Thấy tôi, nàng ta đột nhiên cười lớn:
“Kinh Th/ù, cô nhìn xem... cô hết lần này đến lần khác tranh giành với ta, đến cuối cùng người gả cho Tô Chiếu Dã vẫn là ta!”
“Thứ không phải của cô, dù cô có dùng đủ mọi th/ủ đo/ạn cũng vô ích!”
Tôi cụp mắt không đáp.
Nàng ta nói sai rồi, kiếp trước tôi dùng hết th/ủ đo/ạn, ép nàng ta đến mức trắng tay, cuối cùng phải nhảy lầu t/ự v*n, trở thành cái dằm không cách nào nhổ bỏ trong lòng Tô Chiếu Dã.
Tôi từng thắng rồi, chỉ là không muốn thắng nữa mà thôi.
Nàng ta và Tô Chiếu Dã bái đường thành thân, vừa vào hỷ đường, bái thiên địa xong.
Trước bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía mình, bộ giá y trên người Thẩm Tích Nguyệt đột nhiên rá/ch toạc.
Nàng ta h/oảng s/ợ hét lên, nước mắt giàn giụa, khóc lóc chất vấn tôi:
“Bộ giá y này là do cô may cho ta!”
“Lương Kinh Th/ù, tại sao cô lại hại ta, khiến ta mất mặt ngay trong ngày đại hỷ, nh/ục nh/ã ê chề.”
Tô Chiếu Dã vẫn luôn bên cạnh nàng ta liền nắm lấy tay nàng, giấu nàng ra sau lưng, ánh mắt nhìn tôi vẫn đầy vẻ c/ăm gh/ét như kiếp trước.
“Lương Kinh Th/ù, lần này cô còn gì để nói nữa?”
10
Trên hỷ đường, một mảnh tĩnh lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Chỉ riêng lần này, tôi không giả vờ nữa.
Tôi bước đến trước mặt Thẩm Tích Nguyệt, rút chiếc trâm trên tóc nàng, gi/ật lấy chiếc khóa trường mệnh trên cổ nàng.
“Phải, ta h/ận nàng!”
“Cô mẫu của nàng là bạn thân của mẹ ta, vậy mà khi mẹ ta b/ệnh nặng, bà ta lại vào nhà họ Lương, trở thành bình thê của cha ta! Bà ta mặc bộ hỷ phục đỏ thắm, sống sượng bức ch*t mẹ ta.”
Tôi cầm chiếc trâm, chỉ vào cổ họng Thẩm Tích Nguyệt: “Nàng nói xem làm sao ta nuốt trôi cục tức này?”
Cục tức này nghẹn ở cổ họng, không sao nuốt xuống được.
Tôi nhẫn nhịn suốt hai kiếp người.
Cho dù ép cha phải bù đắp, bắt ông phải cho tôi nhiều đồ hơn Thẩm Tích Nguyệt, thì vết thương do lòng h/ận th/ù rạ/ch ra vẫn cứ lở loét ở đó.
Thẩm Tích Nguyệt khóc lóc thảm thiết: “Nhưng cô cũng không nên trách ta!”
“Không nên sao...” Nụ cười của tôi càng thêm lạnh lẽo.
“Những thứ trên người nàng, đeo trên cổ, đều là di vật của mẹ ta! Là của hồi môn mẹ để lại cho ta.”
“Đều bị cô mẫu tốt của nàng cư/ớp mất, rồi để lại cho nàng! Ngay cả chiếc khóa trường mệnh nàng đang đeo hôm nay, trên đó cũng khắc tên của ta!”
Tôi xoay mặt sau của chiếc khóa trường mệnh ra trước mặt mọi người.
Trên đó là nét chữ do chính tay mẹ tôi khắc.
Kinh Th/ù, một đời bình an, từng nét từng nét một.
Tôi siết ch/ặt chiếc trâm trong tay.
Cổ họng mảnh mai của nàng ta rỉ m/áu.
Sắc mặt Thẩm Tích Nguyệt trắng bệch, môi r/un r/ẩy, cuối cùng ngất lịm đi.
Hôn sự bị phá hủy, Tô Chiếu Dã ôm nàng ta vào lòng, nhìn tôi với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, rồi báo quan.
Khi nha dịch đến bắt người, chính phu quân vốn luôn thanh lãnh, xa cách trần thế của tôi đã chắn trước mặt tôi.
Chàng nói: “Lương Kinh Th/ù là thê thất của phủ nhà họ Phó, nàng không hề gi*t người, chỉ là lỡ tay gây thương tích...”
