Đám mây trong ánh kim quang đột ngột tụ lại, sấm chớp đùng đoàng không dứt. Ánh sáng chói mắt cùng tiếng gầm vang liên hồi khiến mọi người luống cuống bịt mắt bịt tai.
Ứng Long mất kiên nhẫn, hạ thấp thân mình xuống.
Đợi cho đến khi thang mây hoàn toàn biến mất, mây đen tan đi, một dải cầu vồng rực rỡ hiện lên giữa không trung, Lăng Thần xuất hiện trên cầu vồng ấy.
Ả nhẹ nhàng lơ lửng giữa không trung, khuôn mặt và đường nét đều được phủ một lớp ánh sáng mờ ảo như ráng chiều.
"Cưỡi rồng leo thang mây, tiên cốt độ lôi kiếp."
Giọng nói ngọt ngào của Lăng Thần truyền từ trên xuống dưới vào tai mọi người, cực kỳ mê hoặc.
"Sư tôn, người xem, có chí lớn thì phải dùng mọi th/ủ đo/ạn, con nói có gì sai sao?"
Tiếng xì xào bàn tán dưới đài như nước sắp sôi, sự chán gh/ét và sợ hãi trên mặt không ít người đã biến thành sự ngưỡng m/ộ và khao khát.
Tôi giơ ngón tay, điểm vào một đầu cầu vồng rồi vuốt sang phải.
Lăng Thần cong đôi mắt hạnh, cười nói: "Thượng thần, từ nay chúng ta là đồng đạo tiên giới--"
Nơi đầu ngón tay tôi lướt qua, cầu vồng biến mất.
Trọc khí trên người Lăng Thần chưa sạch, thanh khí lại không đủ, ả quờ quạng giữa không trung vô ích, không ngừng rơi xuống.
Ả hoảng lo/ạn gào thét: "Ngươi không thể nắm giữ sinh tử của người khác, ngươi không thể làm hại ta!"
"Người? Ngươi đã không còn là người nữa rồi." Tôi sợ ả nghe không rõ, bèn lớn tiếng nói.
12
Con ngươi to lớn của Ứng Long đảo một vòng, hiểu ngay tâm ý của tôi.
Nó ngẩng đầu lao vào trong mây, thân hình khổng lồ che khuất cả bầu trời.
"Khế ước giữa người và thần không thể vi phạm, nhưng loại tán tiên thất đức như ngươi, bản quân một miếng là xong."
Cái miệng m/áu giữa không trung mở ra, gió lạnh thổi khiến người ta dựng cả tóc gáy.
Tôi lại giơ ngón tay vẽ một đường trên đài, mặt đài đ/á xanh ngoan ngoãn nứt ra từ chính giữa, tạo thành một rãnh sâu không đáy.
Những tên khổng lồ đứng trên đài sợ đến mức ngồi bệt xuống đất, sau khi hoàn h/ồn liền vội vã lồm cồm bò dậy bỏ chạy.
Cái rãnh càng ngày càng rộng, thấy Lăng Thần sắp rơi xuống đó, ả dốc hết toàn lực mới hiểm hóc trụ lại ở độ cao cách mặt đất một trượng.
Tôi động động đôi tai.
Tiếng lũ dữ gào thét đang áp sát, khoảng chừng một canh giờ nữa sẽ nhấn chìm thung lũng này.
Thiên môn ngàn năm mới mở một lần, không chỉ đối với người, mà còn đối với vạn vật.
Trận mưa trăm ngày là để hội tụ thành dòng lũ, dọc đường cuồn cuộn lớn mạnh, cuốn theo cá chép thành tinh, rắn đắc đạo, rùa thông linh chảy về hướng đông ra biển, thẳng lên thiên hà.
Nhưng lũ lụt không có mắt, chỉ chui vào nơi cỏ nước dồi dào, dọc đường không biết sẽ húc đổ bao nhiêu cầu cống đê điều, nuốt chửng bao nhiêu người vật nhà cửa.
Tôi không ngăn được trận lũ này, nhưng có thể dẫn nó đổi hướng.
Con Ngân Lân Huyền Vũ trong bí cảnh nếu còn, thì chính là trợ thủ đắc lực để trấn áp dòng nước.
Không ngờ nó cũng bị Lăng Thần luyện thành đan dược rồi.
Đầu của Ứng Long cách Lăng Thần không đến vài thước, cái lưỡi dài mảnh đã li/ếm cho ả da tróc th!t bong.
