Cuối cùng, Lý Trác chỉ có thể xóa đi mấy chữ đó.

Xóa từng chữ một.

Xóa xong, nó vứt điện thoại sang một bên, nhắm mắt lại.

Trong đầu bỗng chốc hiện về hình ảnh những buổi sáng ngày xưa, những chiếc bánh dì Tân làm cho nó.

Ch/áy cạnh, nóng hổi.

20.

Mùa đông năm đó, Lý Trác lại một lần nữa đi ngang qua con phố cũ.

Như có m/a xui q/uỷ khiến, nó lấy chìa khóa nhà cũ ra định lên mở cửa, nhưng ngay khi sắp cắm chìa vào ổ, nó chợt bừng tỉnh, thu chìa khóa lại.

Nó nhớ lại những gì anh trai kể trong cuộc điện thoại cách đây không lâu, rằng vì chỗ này xa trường cấp ba của anh, nên dì Tân đã b/án nhà, chuyển đến gần trường của anh rồi.

Nơi này...

Đã không còn là nhà của nó nữa.

Gió mùa đông lùa vào cổ áo, Lý Trác rụt cổ lại.

Nó nhớ món canh lê dì Tân nấu để trị ho cho nó, nó chê ngọt, lúc nào cũng chỉ uống hai ngụm rồi bỏ đó.

Nó nhớ những bộ đồng phục của mình luôn sạch sẽ phẳng phiu.

Nó nhớ những chiếc cúc áo bị tuột được dì Tân kh//âu lại, từng đường kim mũi chỉ đều tỉ mỉ.

Nó dường như đã đá/nh mất một người thực sự đặt nó vào vị trí quan trọng nhất để chăm sóc.

Bỗng nhiên, Lý Trác lại nhớ về rất nhiều năm trước, hình ảnh dì Tân đưa nó đến trường, đón nó tan học, tay xách chiếc cặp sách của nó.

Lúc đó nó luôn nắm ch/ặt tay dì.

Lúc đó, nó gọi dì là “mẹ”.

21.

Mười năm sau, Lý Thanh ở lại Thâm Quyến.

Sau khi tốt nghiệp đại học, vì làm trong ngành công nghệ mới, chẳng mấy chốc cậu đã tạo dựng được chỗ đứng.

Cậu m/ua nhà ở Thâm Quyến và đón tôi đến ở cùng.

Ngày nào cậu cũng tăng ca đến rất muộn, nhưng đều về nhà ăn cơm.

Ngày nào tôi cũng hầm canh cho cậu, uống xong cậu đều khen: “Ngon quá!”

“Mẹ ơi, tay nghề của mẹ là nhất!”

Quần áo cậu m/ua đều là màu xanh da trời.

Vì năm đó tôi nói cậu mặc màu xanh da trời rất đẹp.

Có đôi khi nhìn cậu, tôi lại nhớ đến cậu bé đứng cuối hành lang không dám lại gần năm nào.

Giờ đây, ngày nào cậu cũng bước tới, ôm lấy tôi rồi cười bảo: “Mẹ, ngủ sớm đi ạ.”

Còn cậu thì tiếp tục bận rộn.

Đèn phòng cậu luôn sáng đến tận khuya, cậu vẫn nỗ lực như ngày trước.

Chiều thứ Sáu, Lý Thanh tan làm sớm về nhà, tay xách một túi giấy.

“Mẹ, món bánh của tiệm gia truyền mà lần trước mẹ bảo muốn ăn, con m/ua được rồi.”

Lúc đó tôi đang hầm canh trong bếp, quay đầu nhìn lại.

“Lại tiêu xài hoang phí. Mẹ không tự đi m/ua được à?”

“Mẹ đi m/ua phải ngồi tàu điện ngầm mất một tiếng, con tiện đường thôi.”

Lý Thanh đặt túi bánh lên bàn, bước vào bếp.

“Canh chín chưa ạ? Để con bưng cho.”

Tôi nhìn cậu thuần thục bày bát đũa, lòng có chút bâng khuâng.

Từ bao giờ mà cậu bé từng trầm mặc ít nói, đứng cuối hành lang không dám lại gần này, lại trở thành chỗ dựa của tôi.

