Hứa Thư Ninh khẽ cười thành tiếng, vươn tay chọc vào má anh. Dù là người lạnh lùng đến đâu, thì má anh cũng vẫn mềm mại như vậy.
Hứa Thư Ninh cong cong đôi mắt: "Không chịu sao?"
Cố Kiêu lập tức tỉnh táo lại, siết ch/ặt tay cô, giọng nói r/un r/ẩy: "Hứa Thư Ninh, đây là do em chủ động trước đấy. Anh đã đợi bao nhiêu năm mới có được ngày này, đời này anh không thể nào buông tay, em không được phép đổi ý."
Hứa Thư Ninh mỉm cười lắc đầu, nắm tay anh bước ra ngoài: "Không đổi ý."
Tim Cố Kiêu đ/ập mạnh, anh cúi người bế bổng cô lên. Đôi mắt anh đỏ hoe, không kìm được sự thấp thỏm và tò mò mà truy vấn: "Tại sao?"
Hứa Thư Ninh mặc kệ anh bế mình bước đi, cô tựa vào lòng anh, vòng tay qua cổ anh: "Vì em đã có một giấc mơ, một... giấc mơ đẹp."
Cố Kiêu nhướng mày: "Đơn giản vậy thôi sao? Trong mơ chắc không có anh chứ? Hay là mơ thấy cuộc sống hạnh phúc của chúng ta sau này?"
Hứa Thư Ninh bật cười khúc khích, nhưng trong mắt thoáng qua một nỗi buồn man mác. Cô gật đầu: "Phải, rất hạnh phúc."
Vừa rồi, cô còn mơ thấy kiếp trước của mình. Kiếp trước, sau khi cô ch*t, Cố Kiêu mới từ nước ngoài vội vã chạy về. Người đàn ông vốn luôn điềm đạm, quý phái như vậy lại như một kẻ đi/ên, đổ gục trước m/ộ cô. Anh phát đi/ên đào qu/an t/ài cô lên, nhìn cô nằm trong đó, th* th/ể đã đầy những vết t/.ử th/i. Anh rơi lệ, ôm ch/ặt cô vào lòng, cẩn thận hôn lên môi cô.
Sau đó, anh tự tay phá hủy Phó thị, đẩy Phó Tư Hàn vào đường cùng. Cuối cùng, anh ôm lấy cô, tự tay đ/âm d/ao vào tim mình, cùng cô ngủ yên trong nấm mồ.
Nếu không phải kiếp trước cô vô tình đi lạc, yêu phải Phó Tư Hàn, thì vốn dĩ cô đã là vợ anh từ lâu rồi. Hứa Thư Ninh nghĩ, đời này, cô không nên phụ anh thêm lần nào nữa.
Hai người ôm nhau bước đến cổng b/ệnh viện. Cố Kiêu đột nhiên khựng lại, đôi tay đang ôm Hứa Thư Ninh cũng trở nên cứng đờ. Hứa Thư Ninh nhìn theo ánh mắt anh, thoáng chốc nhìn thấy người đàn ông đang đứng cách đó không xa. Là Phó Tư Hàn.
Chương 13
"Ninh Ninh... thật tốt quá, em chưa ch*t."
Phó Tư Hàn run run giọng, từng bước tiến về phía Hứa Thư Ninh. Trong mắt hắn chỉ có cô, đôi mắt đỏ ngầu chứa đựng những giọt nước mắt long lanh.
Hứa Thư Ninh không ch*t, mà là trốn ra nước ngoài. Hắn tìm cô suốt nửa năm nay, làm ầm ĩ dữ dội như vậy, hắn không tin cô không biết. Thế nhưng từ đầu đến cuối cô không hề có ý định cho hắn biết cô còn sống, khiến hắn nửa năm qua chẳng khác nào một gã hề.
Nhưng giờ phút này, nhìn thấy cô sống khỏe mạnh, Phó Tư Hàn không những không gi/ận dữ mà còn vô cùng nhẹ nhõm. May mắn thay, cô vẫn còn sống.
Giọng Phó Tư Hàn nghẹn ngào: "Ninh Ninh, anh nhớ em rất nhiều."
