Phục vụ lại hỏi cô ta: "Cô có kiêng kỵ gì không?"
"Không có."
"Còn chồng cô thì sao?"
Phó Tuyết Nga nhìn Lục Chấn Đình, mặt đỏ bừng: "Cũng không có."
Lục Chấn Đình không hề đính chính cách xưng hô này.
Đúng lúc đó, phục vụ bên phía tôi đã mất kiên nhẫn, thúc giục: "Đồng chí này, cô nhìn người ta làm gì? Rốt cuộc cô có gọi món không đấy?"
Lục Chấn Đình nghe thấy, vô tình liếc nhìn sang.
Đúng lúc bắt gặp ánh mắt nửa cười nửa không của tôi.
9
Tôi đứng dậy, nói với phục vụ: "Đó là chồng tôi, tôi ghép vào bàn của họ."
Giọng tôi không nhỏ, mọi người xung quanh đều nhìn sang.
Vì Phó Tuyết Nga xinh đẹp nên vừa vào cửa đã trở thành tâm điểm.
Ban nãy mọi người đều tưởng họ là vợ chồng, giờ tôi nói Lục Chấn Đình là chồng mình, mọi người liền hiếu kỳ nhìn ngó.
Mặt Phó Tuyết Nga đỏ như cục than ch/áy, nhưng cô ta chỉ có thể cắn răng chịu đựng sự soi mói của mọi người.
Vì nếu lúc này bỏ đi, chẳng khác nào thừa nhận sự thật rằng cô ta là loại đàn bà hư hỏng như mọi người nghĩ.
Tôi thản nhiên ngồi xuống, trực tiếp bỏ ba mươi chín đồng kia vào túi mình, hỏi: "Không phải nói lấy tiền cho bố mẹ cô m/ua đồ cúng bái sao? Sao nào, bố mẹ cô tiết kiệm tiền để cho hai người ăn hả?"
Phó Tuyết Nga suýt chút nữa bật khóc.
Khóe miệng Lục Chấn Đình mím lại: "Được rồi, có chuyện gì về nhà rồi nói."
Phó Tuyết Nga cũng đá/nh trống lảng: "Chị dâu, chị muốn ăn gì thì cứ gọi thêm vài món nhé."
Tôi cười: "Hôm nay cô mời khách à?"
Cô ta dè dặt nhìn Lục Chấn Đình.
Chỉ một ánh nhìn này, người chồng tốt của tôi đã mềm lòng.
"Uyển Nghi, Tuyết Nga làm gì có tiền, em đừng làm khó cô ấy."
Tôi gật đầu, cầm lấy thực đơn.
"Vậy thì lấy một đĩa cải thảo xào, một bát canh củ cải, bốn cái bánh ngô."
Tôi nhìn về phía phục vụ, chỉ vào Phó Tuyết Nga: "Những món cô ta gọi ban nãy đều không cần nữa."
Phục vụ lườm tôi một cái rồi bỏ đi.
Phó Tuyết Nga cắn môi: "Chị dâu, em lâu lắm rồi không được ăn th!t."
"Không có tiền!" Tôi tự rót cho mình chén trà nóng: "Cô muốn ăn thì tự thanh toán đi."
Cô ta sợ hãi rụt cổ lại.
Không nói được lời nào.
Đúng lúc này, bên ngoài có một thanh niên mặc quần ống loe đi vào.
Người đó thấy Phó Tuyết Nga thì khựng lại, nhưng lại vẫy tay chào tôi.
"Chị Uyển Nghi, đến ăn cơm ạ."
"Ừ, đúng vậy." Tôi cười gật đầu.
Chàng thanh niên này tên là Trần Tụng, chính là người bạn nhảy từng cãi vã kịch liệt với Phó Tuyết Nga.
Mặt Phó Tuyết Nga đỏ bừng.
Lục Chấn Đình nhíu mày: "Uyển Nghi, hắn ta chỉ là một tên l/ưu ma/nh, không phải người tốt lành gì, sao em lại thân với hắn như vậy?"
"Tôi không quan tâm hắn có phải l/ưu ma/nh hay không, dù sao hắn cũng chưa từng b/ắt n/ạt tôi."
Trước đây tôi làm buôn b/án nhỏ ở đầu ngõ, mùa hè b/án bánh xèo, mùa đông b/án khoai lang nướng.
