“Mày còn dám m/ắng tao! Dù có chuyện gì xảy ra, mày cũng không được phép m/ắng mẹ mày, mày biết chưa!”
Biết cái con khỉ khô ấy! Nếu không phải người nhà bà ta là lãnh đạo trường, thì cái quán đó đã dẹp tiệm từ đời tám hoánh nào rồi!!!
“Không phải bà nói là tự tay bà làm sao! Con đã ăn phải gián với giòi rồi đây này!”
“Bà là đồ l/ừa đ/ảo! Đồ khốn nạn!!!”
Tôi gào thét đi/ên cuồ/ng, nhưng bà ta chẳng mảy may để tâm.
“Tao không nói thế thì làm sao mày chịu ăn? Tao làm sao uốn nắn được những suy nghĩ sai lệch của mày?”
“Mẹ kiếp!” Tôi tung một cú đ/á mạnh vào cái sạp hàng bên cạnh!
Mấy con gián to đùng từ trong đó chui ra chạy lo/ạn xạ, thậm chí có con còn bay thẳng vào mặt mẹ tôi!
Mẹ tôi hét lên thất thanh, sau khi phủi con gián ra thì mặt mày biến sắc.
“Thiển Thiển, mẹ…”
Tôi gầm lên:
“Bà vừa lòng chưa! Nó sạch sẽ lắm đúng không! Đồ khốn kiếp, bà hại ch*t tôi rồi! Đồ s/úc si/nh! Đồ s/úc si/nh!!!”
Nước mắt giàn giụa trên mặt tôi! Khó chịu đến mức muốn ch*t đi được!!!
Mẹ tôi khóc lóc nói xin lỗi, bảo bà không cố ý, nói bà cũng chỉ vì muốn tốt cho tôi, rồi nắm lấy tay tôi đòi tôi tha thứ.
Tôi làm sao mà tha thứ được? Đó là kỳ thi trung học phổ thông đấy!!!
Tôi hất mạnh tay bà ra rồi lủi thủi đi bộ về nhà.
Về đến nhà, mẹ tôi vừa khóc lóc vừa kể lể với bố.
Bà nói bà cũng không cố ý, ai mà biết cái hộp cơm đó có vấn đề...
Bố tôi lập tức giáng cho tôi một cái t/át, m/ắng:
“Đồ s/úc si/nh! Mẹ mày mang nặng đẻ đ/au, nuôi mày bao nhiêu năm, chỉ vì một kỳ thi mà mày dám m/ắng bà ấy?”
“Dù có đỗ đạt thì tao cũng không cho mày đi học nữa!”
“Mẹ kiếp! Còn dám trừng mắt với tao à? Xem tao đá/nh ch*t mày!”
Vừa nói, ông ta vừa rút thắt lưng da vụt thẳng vào mặt tôi, khiến gương mặt đỏ ửng của tôi tóe m/áu!
Lúc đầu mẹ tôi còn ngăn cản một chút, nhưng sau khi nghe đứa em gái nói: “Con thấy chắc là do chị tự thi không tốt nên muốn đổ lỗi lên đầu mẹ thôi”, bà ta lại tự tin trở lại.
“Đúng thế! Bao nhiêu người ăn có sao đâu, chỉ có mỗi mày là có chuyện! Tao thấy tám phần là do bản thân mày có vấn đề!”
“Gián thì sao nào! Hồi bé ai chẳng từng ăn phải thứ có gián bò qua, chẳng phải vẫn sống nhăn răng ra đấy sao!”
Tôi tức đến mức muốn hộc m/áu!
Sau đó tôi thiếu điểm vào trường cấp ba trọng điểm chỉ hơn mười điểm, chỉ thiếu hơn mười điểm thôi đấy!
Tôi tuyệt vọng vô cùng!!!
Sau khi biết tin, tôi hoàn toàn ngó lơ mẹ, vậy mà bà lại đi kể với khắp thiên hạ rằng tôi nổi lo/ạn, học hành đến mức hâm dở, tự mình thi trượt lại đổ lỗi cho bà...
Tôi h/ận bà thấu xươ/ng! H/ận cả lũ bọn họ! Một lũ s/úc si/nh!!!
02
Cho nên tôi phải b/áo th/ù! Để mẹ tôi cũng phải nếm trải nỗi đ/au của việc không biết nghe lời người khác!!!
Nhìn con trai gã bá chủ trong thôn ăn ngấu nghiến hộp cơm, tôi yên tâm rời đi, tìm bạn thân mượn tiền m/ua bánh mì và sữa ở cửa hàng tạp hóa.
Trong người tôi không có lấy một xu, họ không bao giờ cho tôi tiền tiêu vặt, bảo rằng sợ tôi nhiễm thói tiêu xài hoang phí.
Ngay cả băng vệ sinh tôi cũng phải mượn của bạn thân.
Ăn no uống đủ, tôi làm bài thi vô cùng thuận lợi, vừa đọc đề là đáp án tự nhảy ra trong đầu.
Chắc là do tôi chưa bao giờ từ bỏ việc học tập!
Nhưng có kẻ thì thảm rồi!
Con trai gã bá chủ trong thôn thi cùng phòng với tôi, tôi đang chăm chú làm bài thì bỗng ngửi thấy một mùi “đá/nh rắm” kinh thiên động địa! Chắc chắn là đã “đi ngoài” ra quần rồi!
Nó vội vàng chạy biến vào nhà vệ sinh, hết lần này đến lần khác! Còn kinh khủng hơn cả kiếp trước của tôi!
Chẳng lẽ nó không phát hiện ra vấn đề mà ăn sạch sành sanh rồi sao?
Tuy rằng thành tích của nó cực kém, cơ bản là lết đến bằng tốt nghiệp cấp hai rồi đi Quảng Đông làm thuê.
Nhưng bọn chúng luôn biết cách lợi dụng thời cơ để đòi bồi thường số tiền khổng lồ gì đó.
Sau khi thi xong, nhìn con trai gã bá chủ đang nằm ườn trong nhà vệ sinh, tôi lắc đầu thở dài.
Sợ nó ng/u ngốc bỏ qua cơ hội tốt như vậy, tôi bịt mũi tiến lên, đi đến trước chỗ ngồi của nó, vẻ mặt đ/au buồn.
“Có phải cậu cũng ăn cơm hộp của mẹ tớ không? Bụng tớ cũng đ/au muốn ch*t đây này!”
Con trai gã bá chủ cười khẩy:
“Mày cũng ăn à? Uy lực của nó mạnh thật đấy! Tao đi ngoài muốn ch*t luôn!”
Nó có vẻ chẳng buồn phiền gì về kỳ thi trung học phổ thông cả...
Tôi cố nén cười.
“Mẹ cậu cả ngày không vui, kể chuyện này cho bà ấy nghe đi, chắc là sẽ vui vẻ lắm đấy!”
Con trai gã bá chủ lập tức gật đầu đồng ý, rồi nhe răng hỏi tôi có phải đang thầm yêu nó không.
Tôi quay đầu bỏ đi, đồ th/ần ki/nh!
Buổi trưa về nhà ăn cơm, vừa ra khỏi cổng trường đã thấy chiếc xe đạp điện của mẹ đang đợi tôi.
Bà vẫn đang vui vẻ trò chuyện với bà già vừa từ nhà vệ sinh trở về.
Tôi bịt mũi đi tới.
Mẹ thấy tôi, mắt sáng rực lên, liên tục hỏi:
“Con gái, cơm hộp ngon không? Thi tốt chứ?”
Tôi sợ bà lại m/ua cho, nên gật đầu lia lịa.
“Ngon lắm! Mẹ ơi! Con còn muốn ăn nữa!”
Mẹ tôi đảo mắt, nghiêm mặt lại.
“Sao ngày nào cũng đòi ăn ngon được? Về nhà ngay! Ở nhà nấu cháo trắng rồi, không ăn thì phí lắm!”
Vừa nói, bà vừa mặc kệ lời chào mời của bà già kia mà cưỡng ép chở tôi về nhà.
Ha ha, được lắm.
Về đến nhà, tôi đang ăn cháo, mẹ vẫn đang giáo huấn tôi về lợi ích của việc uống cháo trắng, phê bình hành vi “tiểu tư sản” ngày nào cũng đòi ăn cơm hộp của tôi.
Thấy tôi gật đầu đồng ý, bà vui vẻ hẳn lên, cứ như thể bà lại trở thành người mẹ đầy uy quyền!
Tôi kh/inh bỉ trong lòng, lát nữa thôi là bà không vui nổi nữa rồi!
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, vợ gã bá chủ trong thôn dắt con trai đến đ/ập cửa nhà tôi ầm ầm.
Mẹ tôi còn đang vui vẻ, tưởng người ta đến cảm ơn, lon ton chạy ra mở cửa.
Kết quả bị mụ đàn bà đanh đ/á kia ch/ửi cho xối xả vào mặt! Những lời nghe cực kỳ khó nghe!
Bình thường nhà gã bá chủ đã quen thói ngang ngược vì trong nhà và ngoài xã hội có rất nhiều anh em! Thường xuyên hoành hành ngang ngược!
Cho nên mụ ta cực kỳ hống hách!
Mẹ tôi lập tức có chút sợ hãi.
Bà không biết nghe lời người khác, nhưng bà biết sợ gậy gộc, cũng sợ bị đá/nh.
Tôi có thể đứng nhìn mẹ bị b/ắt n/ạt sao? Chắc chắn là không! Tôi lập tức xông lên “chống lưng” cho bà!
“Mẹ, mẹ nhận lỗi đi! Cái cơm hộp đó chính là đồ ăn rác, hoàn toàn không ăn được!”