"Trịnh Uyên Lẫm, người rơi xuống nước là vợ tôi, không phải vợ anh, đương nhiên anh nói nghe nhẹ nhàng lắm!"
"Anh cút ngay cho tôi! Đừng có ở đây mà cản trở tôi!"
Trịnh Uyên Lẫm không đề phòng, bị tôi đ/ấm một cú lảo đảo ngã xuống đất, hốc mắt lập tức bầm tím.
"Hà Chí Viễn, có phải ông biết gì rồi không?"
Hắn nghi ngờ nhìn tôi, ánh mắt đ/ộc địa như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Tim tôi thắt lại, nhưng vẻ mặt vẫn đầy vẻ đ/au thương: "Lão Trịnh, vợ tôi xảy ra chuyện rồi, tôi không có thời gian nghe anh nói nhảm đâu, nếu anh không giúp được thì mau về nhà đi!"
Nói xong, tôi quay đầu, tiếp tục lớn tiếng gọi tên Tô D/ao Nhu.
Trịnh Uyên Lẫm nghi ngờ nhìn tôi hồi lâu, thấy tôi thực sự chỉ là đang sốt ruột, sắc mặt lúc này mới dịu đi đôi chút.
Hắn lồm cồm bò dậy, đi đến bên cạnh tôi, thở dài khoác vai tôi.
"Lão Hà, tìm lâu thế này rồi, em dâu có lẽ đã đi rồi."
"Ông... hãy nén bi thương đi."
Tôi lượn lờ trên đầu Tô D/ao Nhu suốt mười phút.
Lúc này, cô ta quả thật sắp đi đời nhà m/a rồi.
Chỉ có điều, người cần nén bi thương phải là hắn, không phải tôi.
Tôi khóc lóc thảm thiết để Trịnh Uyên Lẫm đưa vào bờ.
Nhân viên đội c/ứu hộ thấy tôi tay không trở về, đều lộ vẻ thương hại.
Chỉ có Trịnh Uyên Lẫm và Hà Tô nhìn nhau, thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, trời đã tối hẳn.
Chúng nó nhìn mặt sông phẳng lặng, lại nhìn tôi đang đ/au khổ, đồng thanh khuyên nhủ.
"Lão Hà, đêm hôm khuya khoắt lạnh lẽo, hay là ông đưa con bé về trước đi, tôi ở đây giúp ông trông chừng em dâu, chỉ cần có tin tức, tôi sẽ báo cho ông ngay."
Hà Tô nghe vậy, gật đầu lia lịa: "Bố, chú Trịnh nói đúng đấy, chúng ta về nhà đi."
"Mẹ con vốn yêu cái đẹp, chắc chắn không muốn bố nhìn thấy bộ dạng không xinh đẹp của mẹ đâu."
"Chúng ta... cứ làm phiền chú Trịnh giúp xử lý hậu sự nhé."
Chúng nó quá muốn đuổi tôi đi để mau chóng vớt Tô D/ao Nhu lên.
Đến mức hoàn toàn không chú ý tới, giữa lòng sông nổi lên một vệt màu đỏ, đang dập dềnh theo sóng nước.
Mà nếu Tô D/ao Nhu còn ý thức, cô ta tuyệt đối sẽ không để vạt váy nổi lềnh bềnh trên mặt nước như vậy.
Thấy tôi không chút lay động, Hà Tô và Trịnh Uyên Lẫm người một câu, ta một câu khuyên không dứt.
Nhưng tôi chỉ cúi gằm mặt xuống, sợ rằng chúng sẽ nhìn thấy nụ cười lạnh lẽo nơi khóe môi mình.
Thời gian từng giây từng giây trôi qua, Trịnh Uyên Lẫm có chút sốt ruột.
Và ngay khi hắn dùng sức lôi tôi lên xe, tiếng còi cảnh sát vang dội bao vây lấy con sông.
Nhiều cảnh sát vội vã bước tới trước mặt tôi, x/ác nhận tình hình.
"Ông Hà, có phải ông là người báo cảnh sát không?"
Nhìn thấy cảnh sát và xe c/ứu thương, mặt Hà Tô và Trịnh Uyên Lẫm lập tức trắng bệch.
"Bố, sao bố lại báo cảnh sát?"
Nó sợ Tô D/ao Nhu bị phát hiện là giả ch*t, thấy cảnh sát và bác sĩ xuất hiện, cả người h/oảng s/ợ run cầm cập.
Ngay lúc nó đang chất vấn tôi.
