Cố Hành Dã bước tới, vươn tay ôm lấy eo tôi, cười với Hoắc Kinh Duy:

“Anh Hoắc, cảm ơn anh hôm nay đã đến dự đám cưới của chúng tôi nhé.”

Hoắc Kinh Duy không nói gì, bĩu môi, chỉ là vẻ cô liêu trong đáy mắt anh ta quá đỗi rõ ràng.

Năm tháng sau, tôi hạ sinh một cô con gái.

Còn Hoắc Kinh Duy, vẫn chưa kết hôn.

Anh ta c/ắt đ/ứt qua lại với Trì Dĩ Ninh, cũng không chịu chấp nhận những cuộc xem mắt mà mẹ Hoắc sắp đặt.

Cuộc sống của anh ta ngoài công việc ra vẫn chỉ là công việc.

Lại năm năm nữa trôi qua, con gái tôi đã lên năm.

Trì Dĩ Ninh kết hôn, ly hôn, rồi lại kết hôn lần nữa.

Chỉ có Hoắc Kinh Duy vẫn là kẻ đơn đ/ộc.

Mẹ Hoắc vô cùng hối h/ận về chuyện chia rẽ chúng tôi năm xưa. Nếu bà có thể bao dung hơn một chút, rộng lượng hơn một chút, có lẽ bây giờ bà cũng đã được bế cháu nội rồi.

Nhưng trên đời này làm gì có th/uốc hối h/ận.

Ngày hôm đó, tôi đến trường mẫu giáo đón con gái, bất ngờ gặp Hoắc Kinh Duy.

Anh ta ngồi trong xe, chăm chú nhìn chằm chằm mẹ con tôi.

Con gái tôi nở nụ cười: “Là chú Hoắc kìa.”

Tôi vỗ vai con: “Con xem, đó là ai?”

Con gái quay đầu nhìn sang, thấy Cố Hành Dã đang ở trong một chiếc xe khác.

“Ba ơi!”

Con gái nắm tay tôi, chạy về phía Cố Hành Dã.

Cố Hành Dã xuống xe, ôm trọn cả hai mẹ con vào lòng.

Liếc nhìn chiếc xe đang lặng lẽ rời đi ở phía xa, anh đảo mắt một cái.

Năm năm rồi, vẫn còn tơ tưởng đến vợ và con gái của người khác.

Đúng là bị b/ệnh mà!

(Toàn văn hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm