Tôi dạy kèm 1-1 cho em họ học lớp 12, mỗi buổi 100 tệ. Những dịp lễ tết, nể tình thân thích, tôi còn dạy miễn phí cho em ấy. Thế nhưng, sau khi người anh họ du học nước ngoài trở về, anh ta lại m/ắng tôi ki/ếm tiền thất đức. Anh ta bảo sinh viên bây giờ là rẻ mạt nhất, một buổi dạy chỉ vài chục tệ là có khối sinh viên tranh nhau làm. Tôi bị cả nhà em họ đá/nh đuổi ra khỏi cửa: "Mày nghèo đến phát đi/ên rồi à! Ngay cả tiền của người thân cũng lừa."
"Gia Tuấn là du học sinh cao cấp như thế mà chỉ lấy 80 tệ một buổi, mày cút xa cho tao!"
Sau đó, họ x/é nát kế hoạch học tập mà tôi đã dày công soạn thảo suốt cả năm, thậm chí còn ném cả những bài thi tôi từng chấm vào bếp lò ngay trước mặt tôi. Nhưng họ đâu biết rằng, người anh họ kia học ở một trường đại học "rởm" tại Úc, cứ nộp tiền là được vào. Ngoài một cái miệng nói tiếng Anh giọng địa phương đặc sệt ra, anh ta chẳng biết làm gì cả.
...
1
Tôi đã dạy kèm 1-1 cho em họ được hai năm. Dùng hai năm để đưa em ấy từ một học sinh đội sổ suýt phải nghỉ học, vươn lên lọt vào top 10 toàn khối. Thấy em ấy trở nên ưu tú, tôi cũng cảm thấy tự hào lây.
Qua ngày Tết Dương lịch là giai đoạn nước rút cuối cùng của lớp 12, ngày hôm đó sau khi soạn xong kế hoạch học tập còn lại, tôi liền vội vã chạy đến nhà em họ. Bài thi vừa mới làm được một nửa, cửa phòng đột nhiên bị đạp mạnh một cái "bụp". Chỉ thấy chú thím bước vào với khuôn mặt sa sầm, sắc mặt đen sì đ/áng s/ợ. Nghĩ đến tính cách có phần nổi lo/ạn của em họ, tôi cứ ngỡ lại là em ấy gây ra chuyện gì, nên theo thói quen lại mở lời bào chữa cho em: "Ân Hân cũng lớn rồi, không nên cứ để người ngoài m/ắng con bé như vậy..."
Không ngờ thím gi/ận dữ vơ lấy xấp đề thi, ném thẳng vào mặt tôi, làm tôi choáng váng cả người.
"Đồ con ranh này! Ngay cả tiền của người thân mà mày cũng lừa!"
Biểu cảm của thím vặn vẹo, ngón tay chỉ thẳng vào tôi, mấy lần suýt chút nữa chọc vào mắt tôi. Nghĩ đến mức phí dạy kèm 100 tệ một buổi của mình, tôi nhíu mày phản bác: "Thím à, phí dạy kèm lúc đầu chúng ta đã thỏa thuận từ lâu rồi, hai năm nay con chưa từng tăng giá một lần, xin hỏi con lừa thím cái gì?"
"Hơn nữa nhà thím còn ở nông thôn, chi phí đi lại cũng không ít đúng không? Không những con chưa bao giờ đòi thanh toán, mà mỗi dịp lễ tết, con còn không lấy phí, vẫn tận tâm dạy dỗ Ân Hân, nếu thực sự muốn tính toán chuyện này, con còn có thể nói là mình đã bù lỗ cho nhà thím không ít đấy!"
Thế nhưng thím hoàn toàn không lọt tai, kéo theo cả chú cũng lớn tiếng ch/ửi bới.
"Mày đừng có ngụy biện! Nếu không phải Gia Tuấn nói cho chúng tao biết sự thật, thì chúng tao cũng không biết mày là con ranh con lại lừa nhà này nhiều tiền đến thế!"
"100 tệ mà mày còn chê ít à? Gia Tuấn nói rồi, sinh viên như mày bây giờ, một buổi nhiều nhất chỉ đáng vài chục tệ!"
Hạ Gia Tuấn là anh họ của tôi, nhưng là họ hàng xa, một năm chẳng gặp được mấy lần. Nghe nói anh ta hiện đang du học ở Úc. Nghĩ đến môi trường sống của anh họ, tôi theo phản xạ nói: "Ý anh họ là đô la Úc ạ?"
"Không, là nhân dân tệ."
Vừa dứt lời, Hạ Gia Tuấn với dáng vẻ kiêu ngạo bước ra từ sau cánh cửa, ánh mắt đầy vẻ kh/inh miệt dành cho tôi.
"Em gái à, đừng tưởng anh du học nước ngoài mà không biết gì về trong nước nhé."
"Em chỉ là một đứa sinh viên, sao xứng đáng đòi mức phí cao như vậy! Sinh viên bây giờ nhiều như quân nguyên, 50 tệ dạy kèm cả ngày chưa chắc đã tìm được việc!"
Tôi sững sờ trước thái độ tự tin của anh ta. Không kịp truy c/ứu tại sao anh ta lại ở đây, tôi chỉ theo bản năng giải thích: "Anh Gia Tuấn, anh nghe ai nói vậy? Điều này hoàn toàn không thể nào, em thừa nhận sinh viên trong nước bây giờ khó tìm việc, nhưng thực sự không đến mức rẻ mạt như anh nói đâu."
2
Những gì tôi nói đều là sự thật. Bất cứ ai quen biết tôi đều hiểu rõ – với tấm bằng Thanh Hoa của tôi mà đi dạy kèm cho người khác, thì dù có định giá thế nào, đối phương vẫn là người hời nhất. Nếu không phải nể tình thân thích, ngay từ đầu tôi đã không nhận dạy kèm 1-1 cho em họ; và chính vì nể tình thân thích, tôi mới chỉ lấy mức "giá tình cảm" là 100 tệ.
Nếu tôi thực sự đi làm gia sư bên ngoài, lấy phí 300 tệ một buổi cũng chẳng hề quá đáng.
Hạ Gia Tuấn làm vẻ mặt "anh biết ngay là em sẽ nói thế", lấy ra ảnh chụp màn hình điện thoại đã chuẩn bị sẵn, dí thẳng vào mặt tôi.
"Em tốt nghiệp Thanh Hoa thì có gì gh/ê g/ớm, anh mới là sinh viên cao cấp ở nước ngoài! Đây là phí dạy kèm của anh, em nhìn kỹ xem anh chỉ lấy bao nhiêu tiền!"
Sau khi nhìn rõ con số bên trên, tôi kinh ngạc đến mức hồi lâu không thốt nên lời.
80 tệ một buổi?! Làm sao có thể!
Thấy tôi không nói gì, cứ tưởng tôi chột dạ, vẻ mặt của thím càng thêm kh/inh bỉ.
"Gia Tuấn chỉ lấy 80 tệ, sao mày dám lấy 100?!"
"Trước đây khi mày dạy kèm miễn phí cho Ân Hân, tao còn khen mày hiểu chuyện, hóa ra là 'lông cừu trên mình cừu'."
"Hạ Thính Vũ, chuyện này mày phải cho chúng tao một lời giải thích! Nếu không thì hôm nay đừng hòng bước ra khỏi cửa nhà tao!"
Nói đoạn, chú bá đạo chắn ngang cửa, cái bụng bia b/éo tròn rung lên bần bật.
Tôi suýt chút nữa thì lên cơn đ/au tim. Phải biết rằng làm gia sư không phải là b/án hoa quả, nhìn qua thì không có chi phí hữu hình, nhưng những gian khổ bỏ ra phía sau để đào tạo một học sinh là không thể đong đếm bằng tiền.
Thành tích của em họ kém thế nào họ còn rõ hơn ai hết. Từ nhỏ đến lớn, không phải là chưa từng cho em ấy đi học thêm, nhưng chỗ nào cũng bị Hạ Ân Hân chọc tức cho đến mức đuổi cổ ra ngoài. Nếu không phải tôi dạy kèm 1-1 suốt hai năm nay, liệu em ấy có thể từ đội sổ vươn lên top 10 toàn khối không?
Hơn nữa, phí gia sư 100 tệ căn bản là không hề đắt!
Tôi cố nén gi/ận đáp lại họ: "Chú thím, con chỉ hỏi một câu thôi, hai năm nay việc dạy kèm của con có hiệu quả không? Con có tận tâm tận lực vì việc học của Hạ Ân Hân không?"
Không ngờ những lời tiếp theo của hai người họ càng khiến người ta sững sờ.