Tiền thì tôi bỏ ra, tiếng thơm thì cô ta hưởng. Kiếp này, còn muốn tiêu tiền của tôi để lấy lòng người khác ư, nằm mơ đi cưng!
Thấy sắc mặt tôi không vui, Lý Như tiến lên nắm lấy tay tôi:
"Cậu đừng có làm thật chứ, bọn tớ vừa nãy chỉ đùa với cậu thôi mà! Cậu sớm không còn là tiểu thư nhà tư bản nữa rồi, cậu xem tớ cải tạo cậu thành công thế nào kìa! Cậu đừng tự ti, bọn tớ đã coi cậu là bạn rồi!"
Tôi cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi đỏ rẻ tiền, chiếc quần bò xanh rá/ch rưới đã bạc màu và ngắn cũn cỡn trên người mình, thở dài một tiếng: "Nghiệp chướng quá!"
Bộ đồ này của Lý Như thật quá thảm hại, chẳng hiểu kiếp trước n/ão tôi bị mỡ lợn che hay sao mà lại mặc thế không biết!
"Các cậu ra ngoài đợi tớ, tớ thay bộ đồ khác!"
Tôi đổi ý rồi. Kiếp trước Lý Như hại tôi thảm hại như vậy, kiếp này tôi phải l/ột trần bộ mặt thật của cô ta!
"Bộ này của cậu đẹp mà, có phong cách công chúa bình dân, tại sao phải thay?"
Tôi lườm cô ta một cái.
"Được rồi, được rồi, bọn tớ ra ngoài đợi cậu!"
Tôi thay bộ váy liền trắng là một trong số ít những bộ đồ còn sót lại trong tủ, vì những bộ khác đều đã bị Lý Như làm hỏng cả rồi. Tôi phối cùng một chiếc túi xách nhỏ có dây xích của Chanel, xỏ đôi giày cao gót mới về. Hài lòng ngắm mình trong gương, đây mới là tôi bình thường, một Hứa Viện chưa từng bị thao túng tâm lý (PUA).
Tôi mở cửa, sự gh/en tị trong mắt Lý Như trào ra. Cô ta nhìn chằm chằm vào chiếc váy của tôi, hỏi:
"Mẫu này sao tớ chưa thấy bao giờ?"
Tôi thấy lạ: "Đồ của tôi, cậu thấy làm gì? Đồ của cậu không mặc được à?"
"À, tớ không có ý đó, ý tớ là cậu mặc thế này không hay lắm, các bạn sẽ bàn tán về cậu đấy! Hay là thay lại bộ cũ đi!"
"Họ bình thường không có việc gì làm à? Sao cứ nhìn chằm chằm vào tôi rồi bàn tán? Cậu đừng lúc nào cũng dùng á/c ý để suy đoán người khác!"
"Nhưng tớ vẫn thấy là..."
"Được rồi Lý Như, đi nhanh thôi! Họ đang giục cậu đấy!" Điện thoại Lý Như sáng lên mấy lần, chắc là thấy chúng tôi chậm trễ chưa tới nên sốt ruột.
Dù sao thì họ cũng đã gọi cả một bàn đầy món ăn chờ người trả tiền cơ mà!
Khi chúng tôi đến nơi, họ đã gọi món xong xuôi.
Tính cả đám bạn thân của Lý Như, tổng cộng 8 người, gọi đầy một bàn thức ăn, trước mặt mỗi người đều bày một con tôm hùm Úc.
Họ vây quanh Lý Như như sao vây quanh trăng: "Hoa khôi Lý của chúng ta, sao đến muộn thế, đồ ăn sắp nguội hết rồi!"
"Đúng đấy, ơ, sao trông sắc mặt cậu có vẻ không tốt vậy? Phục vụ! Cho chúng tôi 6 phần tổ yến! Phụ nữ nhất định phải đối xử tốt với bản thân, nhất là hoa khôi xinh đẹp như chúng ta!"
"Đúng đấy, đúng đấy!"
Nghe những lời nịnh nọt, sắc mặt Lý Như dễ chịu hơn nhiều.
Cô ta đắc ý ngồi xuống, vô tình bĩu môi về phía tôi: "Ài, là lỗi của tớ, bận đi thay đồ cho tiểu thư nên đến muộn!"
Lúc này mọi người mới để ý đến tôi: "Đây là Hứa Viện á?"
