11.
Bùi Hằng Chi làm việc vô cùng kín kẽ.
Thế nhưng, "muốn người không biết trừ khi mình đừng làm".
Nguyên Chiêu hành sự quyết đoán, chỉ trong vài ngày đã tra ra chân tướng sự việc.
Chén rư/ợu đó quả thực có hạ đ/ộc, sau khi uống mạch đ/ập sẽ yếu dần, chỉ cần nửa canh giờ là không thể c/ứu chữa.
Theo sổ sách của tiệm th/uốc tra xuống, lại lôi ra được gã tiểu đồng thay Bùi Hằng Chi đi m/ua th/uốc.
Tiểu đồng không chịu nổi hình ph/ạt, vừa khóc vừa khai sạch sẽ chuyện Bùi Hằng Chi sai hắn đi rêu rao tin đồn trong kinh, bôi nhọ danh dự của tôi như thế nào.
Chưa kể đến chuyện m/ua chuộc kẻ hầu trong biệt viện, c/ắt đ/ứt tin tức cầu c/ứu của Bùi Vọng Xuyên, giả mạo lời nói hành động ngông cuồ/ng truyền đến tai Hầu phu nhân...
Từng chuyện từng việc, đều có bằng chứng x/ác thực.
Tin tức lan ra, cả kinh thành xôn xao.
Ai nấy đều kinh ngạc, vị đại công tử đoan chính như ngọc của Bùi gia, bên trong lại là một kẻ lòng dạ rắn rết đến thế!
Ban đầu, Hầu phủ muốn dốc sức bảo vệ hắn.
Hầu gia thức đêm gửi thiệp đến các bộ để xoay sở.
Hầu phu nhân cũng khóc đến sưng mắt, đi khắp nơi c/ầu x/in tình nghĩa.
Nhưng rất nhanh, Bùi Vọng Xuyên với vẻ mặt tiều tụy xuất hiện trước mặt Hầu phu nhân.
Chàng mắt đỏ sưng vù, mặt trắng như giấy, chẳng khác nào cái x/ác không h/ồn.
Chàng và Hầu phu nhân mật đàm một hồi, cũng không biết đã nói những gì, lúc bước ra, Hầu phu nhân trầm mặc rất lâu.
Như thể chỉ sau một đêm đã già đi mười tuổi.
Cuối cùng, bà chỉ phẩy tay nói, cứ để mặc hắn đi.
Từ đó, Hầu phủ không còn ai hỏi han đến chuyện của Bùi Hằng Chi nữa.
Rất nhanh, Bùi Hằng Chi bị tống giam vào đại ngục.
Các tội á/c chồng chất, bị phán xử trảm sau mùa thu.
Một ngày trước khi hành hình, cai ngục nhắn lại rằng hắn làm ầm ĩ đòi gặp tôi.
Tôi suy nghĩ một hồi, vẫn quyết định đi một chuyến.
Trong ngục âm u ẩm thấp, đầy những vết mốc.
Sau mấy tháng bị tr/a t/ấn, Bùi Hằng Chi g/ầy đến mức gần như biến dạng.
Thân hình tiêu điều, tóc tai rối bời.
Không còn dáng vẻ công tử đoan chính, thanh khiết như ngọc ngày nào.
Chỉ có khi nhìn thấy tôi, đôi mắt hắn sáng lên một cách đ/áng s/ợ.
Tôi ngồi ngoài lan can, cách lớp song sắt lạnh lẽo nhìn hắn.
Hắn ngẩn ngơ nhìn tôi hồi lâu, giọng khàn đặc:
"Tiểu Kiều, nàng trông có vẻ sống rất tốt."
"Rạng rỡ tươi tắn, y phục hoa mỹ, nhìn càng xinh đẹp hơn."
"Nguyên Chiêu hắn, đối xử với nàng thế nào?"
Tôi lạnh nhạt nhướng mi, không tiếp lời hắn, chỉ nói:
"Nếu ngươi chỉ muốn nói những lời vô nghĩa này, ta không có thời gian để nghe đâu."
Nói xong liền định đứng dậy.
Khi xoay người muốn đi, hắn lại cười lớn một cách cay đắng.
"Kiều Uyển."
"Những chuyện ta làm nàng đều biết cả rồi."
"Vậy mà không mảy may động lòng sao?"
Tôi khựng lại, quay đầu nhìn hắn.
Hắn chống lên lan can gượng đứng dậy, xiềng xích va vào nhau loảng xoảng.
"Vì nàng, ta bày mưu tính kế, huynh đoạt thê đệ."
"Dùng mọi th/ủ đo/ạn, thậm chí ngay cả em ruột cũng có thể ra tay."
"Ta yêu nàng đến thế, tại sao nàng mãi mãi không thể nhìn lấy ta một lần?"
Tôi cười mỉa mai.
"Ngươi cũng xứng nói đến tình yêu sao?"
"Thứ tình yêu trong miệng ngươi là h/ủy ho/ại, là chiếm đoạt, là tr/a t/ấn diệt vo/ng, không từ th/ủ đo/ạn nào."
"Ngươi dẫm đạp ta xuống bùn, h/ủy ho/ại danh tiếng của ta, c/ắt đ/ứt mọi đường lui của ta, khiến ta chỉ có thể dựa vào ngươi mà sống lay lắt."
"Bùi Hằng Chi, đó không phải là yêu, đó là sự chà đạp."
Không nhìn sắc mặt hắn nữa.
Tôi bước ra khỏi đại ngục, không hề quay đầu lại.
Ngày hôm sau khi Bùi Hằng Chi bị hành hình, tôi và Nguyên Chiêu đang chèo thuyền trên hồ, thong dong thưởng thức cảnh sắc hồ nước và núi non.
Mặt hồ trong vắt như gương, lá phong hai bên bờ đỏ rực như lửa.
Khi chèo ra giữa hồ, trời đổ mưa.
Sợi mưa như dệt, bao phủ lấy đất trời. Sương m/ù từ mặt nước bốc lên, núi và nước nhạt nhòa như bức tranh thủy mặc.
Tôi nép trong lòng Nguyên Chiêu, ngước mặt lên, nhìn vào đôi mắt trong trẻo ôn hòa ấy.
"Ta vẫn luôn muốn hỏi chàng."
"Ngày đầu tiên gặp mặt, tại sao chàng lại đồng ý cưới ta?"
Nguyên Chiêu cúi đầu, nhẹ nhàng tựa trán mình vào trán tôi, chóp mũi cọ vào chóp mũi tôi.
Khẽ cười một tiếng.
12.
Bởi vì ngày hôm đó, nàng trông đ/au lòng đến thế.
Nguyên Chiêu tuy là người lương thiện, nhưng không phải kẻ yếu lòng.
Ở Đại lý tự xử bao nhiêu vụ án, gặp bao nhiêu phạm nhân khóc lóc thảm thiết, chàng chưa bao giờ bị nước mắt làm cho d/ao động lấy nửa phần.
Chỉ riêng ngày đó bên hòn non bộ, Kiều Uyển trong mắt đẫm lệ, nhìn thẳng vào chàng, giả vờ hung dữ bắt chàng phải cưới mình.
Nguyên Chiêu vốn đã quen xét xử phạm nhân.
Lần đầu tiên trong đời, chàng không nỡ từ chối.