Mùa đông năm ngoái, tôi bị ốm một trận, không phải b/ệnh gì nặng, chỉ là cảm cúm sốt cao, nhưng Lý Thanh đã xin nghỉ ba ngày ở nhà chăm sóc.

“Công ty con không bận à?”

Tôi nằm trên giường, nhìn cậu bưng nước đưa th/uốc.

“Không bận ạ.”

Lý Thanh đặt th/uốc hạ sốt bên đầu giường, lại đưa tay sờ trán tôi: “Vẫn còn hơi nóng. Mẹ đừng nói chuyện nữa, nghỉ ngơi nhiều vào.”

Tôi nhắm mắt lại, mơ màng chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm tỉnh dậy, phát hiện chiếc đèn ngủ bên giường vẫn sáng, Lý Thanh đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, đầu tựa vào lưng ghế mà ngủ thiếp đi.

Trên đùi cậu vẫn còn đặt chiếc máy tính, màn hình vẫn sáng — là đang xử lý công việc.

Tôi nhìn gương mặt lúc ngủ của cậu, bỗng nhớ lại đêm tôi bị sốt rất nhiều năm trước.

Lúc đó cậu mới mười hai tuổi, cũng canh bên giường tôi như vậy, canh suốt cả đêm dài.

Lúc đó cậu chưa từng gọi tôi là mẹ.

Còn bây giờ...

Chúng tôi là những người thân thiết nhất trên thế gian này.

22.

Còn về Lý Trác và Lý Phong...

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Lý Trác không đỗ đại học, Lý Phong nhờ người tìm cho nó công việc học việc ở một xưởng sửa chữa ô tô.

Làm được một năm, chê mệt, nó bỏ việc.

Sau đó lại làm shipper, giao đồ ăn, bảo vệ, chẳng có công việc nào làm được lâu dài.

Thẩm Y Y ly hôn với Lý Phong vào năm nó học lớp mười một, lý do y hệt năm đó — không chịu nổi nữa.

Lý Phong sau đó lại tìm một người khác, không thành, rồi quay lại c/ầu x/in tôi tái hôn.

Nhưng tôi không đồng ý.

Sống đến tuổi này rồi, tôi cũng chẳng muốn tạm bợ nữa.

Lý Phong sau đó lại muốn giành quyền nuôi Lý Thanh để ép tôi vào thế bí.

Nhưng vì trước đó chúng tôi đã ký thỏa thuận, Lý Thanh giờ là con nuôi hợp pháp của tôi, anh ta không thể giành lại được.

Sau này Lý Phong cứ sống một mình, tóc đã bạc, người cũng héo hon.

Thỉnh thoảng gọi điện cho Lý Thanh, chỉ nói “Bố không có bản lĩnh, con tự cố gắng nhé”.

Tin tức về Lý Trác, thỉnh thoảng tôi nghe Lý Thanh nhắc đến vài câu.

Nhưng nó chưa từng liên lạc với tôi, và tôi cũng không liên lạc với nó.

Có những con đường, đi sai là đã sai rồi.

Có những món n/ợ, tính toán sòng phẳng là đã xong rồi.

Tôi đã nếm đủ nỗi khổ của sự thiên vị suốt hơn hai mươi năm, thề rằng tuyệt đối sẽ không làm một người mẹ thiên vị.

Nhưng đến cuối cùng tôi mới hiểu ra —

Sự công bằng thực sự, không phải là cho tất cả mọi người như nhau.

Mà là dành những gì tốt nhất, cho người xứng đáng nhất...

23.

Năm tôi sáu mươi tuổi, tôi nhận được một tin nhắn.

Số lạ.

Chỉ vỏn vẹn bốn chữ:

“Mẹ, con nhớ mẹ.”

Tôi nhìn rất lâu.

Không trả lời.

Nắng ngoài cửa sổ rất đẹp.

Tôi cất điện thoại, vào bếp hầm canh cho Lý Thanh.

Có những con đường, đi sai là đã sai rồi.

Có những chiếc bánh, nguội lạnh là đã nguội rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm