Khi Sở Hân Liên nhận ra tôi dường như không phải đang giả vờ, sắc mặt cô ta tái mét, lập tức tắt phòng livestream rồi vội vã rời đi.
Chỉ còn lại tôi nằm trên sàn ngất lịm. Trong kết quả kiểm tra tại b/ệnh viện, thực quản của tôi bị bỏng nặng, dây thanh quản cũng tổn thương vĩnh viễn.
Tôi không thể nói được nữa.
Người vốn không chịu lộ diện như cô ta, sau khi nghe tin tôi báo cảnh sát, đã khóc nức nở quỳ gối trong phòng b/ệnh c/ầu x/in tôi tha thứ.
Cô ta còn chủ động đề nghị bồi thường năm triệu, chỉ cần tôi rút đơn kiện, đồng thời cam kết sau này sẽ không bao giờ làm blogger chuyên chơi khăm nữa.
Dưới diễn xuất thượng thừa của cô ta, tôi đã tin thật.
Nhưng ngày hôm sau, tôi bị cảnh sát bắt đi thẩm vấn, còn bị gán cho tội danh l/ừa đ/ảo.
Ngay cả gia đình tôi cũng thay đổi lời khai chỉ sau một đêm, nói rằng họ đã bàn bạc riêng từ trước.
Đây chỉ là hiệu ứng chương trình, chính tôi vì muốn tống tiền nên mới chủ động uống hết.
Nghĩ đến đây, tôi không khỏi tức gi/ận đến r/un r/ẩy, không chỉ vì sự phản bội của gia đình và sự lạnh lùng của cư dân mạng.
Mà hơn cả là tư tưởng đê tiện, bất chấp th/ủ đo/ạn để ki/ếm tiền của loại streamer vô lương tâm như cô ta.
Tôi thực sự muốn cầm d/ao đ/âm ch*t cô ta ngay tại chỗ để cô ta không thể hại người được nữa.
Nhưng người đã từng ch*t một lần như tôi, đối với sự sống và người thân đã có một nhận thức sâu sắc hơn.
Nếu không có ai đứng về phía tôi, cũng không có ai yêu thương tôi, vậy thì tôi sẽ bắt đầu từ việc yêu lấy chính mình.
3. Khi về đến nhà, tôi đã xem nội dung livestream của cô ta ở bên ngoài được nửa tiếng rồi.
Sở Hân Liên không chỉ tự ý vào phòng ngủ livestream mà còn cố tình vào phòng tắm để trưng ra cho mọi người xem chiếc băng vệ sinh đã qua sử dụng trong thùng rác.
Đối với những hành động không giới hạn này, mẹ tôi vui mừng khôn xiết, hoàn toàn không có ý định ngăn cản.
Anh trai tôi cũng hoàn toàn mê mẩn cô ta.
Bảo gì làm nấy, như một tên tay sai, quay cả cuộc sống riêng tư cho mọi người xem.
Thế nên, khi cô ta chuẩn bị xong ly nước trái cây đã pha chế và vui vẻ khoe với mọi người, tôi bất thình lình đẩy cửa bước vào.
Không đợi cô ta phản ứng, tôi cũng lập tức mở điện thoại, bật livestream hướng về phía cô ta.
Tôi hào hứng hét lên: “Trời ơi, đây chẳng phải là Liên Liên sao! Không ngờ lại đến nhà tôi làm khách, mọi người mau vào xem đi!”
Đối mặt với chiếc điện thoại tôi đột ngột dí sát vào mặt, trong mắt Sở Hân Liên lập tức lóe lên một tia chán gh/ét.
Nhưng khi số lượng người trong phòng livestream của tôi ngày càng tăng, cô ta chỉ còn cách giữ vẻ mặt tươi cười, đứng dậy chào hỏi mọi người qua điện thoại.
Tôi nhìn chiếc cốc đặt trên bàn, nhanh tay lấy nó trước, làm vẻ như không biết gì rồi hét vào màn hình điện thoại: “Hai mươi lăm ngàn người rồi! Mọi người nhiệt tình quá, nhà tôi chẳng có gì đãi khách, Liên Liên em mau ngồi xuống đi, sẵn có món này, uống chút nước trái cây Iót dạ trước đã.”
Đối với chất lỏng màu vàng được dí sát tận mặt, Sở Hân Liên quả nhiên lộ vẻ chán gh/ét, còn lườm tôi một cái.
“Em vừa uống xong rồi, cảm ơn chị, chị uống đi, cái này vốn dĩ là chuẩn bị cho chị mà.”
Thấy cô ta không chịu, tôi đành giả vờ tổn thương đẩy chiếc cốc sang một bên.
“Tiếc thật, chị gh/ét nhất là uống nước cam.”
Nhưng các đại gia trong phòng livestream lập tức không hài lòng, dù sao cũng đã ném năm chục ngàn tệ, trò chơi khăm này mà thất bại thì không được.
Tôi liếc mắt thấy dòng bình luận đòi hoàn tiền chạy trên màn hình, rồi lại tập trung xem bình luận trong phòng livestream của mình.
Trong tình thế không còn cách nào khác, Sở Hân Liên rất khó chịu thay đổi chiến thuật.
Lợi dụng lúc tôi vào phòng nghỉ ngơi, cô ta lại pha một ly nước trái cây khác.
Để đá/nh lạc hướng, cô ta còn bày mỗi chỗ ngồi một ly, nhưng đáng tiếc là tôi đã thấy hành động mờ ám của cô ta qua camera giám sát trong phòng.
Thế nên khi cô ta cầm camera vào bếp quay cảnh mẹ tôi nấu cơm, tôi cũng lén tráo đổi đồ uống.
Đến giờ ăn.
“Chị ơi, cái này là nước ép tươi đấy, em bảo trợ lý vừa m/ua về, ngon lắm.”
Thấy cô ta khăng khăng, tôi nhướng mày nhìn cô ta: “Vậy thì thật là tốn kém quá rồi.”
4. Thế nên, dưới ánh mắt đầy mong đợi của cô ta, tôi ngậm ống hút vừa uống vào miệng, cô ta đã vỗ bàn cười lớn.
“Yeah! Đạt mục tiêu rồi, cảm ơn anh trai đã gửi máy bay nhé!”
Khi thấy tôi vẻ mặt khó hiểu thậm chí không hề lay chuyển, cô ta còn quay sang chế nhạo trước ống kính: “Trời ơi, cô ta đúng là không có vị giác luôn, hay là cô ta là cái bồn cầu nên mới thích uống nước tẩy bồn cầu nhỉ!”
Thấy cô ta cười đến mức không đứng thẳng người lên được, tôi cũng đáp lại bằng một nụ cười, cho đến khi cô ta không chút đề phòng cầm ly của mình lên uống một ngụm lớn.
Sở Hân Liên hoàn toàn không cười nổi nữa, cô ta vừa nôn khan vừa ôm lấy cổ họng, ném cho tôi ánh mắt hung tợn.
“Cô... đã làm gì!”
Giọng nói khàn đặc khiến cô ta nhận ra đồ uống có vấn đề.
Tôi lắc đầu, cười đầy vô tội: “Không biết nữa, có phải em lại đang tạo hiệu ứng chương trình không, Liên Liên diễn xuất của em tốt thật đấy!”
Được trợ lý dìu, Sở Hân Liên định rời đi ngay lập tức, nhưng lúc này tôi lại như vừa phát hiện ra chiếc cúp bị vỡ.
Tôi hét lên rồi níu lấy cô ta khi cô ta đang định bỏ chạy.
“Sao cúp của tôi lại vỡ rồi, cô không được đi, cô phải đền cúp cho tôi! Đây là tâm huyết của tôi đấy, sao cô vừa đến nó đã vỡ rồi! Cô mà đi là tôi báo cảnh sát đấy!”
Vì ly nước lần này là do trợ lý m/ua, cô bé mới lớn nghe đến báo cảnh sát thì sợ mất mật.
Bỏ mặc Sở Hân Liên rồi vội vàng chạy xuống lầu.
Còn mẹ tôi thì như không biết chuyện gì, trốn tịt vào trong phòng.
Sở Hân Liên lúc này cũng nôn khan thảm hại như tôi ở kiếp trước, khóe miệng còn vương vài tia m/áu.
Cô ta nhìn anh trai tôi cầu c/ứu, sau khi anh tôi đứng dậy, tôi cũng giả vờ tức gi/ận buông tay cô ta ra, đẩy cô ta vào trong phòng.
“Tất cả đều b/ắt n/ạt tôi! Tôi không bao giờ quay lại đây nữa!”