Số phòng tôi đưa cho Lý Trình, chỉ là ôi chao, không cẩn thận nói nhầm tầng mất rồi.
8、
Ông lão đ/ập cửa chắc cũng phải hơn mười phút.
Đột nhiên không còn động tĩnh gì nữa.
Sau đó, trần nhà tôi liên tục truyền đến tiếng rung chấn, cùng với đó là tiếng kêu thảm thiết bị kìm nén.
Tôi đeo tai nghe siêu tĩnh âm vào, bên trong đã sớm phát nhạc giúp ngủ ngon.
Tôi ngủ rất ngon.
Trong mơ, tôi thấy mình kiếp trước bị ông lão ăn vạ đến tan cửa nát nhà, thấy đứa con trai thiểu năng bị ông lão xúi giục đ/âm từng nhát d/ao vào bụng mình.
Tôi bừng tỉnh vì sợ hãi, nghe thấy tiếng gõ cửa.
Nhìn đồng hồ, đã là 4 giờ sáng rồi.
Người gõ cửa là hai vị cảnh sát.
Họ hỏi tôi đêm qua có nghe thấy động tĩnh gì không.
Tôi nói chẳng nghe thấy gì cả, nhà trên lầu có b/ệnh, đêm nào cũng băm ch/ặt đồ đạc, tôi phải đeo tai nghe tĩnh âm mới ngủ được.
Cảnh sát kiểm tra phòng ngủ của tôi, gật đầu rồi rời đi, bảo rằng nếu nhớ ra tình tiết gì thì phải liên hệ với đồn cảnh sát kịp thời.
Tôi hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Cảnh sát chỉ nói trên lầu xảy ra án mạng, người đã bị đưa đi rồi.
Hàng xóm láng giềng đều bàn tán xôn xao.
Có người nói nhìn thấy xe c/ứu thương 120 khiêng một người ra, có người nói gã "siêu nam" trên lầu nhà tôi lúc bị cảnh sát c/òng tay, trên người đầy m/áu mà vẫn cười hì hì.
Vài ngày sau, thông báo của cảnh sát được đưa ra.
Ông lão nằm trong ICU mấy ngày liền, liệt từ cổ trở xuống, từ nay về sau không còn cách nào đi ăn vạ được nữa.
Hàng xóm "siêu nam" bị bắt giam, đối mặt với án tù không biết bao nhiêu năm.
Những ngày này đi làm, sự nhiệt tình của Lý Trình đối với tôi đột nhiên nguội lạnh.
Ánh mắt cậu ta nhìn tôi mỗi lần đều lộ rõ vẻ oán đ/ộc không thể che giấu.
Quyết định bổ nhiệm nhân sự của tôi cũng đã xuống, cả văn phòng tràn ngập những lời chúc mừng dù chân thành hay xã giao.
Chỉ có Lý Trình không biết đã trốn đi đâu.
Hình như đã xin nghỉ phép ở phòng nhân sự.
Tôi cũng đã điều tra ra lai lịch của cậu ta.
Cậu ta chính là con ruột của ông Lý! Chỉ là từ nhỏ đã được đưa cho người thân nuôi dưỡng.
Thảo nào ông Lý vì cậu ta mà chuyện gì cũng dám làm.
Thảo nào cậu ta và ông Lý, một kẻ hay đố kỵ, một kẻ chuyên ăn vạ, đúng là cùng một giuộc.
Một vài đồng nghiệp thân thiết mở tiệc chúc mừng tôi.
Đêm khuya, tiệc tan, tôi trở về khu chung cư.
Đột nhiên, điện thoại tôi hiện thông báo cảnh báo từ chuông cửa thông minh.
Tôi mở phần mềm lên, cái mặt thiểu năng thường xuất hiện trong cơn á/c mộng ấy đang dán sát vào chuông cửa nhà tôi.
Bên cạnh còn có một giọng nói nhắc nhở:
"Những gì tao nói đã nhớ kỹ chưa?"
"Lát nữa phải đ/âm thật mạnh vào biết chưa? Giống hệt như lúc tập ở nhà ấy!"
"Người cư/ớp gấu bông của mày chính là kẻ đó, mày đ/âm hắn càng mạnh, hắn càng vui, hắn chỉ khi vui mới trả lại gấu bông cho mày, biết chưa?"
Tôi nghe ra rồi, là giọng của Lý Trình.
Tôi đi dạo quanh dưới lầu rất lâu, nghe thấy tiếng bước chân của hai người đang xuống lầu, tôi quay người đi về phía cửa sau khu chung cư.
Ở đó có một con mương nước thải, rất sâu, lại không có camera giám sát.
Tôi vừa "gọi điện thoại", vừa tản bộ bên cạnh con mương.
Nghe thấy tiếng bước chân phía sau đang áp sát nhanh chóng, tôi lấy ra con gấu bông đã chuẩn bị sẵn.
Ném mạnh vào con mương, rồi hét lớn:
"Hỏng rồi, gấu bông rơi xuống nước rồi!"
Đứa con trai thiểu năng của ông Lý đang cầm con d/ao gọt hoa quả sáng loáng lao về phía tôi, đột nhiên quay đầu nhảy tót xuống con mương.
Nó kêu gào, vùng vẫy, miệng lẩm bẩm: "Gấu bông... đừng sợ... tao đến c/ứu mày đây!"
Tôi vội vàng báo cảnh sát.
Và hét lớn cầu c/ứu, thu hút mấy người đi dạo gần đó.
Ngày hôm sau, con trai ông Lý mới được vớt lên.
Lý Trình không rõ tung tích.
Tôi cung cấp đoạn video ghi lại từ chuông cửa thông minh cho cảnh sát.
Chẳng bao lâu sau, Lý Trình bị bắt tại một cửa hàng th/uốc trừ sâu.
Cậu ta vừa m/ua một chai Paraquat.
Nhưng khi đối mặt với cảnh sát, cậu ta không giải thích được mục đích sử dụng.
Kết quả điều tra nhanh chóng được đưa ra.
Lý Trình vì tội xúi giục gi*t người, gián tiếp dẫn đến cái ch*t của người bị xúi giục, và âm mưu gi*t người, bị kết án tù chung thân.
Sau này nghe nói, trong thời gian thụ án tại nhà tù, cậu ta bị giam chung với gã "siêu nam" kia.
Ngày nào cũng bị đá/nh vì tội... thở quá to.
Khi người nhà của gã "siêu nam" đến thăm, đã nói cho hắn biết Lý Trình chính là con ruột của ông lão hại hắn phải ngồi tù.
Tin tức này, chắc chắn không phải do tôi tiết lộ.
Lý Trình bị "chăm sóc" một cách toàn diện hơn.
Chưa được mấy tháng, cậu ta đã phát đi/ên hoàn toàn.
Sau đó không biết thế nào, "phát b/ệnh đột ngột" rồi ch*t.
Sau khi thăng chức tăng lương, tôi lại được công ty cử đi nơi khác, trở thành người phụ trách chi nhánh.
Tôi đặt ra quy tắc trong nội bộ công ty:
Phàm là kẻ giở trò tiểu xảo hòng thăng chức tăng lương, tất cả đều nhận bồi thường rồi cuốn gói ra đi.
Từ nay về sau, cuối cùng tôi cũng có thể yên tâm đón chào cuộc đời mới của mình.