm Vương cố tỏ ra bình tĩnh.
Tôi chống nạnh, giọng cao thêm tám tông: "Vóc dáng giống hệt? Cả cái phố này người có vóc dáng giống hệt đầy ra! Bà đây là vu khống trắng trợn, tôi phải báo cảnh sát!"
Nghe thấy tôi đòi báo cảnh sát, sắc mặt bà chủ nhiệm Vương thay đổi: "Cô bé này, sao lại ăn nói hồ đồ thế!"
Tôi gi/ật lấy đứa bé trong lòng bà ta, giơ cao lên: "Bà không cho tôi báo cảnh sát, là vì trong lòng có tật gi/ật mình? Hay là đứa trẻ này lai lịch bất minh, bà đang cùng bọn buôn người làm một giuộc!"
Lời vừa dứt, tôi bấm ngay số 110: "Alo, đồng chí cảnh sát ạ? Ở chỗ chúng tôi có người nghi ngờ buôn b/án trẻ em, lại còn muốn đổ vấy cho tôi!"
"Cô ngậm m/áu phun người!"
"Chờ lát nữa cảnh sát đến, nếu bà không nói rõ ràng được, tôi sẽ đi kiện bà lên ủy ban kiểm tra kỷ luật vì tội lạm quyền, tư th/ù cá nhân!"
Ông trời cho tôi sống lại một lần nữa, từng nỗi oan ức tôi phải chịu kiếp trước, giờ đây đều hóa thành lớp giáp bảo vệ tôi.
Khi cảnh sát đến nơi, họ nhìn thấy cảnh tượng này.
Bà chủ nhiệm Vương ôm đứa bé, tức đến đỏ bừng mặt.
Còn tôi mặc đồ ngủ, chân trần, vẻ mặt bất cần đời.
Hàng xóm vây quanh ba tầng bốn lớp, sau khi nghe xong đầu đuôi câu chuyện, cảnh sát nhìn đứa bé trong tã Iót, đúng là trẻ sơ sinh, trên người còn đeo vòng tay của b/ệnh viện.
"Rốt cuộc là chuyện gì? Nói rõ xem nào!"
"Đồng chí cảnh sát, là địa chỉ và tên tuổi bố mẹ nó để lại!" Bà ta lấy từ trong túi ra một mảnh giấy nhăn nhúm.
Cảnh sát cầm lấy xem, địa chỉ đúng là nhà tôi, tên cũng khớp.
Tôi khoanh tay trước ngựk: "Tôi không biết, ai mà biết được kẻ nào đã mạo danh tôi, muốn bắt tôi làm kẻ thế mạng? Dù sao cũng chẳng phải con tôi, ai muốn nuôi thì nuôi."
Lời tôi vừa dứt, bố mẹ vốn đang trốn sau đám đông cuối cùng cũng chen vào được.
"Nhu Nhu, con cứ nhận đi, nhà họ Chu chúng ta chẳng lẽ không nuôi nổi một đứa con gái?" Bố tôi vừa mở miệng đã nói câu này.
"Bố, mẹ, hai người già rồi nên lú lẫn rồi phải không? Đứa trẻ lai lịch bất minh thế này mà cũng dám bắt con nhận?"
"Ai biết bố mẹ ruột nó là hạng người nào, nhỡ đâu là kẻ sát nhân thì sao? Nếu nó có b/ệnh di truyền gì, hay trong gen đã mang sẵn tính x/ấu, con không muốn nuôi một tai họa đâu!"
Bố mẹ tôi bị tôi chặn họng đến mức không nói được câu nào. Bà chủ nhiệm Vương mặt mày xanh mét, nhét thẳng đứa bé vào lòng bố tôi: "Đây là chuyện nhà các người, tôi không quản nữa! Biết thế này thì tôi đã không lo chuyện bao đồng!"
Trong phút chốc, xung quanh ồn ào hẳn lên, tất cả mọi người đều hiểu ra, chuyện này chắc chắn có liên quan đến bố mẹ tôi!