Khoảnh khắc cánh cửa cuốn được kéo lên, hương thơm của bánh cuốn từ trong nhà cứ thế tỏa ra, len lỏi vào cánh mũi tôi.
Các nhân viên đứng thành một hàng ở cửa, trên gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ mong chờ.
Tôi vỗ vỗ tay.
"Mọi người nghe tôi nói này."
"Vài năm trước, tôi ở phố ăn vặt cũ, cùng tiệm bánh cuốn trải qua những ngày khó khăn nhất."
"Khi đó phố ăn vặt còn hoang vắng, trong tiệm chẳng có mấy người, một ngày b/án không nổi hai trăm tệ. Tôi đã miệt mài nghiên c/ứu công thức bánh cuốn, dồn tâm huyết làm ra chất lượng tốt nhất, từ từ vượt qua giai đoạn khó khăn, rồi còn thu hút được blogger đến trải nghiệm, làm nên tên tuổi cho tiệm bánh cuốn."
"Nhưng khi tiệm vừa nổi tiếng, chủ nhà liền tăng giá thuê gấp đôi, tôi không còn cách nào khác nên mới chuyển đến phố Long Đình."
"Chủ nhà nói rời khỏi mặt bằng đắt khách đó, tôi không thể nào làm ăn tốt được nữa. Nhưng tôi muốn nói rằng, thứ thực sự khiến một cửa hàng trở nên hồng phát, chính là sự kiểm soát nghiêm ngặt về chất lượng thực phẩm, và sự công nhận chân thành từ khách hàng!"
Tôi cảm thấy lồng ngựk mình như có một ngọn lửa đang cuộn trào, nhìn ánh mắt của nhân viên trước mặt cũng ngày càng kiên định hơn:
"Từ nay về sau, đây chính là ngôi nhà mới của chúng ta."
"Tôi sẽ không để bất kỳ nhân viên nào đi theo tôi làm việc chăm chỉ mà phải chịu thiệt thòi!"
Thúy Thúy dẫn đầu vỗ tay, tinh thần của mọi người cũng đặc biệt phấn chấn.
Đúng lúc này, từ bên cạnh thoang thoảng bay đến một mùi hương thơm lừng của đồ kho.
Quay đầu nhìn lại, ở cửa tiệm bên cạnh, một bóng dáng quen thuộc đang bày biện món ăn.
"Anh Tạ." Tôi cười đến mức không khép được miệng, "Sau này chúng ta lại là hàng xóm rồi."
Nhìn ra xa hơn một chút, chị Lý tiệm trà sữa, anh La tiệm lẩu băng chuyền đều đang bận rộn một cách ngăn nắp.
Tiến thêm chút nữa, còn có tiệm đồ nướng, tiệm đồ chiên, tiệm tráng miệng...
Từng tấm biển hiệu quen thuộc đều xuất hiện trên con phố mới này.
Chị Lưu và những chủ nhà kia chắc chắn không thể ngờ được, từng người một hứa hẹn rằng sẽ cân nhắc thêm rồi mới ký hợp đồng, vậy mà lại đồng loạt đổi ý, đoàn kết chuyển đi một cách thống nhất, cùng chọn đúng một ngày khai trương để tạo đà cho phố ăn vặt mới.
Họ lại càng không ngờ tới, quản lý vận hành của phố ăn vặt đã chuẩn bị sẵn một loạt hoạt động khai trương cho con phố mới.
Thứ nhất là hoạt động tích dấu ẩm thực.
Khách hàng chỉ cần tiêu dùng tại các cửa hàng khác nhau sẽ nhận được dấu đóng. Tích đủ năm dấu có thể đổi lấy đồ uống miễn phí.
Thứ hai là hoạt động livestream trải nghiệm.
Đặc biệt mời các blogger trải nghiệm ẩm thực địa phương như "Lưỡi Gai Ẩm Thực" đến trực tiếp nếm thử và livestream rút thăm tặng phiếu ăn.
Nhờ có sự quảng bá thương mại chính thức, chỉ mới khai trương nửa ngày, phố ăn vặt Long Đình đã chật kín người.
Trong khi đó, phố ăn vặt cũ lúc này lại vắng vẻ đến mức kỳ quái.
Mười mấy chủ nhà nhỏ lẻ đang mơ mộng về việc sắp ký được hợp đồng mới, từng người một đều rơi cả mắt vì kinh ngạc.
"Người đâu rồi??!"
"Họ thế này là... chỉ sau một đêm mà chuyển đi hết sạch sao?!!"
