"Cô mang th/ai con của tôi, không gả cho tôi thì gả cho ai?"
"Còn đống n/ợ nần ở nhà cô, rời xa tôi, cô chắc mình tự giải quyết được sao?"
3
Tôi không nói thêm lời nào với Tần Mặc, sải bước ra ngoài, bắt taxi đến thẳng b/ệnh viện.
Trên xe, tôi nắm ch/ặt tấm thẻ ngân hàng, đến mức cạnh thẻ hằn sâu vào lòng bàn tay mà cũng chẳng thấy đ/au.
Tần Mặc nói không sai, nhà tôi quả thực có một đống n/ợ đang chờ giải quyết.
Bố tôi nhắm vào tiềm năng phát triển của lĩnh vực trí tuệ nhân tạo, v/ay năm mươi triệu để nghiên c/ứu kỹ thuật.
Kết quả vì thiếu kinh nghiệm, năm mươi triệu đổ sông đổ bể, n/ợ ngập đầu.
Bạn bè người thân đều tránh như tránh tà, thế nên bố tôi mới nhắm vào nhà họ Tần.
Để có được sự giúp đỡ từ nhà họ Tần, bố tôi đã chuốc th/uốc, đưa tôi lên giường Tần Mặc, thành công mang th/ai con của ông ấy.
Sau đó, tôi mang th/ai gả cho Tần Mặc, c/ứu vãn công ty gia đình.
Vậy mà bản thân lại phải sống kiếp nhẫn nhịn cả đời.
Đến cuối cùng còn bị Tần Mặc chỉ trích, nói rằng chính vì tôi ép cưới mới dẫn đến cái ch*t thảm của Trần Vi.
Lần này, tôi không muốn gánh tội thay nữa, cũng không muốn làm vật hy sinh cho gia đình thêm lần nào nữa.
Trong b/ệnh viện, bác sĩ hỏi đi hỏi lại: "Cô có chắc chắn muốn bỏ đứa bé này không?"
Tôi kiên định gật đầu.
Kiếp trước, tôi từng tràn đầy hy vọng về đứa con này.
Khi Tần Mặc lạnh nhạt với tôi, khi bố tôi ép tôi đi đòi tiền nhà họ Tần, chỗ dựa tinh thần duy nhất của tôi chính là con trai.
Tôi dốc hết tâm huyết, nuôi dạy con trở thành người thừa kế xuất sắc của nhà họ Tần.
Vậy mà khi Tần Mặc lâm chung, con trai lại giúp bố nó nghiêm khắc trách móc tôi:
"Mẹ, sao mẹ có thể làm cái trò ép cưới đó chứ, mẹ đã hại ch*t hai mạng người sống sờ sờ đấy."
"Thảo nào bố luôn lạnh nhạt với mẹ, hóa ra đều là vấn đề ở mẹ."
"Đúng là kẻ đáng thương nào cũng có chỗ đáng h/ận."
Đã con trai thấy tôi đáng h/ận, vậy thì cứ để nó h/ận đến cùng đi.
Kiếp này, tôi muốn sống cho bản thân mình, đứa con này tôi cũng không cần nữa.
Tôi đi làm phẫu thuật theo đúng lịch hẹn.
Không ngờ lại đụng mặt Tần Mặc đưa Trần Vi đến b/ệnh viện khám th/ai.
Ông ta cẩn thận dìu Trần Vi, ánh mắt dịu dàng chưa từng thấy.
Kiếp trước, Tần Mặc chưa bao giờ đi cùng tôi khám th/ai.
Sau khi Trần Vi qu/a đ/ời, ông ta đắm chìm trong sự dằn vặt và đ/au khổ, ngày đêm say sưa quên đời.
Thậm chí khi tôi khó sinh, ông ta từ đầu đến cuối không hề lộ diện, một mình tôi ký giấy, từ cửa tử trở về.
Tần Mặc ngẩng đầu, ánh mắt vô tình quét qua tôi, sắc mặt trầm xuống.