Bên bờ sông đột nhiên truyền đến tiếng quát lớn của cảnh sát: "Ở đó! Mau vớt lên!"
Hà Tô ngoái đầu nhìn theo hướng đó, cuối cùng cũng nhìn thấy vệt áo đỏ đang trôi nổi trên mặt sông.
"Mẹ!!"
Khi Tô D/ao Nhu được vớt lên, gương mặt trắng bệch, môi tím tái.
Tứ chi vốn dĩ trắng trẻo thon thả giờ mềm nhũn như sợi bún, rũ rượi không chút sức sống.
Hà Tô và Trịnh Uyên Lẫm sợ đến mất vía, lao vào cáng c/ứu thương, không ngừng gọi tên cô ta.
Chỉ có tôi lạnh lùng nhìn tất cả những điều này, phải dùng rất nhiều sức lực mới nhịn được không bật cười thành tiếng.
Kiếp trước, sau khi tôi ch*t, linh h/ồn luôn bị giam cầm bên cạnh Tô D/ao Nhu.
Tôi nhìn cô ta mỗi tháng đều cầm tiền của tôi, đúng hẹn đến thẩm mỹ viện báo danh.
Nhìn cô ta và Trịnh Uyên Lẫm thân mật không kiêng nể gì, như hai con chó hoang, quấn lấy nhau không rời.
Nhờ sự cung phụng của tôi, Tô D/ao Nhu dáng người thon thả, vòng eo mảnh mai, gương mặt như thiếu nữ mà vóc dáng lại đầy vẻ chín muồi.
Trịnh Uyên Lẫm thường xuyên bị cô ta mê hoặc, không kể thời gian mà giam cầm cô ta dưới thân mình.
"Tô Tô, đàn ông của em có lợi hại không? Có phải mạnh hơn gã chồng ch*t ti/ệt kia của em nhiều không?"
Trịnh Uyên Lẫm thở hổ/n h/ển, nhưng vẫn cố so sánh với tôi.
Hắn hỏi Tô D/ao Nhu: "Em kết hôn với hắn bao nhiêu năm rồi, hắn đã bao giờ thỏa mãn được em chưa? Hả?"
Mà Tô D/ao Nhu cũng nũng nịu đáp lại.
"Chuyện từ đời tám hoánh nào rồi, anh gh/en t/uông vớ vẩn gì thế?"
"Hắn... hắn làm sao so được với anh chứ!"
"Người ta lúc nào cũng chỉ nghĩ đến anh thôi! Anh biết tại sao Hà Tô là con của anh không? Vì mỗi lần làm với hắn, em đều uống th/uốc tránh th/ai!"
"Em không đời nào sinh con cho hắn cả."
Chúng nó dùng tiền của tôi m/ua biệt thự, xe sang, hưởng lạc không chút kiêng dè.
Thậm chí, năm thứ hai sau khi Tô D/ao Nhu giả ch*t, cô ta còn sinh cho Trịnh Uyên Lẫm một đứa con trai.
Chúng đặt tên cho đứa bé là Trịnh Khắc Hà.
Mà tôi, chính là chữ Hà đó!
Chúng lừa dối tình cảm, tiêu hao cuộc đời tôi, còn muốn dùng tên con trai chúng để nguyền rủa tôi hết lần này đến lần khác.
Sao tôi có thể không h/ận?
Ngay khi tôi trừng mắt nhìn Tô D/ao Nhu, ngón tay cô ta đột nhiên cử động.
Bác sĩ đi cùng xe c/ứu thương đang làm hô hấp nhân tạo cho cô ta, giúp cô ta đẩy nước trong cơ thể ra ngoài.
Nhưng ngón tay Tô D/ao Nhu vừa cử động, Hà Tô và Trịnh Uyên Lẫm lập tức không chịu để yên.
Hà Tô thậm chí còn đẩy mạnh bác sĩ ra khỏi người Tô D/ao Nhu, hét lớn: "Đồ l/ưu ma/nh, mẹ tao ch*t rồi mà mày còn chiếm tiện nghi của bà ấy à?"
"Mày tên là gì, tao phải tố cáo mày!"
Trịnh Uyên Lẫm cũng hùa theo.
"Cậu thanh niên, người ch*t là lớn nhất, cậu mà còn sàm sỡ th* th/ể nữa, tôi sẽ không khách sáo với cậu đâu!"
Một cái nồi lớn úp xuống, nam bác sĩ đang cấp c/ứu cho Tô D/ao Nhu lập tức hoảng lo/ạn.