Mạnh Thanh Lạc sững sờ. Tôi chưa bao giờ nói những lời nặng nề và gây tổn thương đến vậy. Phải một lúc lâu sau anh ta mới lên tiếng: "Em thực sự không còn yêu anh nữa sao? Thực sự gh/ét anh đến thế ư?"

"Tôi không gh/ét anh, càng không yêu anh, tôi chỉ muốn sống cuộc đời của riêng mình, một cuộc sống không có các người."

Mạnh Thanh Lạc thở dài một hơi thật sâu.

Đậu Đậu ban đầu rơi những giọt nước mắt lã chã, nhất quyết không chịu rời đi. Mạnh Thanh Lạc đành vác con bé lên rồi nhét vào trong xe.

Chiếc xe đi xa dần, tôi mới thực sự thả lỏng. Quay người chuẩn bị về nhà, tôi lại thấy Mạnh Dã đang đứng dưới gốc cây với vẻ mặt phức tạp.

"Chị..."

Tôi chưa kịp lên tiếng, cậu ta đã mỉm cười nhẹ nhõm: "Tôi biết, chị không muốn nhìn thấy bất kỳ ai của nhà họ Mạnh."

"Căn nhà tôi đã trả lại rồi..."

Bước đi vài bước, cậu ta lại quay đầu mỉm cười với tôi: "Chị gái, chị thực sự rất đẹp, tôi rất thích chị, thật tiếc vì không được gặp chị sớm hơn."

Bóng lưng cậu ta xa dần, cuối cùng biến mất nơi góc phố.

Từ đó về sau, tôi không còn nhận được tin tức gì về họ nữa. Chỉ là có một lần tình cờ trở về làng Thẩm Gia, nghe người ta kể lại.

Rằng Nhan Tĩnh đã bị đuổi khỏi nhà họ Mạnh. Hóa ra lúc trước mẹ cô ta đón cô ta lên thành phố là để làm nghề b/án hoa. Sau này mắc b/ệnh, mới buộc phải đưa về quê dưỡng b/ệnh. Cô ta luôn tính toán để gả vào hào môn, cuối cùng lại không ngờ nhà họ Mạnh đã điều tra rõ ràng mọi thân thế của cô ta. Cô ta cũng mất đi sự yêu chiều của hai cha con nhà họ Mạnh.

Bao công sức vun vén bấy lâu, cuối cùng cũng chỉ là công dã tràng.

Nhưng tôi không còn gặp lại cô ta nữa. Tôi cũng chẳng còn hứng thú với kết cục của họ.

Tôi chỉ muốn quãng đời còn lại sống vì chính mình, sống ngày càng tốt đẹp, ngày càng rực rỡ.

(Hoàn toàn văn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
231