"Cô tới đây làm gì?"
Như thể mới nhớ ra chuyện tôi cũng mang th/ai, ông ta dịu giọng giải thích:
"Th/ai của Vi Vi không ổn định, tôi đưa cô ấy đi kiểm tra một chút."
Ông ta lại nhìn bụng tôi: "Cô chắc không có vấn đề gì, cứ yên tâm sinh con ra."
"Yên tâm đi, đợi Vi Vi sinh con xong, nhập hộ khẩu xong xuôi, tôi tự nhiên sẽ đón cô và con về nhà."
Nói xong, ông ta ôm Trần Vi rời đi không ngoảnh lại.
Khoảnh khắc họ xoay người, tôi tinh ý bắt gặp sự đố kỵ và h/ận th/ù trong mắt Trần Vi.
Tôi nhếch môi.
Nhấc chân bước về hướng phòng phẫu thuật.
4
Sau khi th/uốc mê tan, tôi tỉnh lại trên giường b/ệnh.
Cơn đ/au ở bụng dưới vẫn chưa tan, điện thoại đã đột ngột đổ chuông.
Là bố tôi gọi đến.
"Con ranh ch*t ti/ệt kia, cút về đây ngay cho tao."
Tôi cố nhịn sự khó chịu trong người, trở về nhà bố mẹ.
Vừa vào cửa, một chiếc gạt tàn đã bay thẳng về phía tôi.
Tôi né không kịp, trán bị đ/ập vỡ, những giọt m/áu li ti chảy dọc theo thái dương.
Mẹ tôi khóc lóc chạy đến xem xét tình hình.
"Ông Tô à, sao ông có thể nóng nảy như thế?"
"Tình Nhiễm vẫn đang mang th/ai, nếu làm tổn thương đứa trẻ, công ty của chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Bố tôi ôm ngựk, gi/ận dữ chỉ vào tôi:
"Có con thì đã sao, chẳng phải vẫn bị đàn bà khác nẫng tay trên đó sao."
"Tao nói cho mày biết, Tô Tình Nhiễm, nếu mày không thể kết hôn với Tần Mặc, tao có làm m/a cũng không tha cho mày."
Nói xong ông đổ ập xuống ghế sofa, thở hổ/n h/ển.
Mẹ tôi chạy đến bên sofa, đẫm lệ.
"Tình Nhiễm à, sức khỏe bố con vốn không tốt, con đừng chọc gi/ận ông ấy nữa."
"Nếu công ty không giữ được, bố con mà đi, mẹ cũng không sống nổi nữa."
M/áu làm nhòe tầm mắt tôi, tôi thờ ơ đứng tại chỗ, không nói một lời.
Kiếp trước họ cũng dùng cái ch*t để ép buộc, đạo đức giả trói buộc tôi cả đời.
Thấy tôi im lặng hồi lâu, họ dừng màn kịch khóc lóc, nhìn chằm chằm vào tôi.
Bố tôi tiến lên vài bước, trong mắt đầy vẻ cầu khẩn:
"Tao đã tính toán lâu như vậy, không thể thất bại trong gang tấc thế này."
Ông bỗng quỳ sụp xuống.
"Tình Nhiễm à, bố c/ầu x/in con, con nhất định phải thuyết phục Tần Mặc kết hôn, c/ứu lấy công ty được không?"
Mẹ tôi cũng lau nước mắt quỳ trước mặt tôi.
Tôi nhắm mắt lại, hồi lâu sau mới lên tiếng:
"Được, con sẽ kết hôn."
Bố và mẹ tôi sững sờ, rồi cả hai ôm nhau mừng đến phát khóc.
"Tốt quá rồi, công ty được c/ứu rồi."
Tôi lặng lẽ nhìn họ, mím mím môi.
Thật ra tôi còn một câu chưa nói.
Tôi sẽ kết hôn.
Chỉ là tôi định đổi người khác để kết hôn.