Đời sống không dễ dàng, đại sư phải ra tay làm nghề.
Lần đầu livestream giám định cổ vật, đã đụng ngay một ca khó.
Ánh sáng nơi đầu dây bên kia lúc tỏ lúc mờ, bụi bay m/ù mịt.
Một hàng đồ tùy táng được bày biện chỉnh tề, tôi không nhịn được bật cười:
"Khá lắm người anh em, thời buổi này mà còn được xem livestream tr/ộm m/ộ nữa cơ à."
1
Internet phát triển khiến những đạo sĩ giang hồ như chúng tôi suýt nữa thì ch*t đói.
Sư huynh và tôi gánh vác trọng trách nuôi gia đình, bị đuổi xuống núi.
Sư huynh trực tiếp mở livestream xem bói, thấy sư huynh làm ăn khấm khá, tôi cũng học theo mở livestream giám định cổ vật.
Ai ngờ, đơn hàng đầu tiên đã gặp ngay ca khó.
Livestream mở được hơn mười phút, một người có tên "Pháp Ngoại Cuồ/ng Đồ" đã chốt đơn link giám định 888 tệ của tôi.
Sắp đối mặt với vị khách hàng đầu tiên, tôi không khỏi có chút căng thẳng.
Chẳng mấy chốc, trên màn hình xuất hiện một người đàn ông trung niên nho nhã, trông có vẻ được chăm sóc kỹ lưỡng:
"Chào cô chủ phòng, cô có thể gọi tôi là Lý Tứ."
Sau khi người đàn ông lộ diện, phòng livestream vốn đang tĩnh lặng như tờ của tôi bỗng chốc bùng n/ổ, hàng ngàn người ùa vào trong nháy mắt:
【Đây chẳng phải là vị luật sư kia sao? Luật sư Lý có bảo vật gì mà phải giám định trên mạng thế này?】
【Luật sư Lý định tống chủ phòng vào tù à?】
【Phụt~ chủ phòng tiêu đời rồi, l/ừa đ/ảo lại gặp đúng luật sư Lý, chạy mau đi, kẻo lát nữa lại cho cả đám chúng ta vào tù luôn bây giờ.】
Tôi mỉm cười chào người đàn ông: "Lý Tứ, anh cứ đặt vật cần giám định dưới ống kính là được."
Camera bên kia xoay ngược lại, trên màn hình hiện ra một chiếc vòng tay trong veo không tì vết:
"Chủ phòng, chiếc vòng này tôi muốn nhờ cô xem giúp."
Chưa đợi tôi lên tiếng, phần bình luận đã bắt đầu tung hô:
【Không hổ danh là luật sư Lý, chiếc vòng trong vắt thế này tôi chưa từng thấy bao giờ.】
【Thứ mà luật sư Lý đã lấy ra thì chắc chắn là đồ tốt, còn cần con nhóc này giám định sao?】
Tôi nhìn chiếc vòng tinh khiết kia, cũng gật gù theo, dưới ánh nhìn mong đợi của mọi người, tôi chậm rãi cất lời: "Nhìn anh là biết gia thế hiển hách rồi, nếu không, cũng chẳng vì một cái vòng thủy tinh mà bỏ ra 888 tệ phí giám định làm gì."
Phòng livestream im bặt.
Phần bình luận bùng n/ổ những lời chế giễu nhắm vào tôi.
Khán giả trong phòng liên tục yêu cầu tôi trả lại tiền, Lý Tứ im lặng vài giây rồi lại xoay camera trở lại.
Lý Tứ cười sảng khoái: "Xin lỗi đại sư nhé, tôi chỉ muốn thử xem thực hư thế nào thôi, đây mới là thứ tôi thực sự muốn giám định."
Tôi không bận tâm đến hành vi thăm dò của Lý Tứ, mấy năm nay người coi tôi là kẻ l/ừa đ/ảo giang hồ nhiều vô kể, tôi đã quen rồi.
Sự chú ý của tôi bị thu hút bởi bức tượng gỗ ông ta lấy ra.
"Thứ này là một người bạn tặng tôi, anh ta nói là gia truyền, nhưng tôi đã tìm nhiều người xem rồi, họ đều nói chỉ là đồ gỗ, không đáng bao nhiêu tiền."
Tôi nhìn kỹ lại: "Người bạn này chắc qu/an h/ệ với anh cũng tốt lắm nhỉ?"