Lưỡi rồng sánh ngang với bụi gai cứng nhất, da th!t thô ráp đến đâu cũng chỉ cần một lần li/ếm là thấy xươ/ng.
Ả vẫn cứng cổ hét lên: "Ngươi dám tru tiên sao?"
Tôi ngăn cản sự tr/a t/ấn kiểu mèo vờn chuột của Ứng Long, định giải thích cho ả hiểu đạo lý hổ không ăn cỏ hoa, nhưng sẽ bẻ g/ãy cổ cừu non.
Ngẫm nghĩ một lát, thôi bỏ đi, đường còn dài.
"Tru ngươi chỉ là chuyện giơ tay là xong."
Tôi nhấc lòng bàn tay, nhẹ nhàng hạ xuống như quạt gió.
Lăng Thần lại như bị một ngọn núi vô hình đ/è mạnh xuống rãnh sâu, toàn bộ cái rãnh bị đ/ập ra một cái hố sâu hoắm, kéo theo cả hai bên vách núi cũng sụt lún không ít.
Bụi m/ù lắng xuống, chỉ thấy Lăng Thần phủ phục dưới đáy hố, nôn ra một ngụm m/áu lớn.
"Đợi, đợi đã!" Ả lau vết m/áu bên môi, như thể cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
"Những người ở Miêu trại đó, ta có cách hồi sinh họ, thiên lôi giáng xuống vì nghịch chuyển sinh tử của người phàm, ta xin chịu.
"Các người tha cho ta, được không?"
Ả đã không thể đứng thẳng, quỳ một chân ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi trân trân nhìn ả, cho đến khi đệ tử Ngự Thú Tông vì nghe thấy tiếng nước ngày càng lớn mà huyên náo, mới thốt ra câu trả lời: "Không được."
Lăng Thần ngẩn người chốc lát, ôm ngựk cười khẩy: "Ta quên mất, thần linh vô tình vô dục, sao ngươi có thể bị cái giá này thuyết phục."
"Mệnh số họ là vậy, giữa trời đất, tự có luân hồi." Tôi lạnh nhạt nói.
Lăng Thần không còn chống đỡ nổi nữa, nằm liệt trên đất, giọng điệu vẫn hung hăng không tha người: "Phi, đã tự có luân hồi, sao ngươi còn phải làm khó ta?"
"Giữa trời đất, còn có nhân quả. Ngươi tổn người lợi mình, thì phải chịu quả báo."
"Bớt nói nhảm," ả tặc lưỡi, kéo đ/au vết rá/ch trên mặt, lông mày nhíu ch/ặt, "Muốn gi*t muốn ch/ém hay tro bụi tan biến, tùy ngươi."
Dòng lũ đục ngầu gào thét phun ra từ trong thung lũng, cuồn cuộn ập đến.
Ứng Long vẫy đuôi tại chỗ, phong tỏa dòng nước trong thung lũng, cho người của Ngự Thú Tông thời gian chạy lên chỗ cao.
Cây sáo ngắn của Lăng Thần mất tác dụng, các loại linh thú khôi phục thần trí, lũ lượt hưởng ứng mệnh lệnh của tu sĩ, kết bạn chạy trốn, sư tôn cũng được đại sư tỷ cõng đi c/ứu chữa.
Trong nháy mắt, giữa vùng trũng chỉ còn lại hai người một rồng.
Lăng Thần dường như nhận ra thứ chờ đợi mình không chỉ đơn giản là gi*t chóc hay tro bụi, lần đầu tiên lộ ra vẻ k/inh h/oàng chân thực.
"Cái ch*t, đối với ta mà nói không phải là chuyện đ/au khổ, nên đó không phải là quả báo của ngươi."
Tôi chân thành giải thích.
"Ngươi đã đắc được kim thân, vừa vặn ở đây làm một vị địa tiên trấn sông tránh lũ, phù hộ cho mưa thuận gió hòa."
Đôi mắt ả trố ra như sắp rớt xuống: "Địa tiên gì? Ngươi, ngươi muốn phong ta dưới đáy sông--"
Tôi giơ ngón tay vung lên, Lăng Thần đột ngột đứng thẳng, rủ mắt mỉm cười, thu nhỏ lại thành một bức tượng vàng chỉ bằng cái bình hoa, loảng xoảng một tiếng rơi xuống đáy hố.
Cái rãnh bắt đầu thu hẹp, chẳng mấy chốc Tiếp Tiên Đài trở lại bằng phẳng trơn láng, không nhìn ra chút dấu vết nào của việc từng nứt vỡ.