Kiếp trước cũng là khung cảnh này, chỉ là lúc đó tôi ngây thơ cho rằng anh ta vì muốn chúng tôi được học cùng trường nên mới vui mừng, nhưng giờ mới nhận ra, anh ta phấn khích là vì đã giành được suất bảo lưu.
Bầu không khí trong lớp vô cùng áp bức, tất cả đều đang trong trạng thái vùi đầu khổ học.
Viên Văn Huyên tưởng rằng chắc thắng, cười hì hì hỏi tôi: "Thế nào rồi?"
"Giáo viên chủ nhiệm bảo cậu qua đó một chuyến, cậu đến rồi sẽ biết." Tôi nắm ch/ặt tay, cố gắng bình tĩnh nói với anh ta.
"Được được được, mình qua ngay đây." Anh ta hớn hở chạy ra ngoài, cứ ngỡ suất bảo lưu đã nằm trong tầm tay.
Tôi lạnh lùng nhìn theo hướng anh ta rời đi, lần này anh ta sẽ phải thất vọng thôi.
Quả nhiên, sau khi từ văn phòng trở về, sắc mặt anh ta rất tệ, nhưng đã đến giờ vào lớp nên anh ta không tiện phát tác. Ngay khi tan học, anh ta chạy đến trước mặt tôi, chất vấn: "Du M/ộ Thần, sao đột nhiên cậu lại không từ bỏ nữa?"
Tôi không đổi sắc mặt, tiếp tục làm đề thi trong tay.
Tuy tôi là người xuyên không trở về, kiến thức cấp ba đã in sâu trong tâm trí, nhưng tôi tuyệt đối không được chủ quan.
Thấy tôi không đáp lời, anh ta ngồi vào vị trí bàn trên của tôi, nhíu mày hỏi: "M/ộ Thần, chẳng phải chúng ta đã bàn là sẽ học cùng một trường đại học sao? Sao cậu lại lật kèo vào phút chót thế? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Giọng điệu của Viên Văn Huyên cố tỏ ra dịu dàng, nhưng lại xen lẫn vài phần thiếu kiên nhẫn.
Anh ta cuống rồi.
"Ai muốn học cùng trường với cậu chứ?" Tôi lạnh lùng liếc nhìn anh ta.
Viên Văn Huyên kinh ngạc nhìn tôi: "M/ộ Thần, hôm nay cậu rất lạ, mình biết cậu muốn vào Thanh Hoa, nếu không vào trường mình thích, mình cũng sẵn lòng cùng cậu vào Thanh Hoa mà!"
"Chỉ là, cậu biết đấy, thành tích của mình không ổn định lắm, nếu cậu chịu nhường suất bảo lưu cho mình, chúng ta cũng có thể..."
"C/âm miệng!" Tôi trân trân nhìn anh ta, cuối cùng cũng lộ nguyên hình. Tỏ tình với tôi, ở bên tôi, anh ta chẳng qua chỉ là muốn lợi dụng tôi mà thôi.
Để tôi giúp anh ta phụ đạo, để tôi nhường suất bảo lưu cho anh ta.
Dựa vào cái gì? Anh ta tưởng mình là ai, dựa vào cái gì mà đạo đức giả bắt ép tôi.
"Tôi sẽ không nhường cho cậu đâu, chia tay đi!" Tôi thẳng thừng tuyên bố.
Tôi không bao giờ muốn dính dáng gì đến Viên Văn Huyên nữa.
Viên Văn Huyên h/oảng s/ợ thấy rõ, anh ta lúng túng, một lát sau, nước mắt trào ra nơi khóe mắt, hèn mọn c/ầu x/in tôi: "M/ộ Thần, chẳng phải chúng ta là tốt nhất sao? Tại sao đột nhiên lại như vậy?"
Anh ta là học sinh nghèo, điều kiện gia đình không tốt, đương nhiên, thiên tư cũng bình thường, có được thành tích ngày hôm nay đều là nhờ nỗ lực của bản thân, nhưng tận sâu trong xươ/ng tủy anh ta lại là kẻ hèn mọn, vì vậy anh ta mới đặc biệt tà/n nh/ẫn, lợi dụng tất cả mọi thứ có thể, chỉ để bảo vệ lòng tự tôn thấp kém ấy.
Viên Văn Huyên hoảng lo/ạn nắm lấy tay tôi, tôi gh/ê t/ởm hất ra.