Hứa Thư Ninh vỗ vỗ vai Cố Kiêu, anh mới nhẹ nhàng đặt cô xuống. Hứa Thư Ninh quan sát Phó Tư Hàn. Tin tức trong nước cô cũng có nghe qua. Đội c/ứu hộ mà Phó Tư Hàn thuê đã tìm ki/ếm trên biển suốt ba tháng trời. Cuối cùng vì các cổ đông của Phó thị không nhìn nổi nữa, liên tục gây áp lực, Phó Tư Hàn mới phải từ bỏ.
Thế nhưng, dù từ bỏ việc tìm ki/ếm trên biển, hắn vẫn phái người đi khắp thế giới tìm cô. Ngay cả "chân ái" Ôn Oánh Oánh mà hắn từng nói, sau khi bị hắn hànhz hạz suốt một tháng cũng đã phát đi/ên, bị hắn ném vào b/ệnh viện t/âm th/ần nh/ốt lại.
Trong nửa năm tưởng chừng như cô đã ch*t, Phó Tư Hàn trông có vẻ sống không hề tốt chút nào. Khuôn mặt anh tuấn ấy g/ầy rộc đi, cả người trông càng thêm lạnh lùng vô tình. Tóc tai không được chăm chút kỹ càng, có chút rối bời. Ngay cả quần áo trên người cũng trở nên rộng thùng thình.
Hắn sống không tốt, cô cảm thấy... thật sự quá tốt.
Hứa Thư Ninh khoanh tay, lười biếng liếc nhìn hắn: "Khiến Phó tổng thất vọng rồi, tôi vẫn sống rất tốt."
Cô liếc mắt ra hiệu cho Cố Kiêu, rồi nhấc chân định rời đi. Vừa cử động, Phó Tư Hàn đã lao tới, chặn ngay trước mặt cô. Hắn không hề nhìn Cố Kiêu, chỉ tham lam nhìn Hứa Thư Ninh, giọng điệu khó khăn: "Ninh Ninh, anh đến tìm em, có thể cho anh vài phút, chúng ta nói chuyện được không?"
Hứa Thư Ninh đứng trên bậc thang b/ệnh viện, nhìn xuống hắn. Trong ánh mắt Phó Tư Hàn nhìn cô lộ rõ vẻ hèn mọn. Đó là biểu cảm mà trước đây cô dễ mềm lòng nhất. Nhưng giờ phút này, Hứa Thư Ninh chỉ khẽ cười nhạt:
"Phó Tư Hàn, người chồng cũ tốt là người sau khi ly hôn nên như đã ch*t, đừng tùy tiện xuất hiện làm phiền người khác."
"Giữa tôi và anh không có gì để nói, nếu anh đến để đưa giấy ly hôn cho tôi, thì tôi có thể nói một tiếng cảm ơn."
Cô khoác tay Cố Kiêu, trực tiếp bước đi. Ba chữ "giấy ly hôn" sắc bén đ/âm thẳng vào tim Phó Tư Hàn. Phó Tư Hàn đ/au đớn, vội vã đuổi theo: "Ninh Ninh! Lúc đó là anh nhất thời bốc đồng, anh không muốn ly hôn với em, anh..."
Hứa Thư Ninh bật cười, ánh mắt nhìn hắn đầy mỉa mai. Cô nhớ đến kiếp trước. Kiếp trước dù cô có c/ầu x/in khổ sở thế nào, dùng mọi th/ủ đo/ạn ra sao, hắn cũng chưa từng quay đầu. Thậm chí vì Ôn Oánh Oánh mà ép cha mẹ cô đến ch*t, ép cô đến mức phải nhảy sông t/ự v*n.
Đời này, hắn lại vội vã tỉnh ngộ đến vậy sao?
Thật nực cười, thật sự quá nực cười!
Cô lạnh lùng nhìn hắn: "Phó Tư Hàn, bây giờ anh lại nói anh không muốn ly hôn? Lúc trước vì muốn ly hôn để cưới chân ái của anh, anh đã sẵn sàng đá/nh đổi nửa gia sản của mình cơ mà."
"Bây giờ nói không muốn ly hôn, chẳng phải quá nực cười rồi sao."