Hắn thường xuyên đến m/ua, chưa bao giờ thiếu của tôi một xu.
Sau này, hắn biết chồng tôi là sĩ quan quân đội, còn thở dài: "Lương sĩ quan không thấp đâu, chị Uyển Nghi sao phải vất vả thế này."
Nhưng không vất vả không được, nếu không thì chúng tôi sẽ không có nhà ở, không có cơm ăn.
Nói đi cũng phải nói lại, hắn chưa từng n/ợ tiền tôi, ngược lại tôi còn n/ợ hắn năm đồng.
Mùa hè đợt đó hắn thường ra sông bắt cá, thời gian đó Lục Chấn Đình sức khỏe kém, tiêm th/uốc tốn không ít tiền, nên khi m/ua cá của Trần Tụng, tôi đã ghi n/ợ.
Tôi không quan tâm đến Lục Chấn Đình, đợi cơm nước lên là bắt đầu ăn.
Ăn xong lau miệng, ném lại ba đồng thanh toán rồi bước ra ngoài.
Hai người kia cũng đi ra, theo sau lưng tôi.
Đi được một đoạn.
Tôi đột nhiên dừng bước: "Hai người về trước đi, tôi còn chút việc."
Tôi quay ngược trở lại, đợi khi Trần Tụng đi ra, rút mười đồng đưa cho hắn.
"Đây là tiền m/ua cá, giờ tôi trả lại cho cậu."
Tôi sắp đi rồi, không thể n/ợ tiền người ta được.
Trần Tụng gãi đầu: "Chị, em không có tiền lẻ trả lại, để hôm khác đi ạ."
"Không cần trả lại, số tiền còn dư, tôi muốn nhờ cậu giúp làm một việc..."
Chưa đợi tôi nói hết câu, Lục Chấn Đình đột nhiên gọi tên tôi: "Triệu Uyển Nghi, cô lại đây!"
Quay đầu lại, hóa ra họ vẫn chưa đi.
Phó Tuyết Nga che mặt khóc nức nở, còn chồng tôi thì đang ôm vai dỗ dành cô ta.
Tôi chậm rãi bước tới, nhíu mày: "Lại làm sao nữa?"
Phó Tuyết Nga sụt sùi, nhỏ giọng nói:
"Chị dâu, hèn gì Trần Tụng lúc trước nói là em quyến rũ hắn! Là chị xúi giục hắn nói như vậy đúng không? Chị dâu, chị h/ận em đến thế sao? Chị có biết không, chỉ vì một câu nói này mà công việc của em mất rồi, gia đình cũng tan nát, chị thật sự quá tà/n nh/ẫn!"
Tôi ngơ ngác: "Cô đừng có ngậm m/áu phun người, tôi chưa từng làm thế!"
Lục Chấn Đình mặt mày tái mét, trực tiếp t/át tôi một cái: "Còn muốn nói dối! Cô không làm, tại sao lại đưa tiền cho hắn làm phí bịt miệng!"
Đây là lần đầu tiên anh ta đá/nh tôi.
Bên tai tôi ù đi.
Cái t/át này đã c/ắt đ/ứt chút luyến tiếc cuối cùng của tôi dành cho anh ta.
Tôi vung tay, giáng lại một cái t/át thật mạnh vào mặt anh ta.
"Lục Chấn Đình! Tôi đưa tiền cho hắn là vì tôi n/ợ hắn! Anh không nhớ trận ốm mùa hè đó sao? Lúc đó ngày nào tôi cũng nấu canh cá cho anh, những con cá đó đều m/ua từ chỗ Trần Tụng. Lương của anh, hơn nửa đưa cho Phó Tuyết Nga, còn lại anh dùng để chữa b/ệnh, tôi lấy đâu ra tiền m/ua cá, chỉ đành ghi n/ợ..."
Đúng lúc này, Trần Tụng thấy chúng tôi xảy ra xung đột, vội vàng chạy tới.
Cậu ta che chắn cho tôi phía sau, trừng mắt nhìn Lục Chấn Đình đầy hung dữ!
"Tôi nói này, anh làm sĩ quan thật phí hoài, chị Uyển Nghi hy sinh vì anh nhiều như thế, mà anh chỉ biết che chở cho người khác thôi!"