Lần này, tôi tuyệt đối sẽ không mềm lòng!
Tôi đ/ập bàn đứng dậy, gi/ận dữ trừng mắt nhìn Viên Văn Huyên: "Viên Văn Huyên, cậu có ý gì! Muốn vào Thanh Hoa thì tự dựa vào bản lĩnh của mình đi, dựa vào cái gì mà bắt tôi phải nhường suất bảo lưu cho cậu!"
Trong phút chốc, ánh mắt của các bạn học đổ dồn về phía hai chúng tôi.
Chuyện tôi được bảo lưu các bạn vẫn chưa biết, nên họ đều rất kinh ngạc, nhưng nghĩ lại là tôi thì cũng không có gì bất ngờ.
Chỉ là nhìn dáng vẻ của Viên Văn Huyên, thật quá vô liêm sỉ!
"Viên Văn Huyên, thành tích đó của cậu mà còn muốn suất bảo lưu, đi/ên rồi à?"
"Đúng đấy, đó là do Du M/ộ Thần tự mình giành được bằng thực lực, cậu ngồi mát ăn bát vàng, có thấy hơi quá đáng không!"
"Du M/ộ Thần, đừng sợ, có chúng tớ chống lưng cho cậu! Nếu cậu ta dám làm gì cậu, chúng tớ chắc chắn sẽ không tha cho cậu ta!"
Nhân duyên của tôi trong lớp luôn rất tốt, trong khi Viên Văn Huyên thì ngược lại. Hành vi cử chỉ thường ngày của anh ta rất kỳ quặc, hơn nữa, anh ta chính là kiểu người mà giáo viên quên giao bài tập cũng sẽ chủ động hỏi, các bạn học gh/ét anh ta ch*t đi được.
Trước mặt người khác, anh ta luôn tỏ ra rất nỗ lực, giáo viên ngày nào cũng khen ngợi anh ta, khiến các bạn học chịu áp lực gấp bội.
Tôi giả vờ tủi thân, cố nặn ra nước mắt, bĩu môi, ngồi thụp xuống ghế: "Tôi vất vả lắm mới giành được, dựa vào cái gì mà phải cho cậu chứ!"
Ngay lập tức, các bạn học đều đứng dậy bảo vệ tôi, chỉ trích Viên Văn Huyên.
"Viên Văn Huyên, cậu mau xin lỗi Du M/ộ Thần đi!"
"Ngày thường Du M/ộ Thần giúp cậu phụ đạo đã là nhân từ hết mức rồi, cậu đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"
"..."
Viên Văn Huyên bị chỉ trích đến mức cúi gằm mặt, đôi bàn tay buông thõng hai bên đã nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm. Ánh mắt anh ta lóe lên tia oán đ/ộc trong giây lát, rồi lại giả vờ vẻ mặt vô tội.
Nhân duyên của tôi quá tốt, Viên Văn Huyên bị dồn vào đường cùng, cuối cùng đành phải đứng dậy cúi đầu với tôi: "Xin lỗi, Du M/ộ Thần, mình xin lỗi cậu."
Nói xong, Viên Văn Huyên quay về chỗ ngồi, còn các bạn học khác an ủi tôi qua loa vài câu rồi lại tranh thủ từng giây từng phút quay lại làm bài tập.
Tôi thản nhiên nhìn theo cái bóng lẻ loi của Viên Văn Huyên, kiếp này tôi xem anh ta làm được gì tôi!
Hôm nay vừa hay đến lượt tôi trực nhật, các bạn trực nhật cùng đều bị sắp xếp học phụ đạo căng thẳng, làm xong việc là vội vã rời đi, để lại mình tôi ở lại dọn dẹp.
Ngay khi tôi đang sắp xếp lại góc vệ sinh, qua cái bóng phản chiếu trên tường dưới ánh đèn, tôi thấy một bóng người đang tiến lại gần. Tôi theo bản năng cầm cây lau nhà quay người lại phòng bị.
Khi nhìn rõ khuôn mặt người đó, tôi sợ hãi vô cùng, chính là Viên Văn Huyên.
Anh ta là một kẻ bi/ến th/ái có tâm lý vặn vẹo, kiếp trước tôi đã bị anh ta hànhz hạz đến mức gần như suy sụp, nhiều lần suýt mất mạng. Giờ đây, gương mặt vặn vẹo của anh ta khiến tôi nhớ lại những ký ức k/inh h/oàng đó.