"Không thể nào, trông hoàn toàn khác luôn!"
"Sao hôm nay cậu ta không mặc bộ đồ hoa hòe hoa sói kia đến nhỉ? Lần trước nhìn thấy, tôi suýt thì cười ch*t mất."
"Ai mà biết được, gu thẩm mỹ của tiểu thư đúng là khác biệt!"
"Có người chỉ biết bắt chước cách ăn mặc của hoa khôi chúng ta, nhưng khí chất thì không bắt chước được đâu!"
"Đúng đấy, ai có được khí chất như hoa khôi Lý của chúng ta chứ!"
Tôi cười ch*t mất, rõ ràng Lý Như thường xuyên lén mặc đồ của tôi, vậy mà lâu dần, lại thành tôi bắt chước cô ta ư?! Thật là vô lý và nực cười!
"Chúng ta cùng nâng ly chúc hoa khôi một ly nào!"
"Chúc hoa khôi một ly!"
"Chúc hoa khôi!"
"Cạn ly!"
...
Họ nâng chén qua lại, không khí vô cùng náo nhiệt!
Tôi nhìn chai rư/ợu vang họ đang uống, đó là loại đắt nhất của khách sạn. Nếu tôi nhớ không nhầm thì là 1888 tệ một ly.
Không biết lát nữa lúc thanh toán, họ còn vui vẻ được như thế này không.
Như vừa mới nhìn thấy tôi đang đứng một bên, Lý Như nhiệt tình chào hỏi:
"Hứa Viện, cậu cũng qua ngồi đi, mọi người đều là người tốt cả mà!"
"Tôi không qua đâu!"
Đỡ mất công lát nữa lại tìm tôi đòi tiền!
Lý Như vẻ mặt đầy áy náy nói với mọi người:
"Xin lỗi mọi người, có lẽ Hứa Viện vẫn còn kh/inh thường mọi người, lát về tớ nhất định sẽ nói chuyện lại với cậu ấy! Nhất định sẽ bắt cậu ấy phải chấp nhận mọi người!"
Lời này vừa thốt ra, những người vốn đã có ấn tượng không tốt về tôi lại càng thấy chướng mắt hơn.
"Kiêu ngạo cái gì chứ? Chẳng qua là có tí tiền bẩn!"
"Tôi nói thật, trên đời này người giàu bất nhân thì nhiều, chứ người coi tiền bạc như rác rưởi như hoa khôi của chúng ta thì hiếm lắm!"
"Đúng đấy, chúng ta không cần quan tâm đến cậu ta! Cậu ta không dám ngồi cùng bàn với hoa khôi vì sợ bị lép vế đấy!"
Tôi ngồi một bên, lạnh lùng nhìn đám người họ ồn ào.
Tiệc rư/ợu đã quá ba tuần, Lý Như thấy mọi người ăn gần xong, đang định gọi tôi đi thanh toán thì phục vụ gõ cửa bước vào.
"Xin hỏi vị nào là cô Lý ạ?"
Mọi người nghi hoặc chỉ về phía Lý Như.
"Chào cô Lý, Tổng giám đốc Chu đặc biệt bảo tôi mang chai rư/ợu vang này đến để tạ lỗi với cô, anh ấy hiện đang bận, lát nữa sẽ qua, chúc mọi người chơi vui vẻ!"
"Các người... Tổng giám đốc Chu?" Lý Như ngơ ngác, cô ta đâu có quen biết Tổng giám đốc Chu nào.
"Vâng, Chu Nghiễn, Tổng giám đốc Chu, chủ tịch tập đoàn chúng tôi."
"Ôi, Chu Nghiễn, nghe đồn anh ta là phú nhị đại, hóa ra là thật!"
"Khách sạn này hóa ra là tài sản của nhà họ Chu!"
"Người ta là phú nhất đại luôn rồi ha ha ha, hoa khôi của chúng ta sức hút đúng là lớn thật!"
"Oa, lãng mạn quá đi mất! Lý Như, anh ấy đang theo đuổi cậu đúng không..."
"Còn phải hỏi à, chắc chắn là vậy rồi!"
Mọi người ồ lên trêu chọc, mặt Lý Như hơi đỏ: "Mọi người đừng nói bậy, chắc chắn Chu Nghiễn thấy chúng ta đang ở đây nên mới muốn qua chào hỏi thôi."