Tôi chỉ bình thản nhìn hắn:
"Chuyện quá khứ, tôi đã không còn so đo nữa. Nếu Vương gia không còn việc gì khác, xin hãy sớm trở về đi."
Tiêu Nghiễn Hành lập tức hoảng lo/ạn, hắn quỳ phịch xuống đất:
"Đường Lê! Rốt cuộc phải làm thế nào nàng mới tha thứ cho ta? Từ lúc nàng đi, chưa một ngày nào ta ngủ ngon. Ta mới nhận ra, ta yêu nàng, không thể rời xa nàng dù chỉ một chút. Đường Lê, nàng nói một câu đi, ta sẽ bảo Bệ hạ ban cho nàng cáo mệnh nhất phẩm! Hoặc là, ta sẽ đưa hết tất cả mọi thứ trong kho báu Vương phủ cho nàng!"
Tôi cuối cùng không kìm được mà bật cười mỉa mai:
"Tiêu Nghiễn Hành, những ngày tháng tôi ở chùa Cam Lộ đâu phải chỉ một ngày một đêm, lúc đó, ngài cũng không ngủ được sao?"
"Không có, ngài đang bận tình tứ với Tạ Uyển Nhi, kẻ tung người hứng; tôi thì giặt đồ trong tiết trời băng giá đến mức tay đầy vết cước, ngài lại ôm nàng ta trước lò sưởi ngâm thơ vẽ tranh; tôi bị Tạ Uyển Nhi s/ỉ nh/ục, c/ắt trụi tóc, ngài và nàng ta lại đang tình ý dạt dào trong Ngự hoa viên..."
"Thậm chí, ngài còn vì nàng ta mà hạ dược tôi! Ném tôi vào chuồng gia súc để mặc cho sự nh/ục nh/ã!"
Nói đến cuối cùng, giọng tôi không kìm được mà trở nên sắc lạnh.
Tôi cứ ngỡ mình đã quên hết những khổ nạn đó. Hóa ra, khi bị chạm đến nỗi đ/au, tôi vẫn thấy khó chịu đến nhường này.
Lời của tôi rõ ràng cũng đ/âm thấu tâm can Tiêu Nghiễn Hành, môi hắn r/un r/ẩy vô lực:
"Không phải... Đường Lê... ta khi đó bị kẻ gian che mắt..."
Hắn đột nhiên vươn tay, tự t/át mạnh vào mặt mình mấy chục cái.
Người qua đường đều ném ánh mắt kinh hãi, nhưng hắn như không hề hay biết, đá/nh đến mức m/áu chảy ròng ròng mà vẫn không dừng tay.
Hắn chỉ đ/au đớn nhìn tôi, hèn mọn khẩn cầu một sự tha thứ.
Nhưng cảm xúc của tôi đã bình ổn trở lại:
"Tiêu Nghiễn Hành, ngài không yêu ai cả. Từ đầu đến cuối, người ngài yêu chỉ có chính bản thân mình. Ngài đối tốt với Tạ Uyển Nhi là vì năm xưa từng tự tay dâng nàng ta cho kẻ th/ù nên lòng đầy áy náy. Khi ngài phát hiện nàng ta không vô tội như ngài tưởng, thì sự áy náy đó lại chuyển sang tôi."
"Ngài xuất hiện trước mặt tôi, chỉ nhắc lại nỗi đ/au tôi từng phải chịu đựng. Nếu ngài còn chút tình xưa nghĩa cũ, thì hãy rời đi đi. Buông tha cho chính mình, cũng là buông tha cho tôi."
Tôi cuối cùng cũng quay lưng, rời đi mà không chút luyến lưu.
Phía sau, Tiêu Nghiễn Hành quỳ vô vọng rất lâu, rất lâu.
Cuối cùng, như một ngọn núi sụp đổ, hắn vô lực ngã gục xuống đất.
...
Trong dân gian lưu truyền một câu chuyện kỳ quái, Nhiếp chính vương quyền khuynh triều đình đã giao nộp hết quyền lực, xuống tóc đi tu.
Hắn ngày ngày quỳ trên phiến đ/á dài ở phố Chu Tước, mặc cho người qua đường đá/nh đ/ập.
Nghe nói, hắn đang tu hành theo cách của một tu sĩ khổ hạnh, cố gắng dùng chính nỗi đ/au phải chịu đựng để bù đắp cho tội á/c năm xưa.
Ban đầu, còn có người sợ hãi quyền thế cũ của hắn, cho đến khi một gã s/ay rư/ợu lấy hết can đảm tiến lên đ/á hắn một cước, mới phát hiện hắn không hề phản kháng.
Càng nhiều người dân ùa đến, kẻ chủ động người bắt chước, mỗi ngày, Tiêu Nghiễn Hành đều mặt mũi bầm dập, toàn thân đầy thương tích.
Thế nhưng ngày hôm sau, hắn lại xuất hiện ở phố Chu Tước như một lẽ đương nhiên.
Không ai hiểu tại sao hắn lại làm vậy, mọi người coi chuyện này như một trò cười.
Khi đó, Nhị Nữu nhà bên nghiêng đầu kể cho tôi nghe chuyện thú vị này, tò mò hỏi:
"Chị có biết tại sao anh ta làm vậy không?"
Tôi khựng lại, rồi tập trung vào việc cắm hoa trong tay:
"Ai mà biết được, cứ sống tốt cuộc đời của mình là được rồi."