Người qua đường tốt bụng lên tiếng giải thích với các chủ nhà:
"Các người đến để ăn uống à? Vẫn chưa biết sao? Họ đã chuyển đi toàn bộ sang phố ăn vặt Long Đình bên cạnh rồi."
"Bên đó đang có hoạt động khai trương đấy, tài khoản chính thức đã đăng tin từ sáng sớm nay, tại chỗ còn có rút thăm trúng thưởng, náo nhiệt lắm."
Im lặng một lát, một chủ nhà lên tiếng: "Phố ăn vặt Long Đình ở đâu?"
"Ra khỏi cửa này rẽ phải, con phố bên cạnh chính là nó, hôm nay mới khai trương, tôi cũng đang định qua đó đây, các người cũng nhanh chân lên đi, chậm chân là m/ua đồ ăn phải xếp hàng đến cuối hàng đấy."
Lúc này các chủ nhà nhỏ lẻ mới sực tỉnh, người thuê nhà của mình đã bỏ chạy sạch sẽ.
Chủ nhà A: "Các người nói xem, mặt bằng để không cũng là để không, chúng ta có nên giảm giá chút không nhỉ?"
Chủ nhà B: "Nhưng chị Lưu đã cam đoan với chúng ta, khu vực này sắp được quy hoạch lại, đến lúc đó nhất định có thể tăng giá tiếp..."
Chủ nhà A: "...Có lý, vậy cứ thế đã nhé?"
Trên miệng thì đạt được thống nhất, nhưng trong lòng các chủ nhà thực ra ai nấy đều đã bắt đầu nghi ngờ.
Sau khi chủ nhà Bao Lệ rời đi, đã lén cưỡi xe điện đến trước cửa tiệm mới của anh Tạ, hạ mình nịnh nọt:
"Anh Tạ, chúng ta cũng quen nhau lâu thế rồi, sao anh lại lặng lẽ chuyển đi mà không nói tiếng nào thế."
Anh Tạ đang bận rộn với món đồ kho trên tay, căn bản không thèm nhìn thẳng vào mặt bà ta:
"Không chuyển đi thì đợi bà tăng giá thuê để bị xâu x/é à?"
"Ôi chao, tôi không tăng nữa là được chứ gì, tôi cho anh thuê giá gốc! Anh quay về đi, được không? Tiền thuê nhà đều dễ thương lượng mà."
Lão Tạ hừ lạnh một tiếng: "Giá gốc? Ở đây môi trường của tôi tốt, lượng khách cũng đông, tiền thuê nhà chỉ bằng một nửa trước đây. Bà có điều kiện gì mà đòi đàm phán với tôi?"
"Cái gì?! Chỉ bằng một nửa thôi sao?!!"
Bao Lệ bị bẽ mặt, tự biết không còn cơ hội, chỉ đành lủi thủi quay đầu bỏ đi.
Cùng lúc đó, các chủ thương khác cũng lần lượt nhận được cuộc gọi từ chủ nhà cũ của mình.
Chị Mã b/án chè không nói thêm một lời nào, trực tiếp cúp máy rồi chặn số.
Chị Lý tiệm trà sữa sau khi nghe điện thoại, m/ắng cho chủ nhà một trận tơi bời, rồi lại đăng đoạn ghi âm chủ nhà bị bẽ mặt vào nhóm, cười ngặt nghẽo.
Anh La tiệm lẩu băng chuyền thì lạnh lùng ném lại một câu: "Không thuê", rồi đuổi khéo chủ nhà.
Tôi tự rót cho mình một ly rư/ợu vang, nhìn họ báo cáo "chiến tình" trong nhóm, uống đến mức hơi lâng lâng.
Nhìn bộ dạng các chủ nhà này tự mình hại mình, thật là hả dạ.
8、
Sáng sớm ngày thứ hai khai trương, Thúy Thúy đã đứng chờ ở cửa tiệm, sốt ruột đợi tôi quyết định:
"Ông chủ, có chuyện rồi! Anh mau xem Douyin đi!"
Bấm vào video, chủ nhà đang đứng trong tiệm cũ, vẻ mặt buồn bã, khóe miệng vẫn còn vết sưng đỏ do lão Tiền cào cấu để lại.
Bà ta hướng ống kính về phía cửa tiệm đã chuyển đi sạch sẽ, giọng điệu nghẹn ngào:
"Làm ăn thực chất là làm người, tuyệt đối không được quên gốc gác."
"Lúc đầu tôi đã cung cấp mặt bằng đắt khách như vậy cho tiệm bánh cuốn, mới giúp nó có cơ hội làm ăn hồng phát."