Lý Tứ cười hì hì hai tiếng: "Đúng là rất tốt, chỉ là anh ta đã ra nước ngoài, mấy năm nay không liên lạc gì rồi."
Tôi hiểu ngay vấn đề: "Đây là sản phẩm từ ngà voi, kỹ thuật này cũng giống nguyên lý vàng bọc ngọc, nhưng gỗ đàn hương không có độ dẻo như vàng, nó đòi hỏi phải khoét rỗng khuôn trong gỗ đàn hương ngay từ khi con voi còn nhỏ, để ngà voi phát triển trong khuôn đó, đây không phải là đồ trong nước."
Lý Tứ kinh ngạc cầm nó xoay xoay trong tay: "Chỉ vì cái khúc gỗ rá/ch này mà là ngà voi á?"
Tôi gật đầu, bình thản nói: "Đằng này khuyên anh nên tự thú, chắc là được giảm án đấy."
Lý Tứ sững sờ trước lời tôi nói, nhìn chằm chằm vào ống kính đầy khó tin.
Theo lời tôi vừa dứt, phần bình luận bắt đầu náo nhiệt lên:
【Mình nhìn nhầm à? Lần đầu tiên thấy người muốn tống cả "Pháp Ngoại Cuồ/ng Đồ" vào tù đấy.】
【Vì lòng dũng cảm đáng khen của chủ phòng, follow ngay!】
【Chủ phòng ơi, đó là "Pháp Ngoại Cuồ/ng Đồ" đấy, cô có muốn rút lại lời nói và nói lại lần nữa không?】
Lý Tứ có danh tiếng rất tốt, đa số mọi người trong phòng đều đứng về phía ông ta.
Ông ta không hề để tâm đến lời tôi nói, trấn an người hâm m/ộ:
"Được rồi được rồi, thứ này tôi sẽ nộp lại, mọi người đừng làm khó chủ phòng, cô ấy mới vào nghề cũng không dễ dàng gì..."
Lý Tứ cứ thế tự nói một tràng dài.
Tôi cười lạnh: "Không đùa đâu, nếu anh không tự thú, tôi sẽ giúp anh báo cảnh sát, đến lúc đó có khi là chung thân đấy."
Bầu không khí trong phòng livestream lập tức chùng xuống, Lý Tứ cũng thu lại nụ cười, nhìn tôi nghiêm túc:
"Cô bé à, cô nói như vậy là tôi có thể kiện cô tội vu khống đấy."
Tôi bật đoạn nhạc nền (BGM) đã thu sẵn, sư huynh bảo rồi, muốn livestream có người xem thì phải có nét riêng.
Trước khi livestream, tôi đã gào thét bằng cái giọng vịt đực của mình:
"Đào đào đào trong ngôi m/ộ nhỏ, vào vào vào trong cái nhà tù to."
"Đào đào đào trong ngôi m/ộ đặc biệt lớn, ăn ăn ăn thật nhiều viên đạn, nở nở nở thật nhiều đóa hoa m/áu."
Nét riêng của tôi chính là -- phong cách nhà tù!
2
Nghe thấy bài hát này, cơ mặt Lý Tứ gi/ật gi/ật, khuôn mặt nho nhã xuất hiện những vết rạn nứt.
Kết hợp với BGM, tôi chậm rãi kể lại:
"Chiếc ngà voi này đúng là gia truyền của bạn anh, nhưng không phải anh ta tặng anh đâu. Người bạn này là một người da đen, mười lăm năm trước cùng anh thuê nhà ở Bắc Kinh, bạn gái của anh ta lúc đó chính là nữ thần mà anh đã theo đuổi rất lâu."
Lý Tứ đặt điện thoại sang một bên, chống cằm nhìn màn hình, dáng vẻ nắm chắc phần thắng đó khiến người ta không khỏi nghi ngờ tính x/ác thực trong lời nói của tôi.
【Lý Tứ ưu tú như vậy mà không tranh lại một gã da đen sao? Cô em à, khuyên cô mau xin lỗi đi.】
【Chủ phòng đừng có làm bộ làm tịch nữa, chờ nhận thư của luật sư đi!】
Phần bình luận liên tục nhảy chữ, Lý Tứ không bận tâm, phẩy tay: "Ấy, các bạn cứ nghe đại sư nói tiếp đi."
Dáng vẻ đó giống như bậc trưởng bối khoan dung cho sự vô lý của hậu bối, kẻ bề trên kh/inh thường những lời phỉ báng.