“Cho dù bộ giá y của tiểu thư nhà họ Thẩm có vấn đề, cũng không thể chứng minh liên quan đến nàng ấy.”
Tôi sững sờ nhìn Phó Huyền.
Gia phong nhà họ Phó chính trực, chưa bao giờ thiên vị.
Phó Huyền lại là người tâm tính lạnh nhạt, lòng trong như ngọc.
Vậy mà chàng lại bao che cho tôi!
Chàng đưa tôi về Giang Nam ngay trong đêm, tôi cuộn tròn trong góc xe ngựa, không nhúc nhích.
Đến sân nhà họ Phó, chàng đích thân bế tôi xuống, bế suốt một đường đưa về sân trong.
Chàng dặn dò hạ nhân rằng tôi gần đây không khỏe, cần tĩnh dưỡng, không cho bất cứ ai đến gần làm phiền.
Tôi mê man ngủ rất lâu.
Lúc thì là cảnh Thẩm Tích Nguyệt rơi lầu ch*t trước mặt tôi ở kiếp trước.
Lúc thì là ở hỷ đường, Tô Chiếu Dã nhìn tôi với ánh mắt trầm đục, h/ận không thể dùng d/ao rạ/ch nát tôi.
Trong lúc hôn mê, xung quanh luôn thoang thoảng mùi hương lạnh lẽo.
Từ đầu đến cuối, có người siết ch/ặt tay tôi, lau mồ hôi lạnh cho tôi hết lần này đến lần khác: “Đừng sợ, tất cả đã qua rồi.”
“Nàng là vợ của ta, không ai có thể làm hại nàng.”
Có lẽ tôi đã phát sốt, trong cơn mê man, tôi nghe thấy tiếng nói chuyện.
Mẹ chồng đứng ngoài cửa sổ, giọng điệu lạnh lùng chưa từng có:
“Nó tâm cơ như vậy, biết giả vờ như vậy... làm lo/ạn hôn lễ của bạn thân, là do ta nhìn nhầm người.”
“Chủ mẫu các đời nhà họ Phó chúng ta đều là danh môn khuê tú, đáng làm gương, tuyệt đối không dung thứ cho kẻ như thế này. Đợi nó tỉnh lại, Huyền nhi, con hãy hòa ly với nó đi.”
Trái tim như bị ai đó nắm lấy, từ từ bóp nát.
Đến cả hơi thở cũng ngừng trệ.
Không biết bao lâu sau, tôi nghe thấy một tiếng nói lạnh như ngọc vỡ, kiên định vô cùng: “Không!”
“Con đã cưới nàng ấy, tuyệt đối sẽ không bỏ mặc nàng ấy.”
“Nàng ấy có lỗi, cứ để nàng ấy sửa là được.”
Đợi khi tôi tỉnh dậy, bóng chiều đã đổ.
Trong phòng tĩnh lặng không tiếng động, chỉ có Phó Huyền một tay chống trán, một tay lật trang sách.
Lò th/uốc nhỏ đặt không xa chỗ chàng, khắp phòng nồng nặc mùi th/uốc.
“Tại sao... không hòa ly với ta?” Tôi nở một nụ cười còn x/ấu hơn cả khóc.
“Danh tiếng hiền thục của ta, tất cả đều là giả!”
“Chàng thấy rồi đấy, ta ích kỷ đ/ộc á/c, có th/ù tất báo!”
Thẩm Mạn Nhu ép tôi may giá y cho cháu gái ả.
Tôi liền giở trò trên bộ giá y, khiến ả mất mặt trước bàn dân thiên hạ.
Phó Huyền vẫn im lặng không nói lời nào.
Cho đến khi tôi khóc đến mức nôn khan.
Chàng mới vội vàng đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh tôi, bắt mạch cho tôi.
“Kinh Th/ù, nàng đã có th/ai!”
Tôi kinh ngạc ngước mắt lên.
Kiếp trước, tôi cất công tiếp cận Tô Chiếu Dã, nhưng không muốn dùng đứa trẻ làm công cụ.
Sau này chàng h/ận tôi thấu xươ/ng, đêm đêm ân ái.
Tôi và chàng chưa từng có con.
Kiếp này, tôi lại có th/ai nhanh đến vậy.
Trên gương mặt lạnh lùng của Phó Huyền, một nụ cười nhàn nhạt nở ra, như băng tan xuân tới, hoa nở rộ.
11
Vì đứa trẻ này, mẹ chồng đã giữ tôi lại.
Chỉ bảo tôi hãy thay đổi.
Đừng dùng những th/ủ đo/ạn như thế lên người thân cận của mình nữa.