Bác sĩ thậm chí còn quở trách Chu Tễ Xuyên: "Bận, bận, bận, cái công ty lớn như thế thiếu anh thì không vận hành được nữa à? Lần này bắt buộc phải phẫu thuật, anh phải có trách nhiệm với cơ thể của mình, cũng phải có trách nhiệm với con gái anh nữa."

Khi Chu Tễ Xuyên đẩy cửa bước ra, tinh thần đã khá hơn nhiều.

Nhưng sắc mặt vẫn còn tái nhợt.

Anh xoa đôi mắt sưng đỏ của Chu An, bế con bé lên dỗ dành: "Bố không sao, nhanh thôi là khỏi ngay."

Chu An dựa vào vai anh, những giọt nước mắt lăn dài.

Chu Tễ Xuyên lại ngước mắt nhìn tôi: "Trợ lý Hứa, mấy ngày nay làm phiền cô giúp tôi trông Chu An."

Anh hạ giọng nói: "Cô biết đấy, ngoài cô ra tôi không tin tưởng được ai cả."

Tôi gật đầu: "Anh cứ tĩnh dưỡng cho tốt."

Ánh mắt Chu Tễ Xuyên dừng lại trên người tôi một chút.

Đột nhiên hỏi: "Vừa nãy, tôi có nói điều gì ngớ ngẩn không?"

23

Điều anh vừa nói, có lẽ là chuyện xảy ra trong phòng ngủ trước khi bác sĩ đến.

Khi đó ý thức anh mơ hồ, lúc mở mắt nhìn thấy tôi, anh đã nói vài câu lầm bầm.

Nhưng tôi chỉ nghe rõ tên mình.

Tôi đáp lại thành thật: "Anh hình như có gọi tên tôi, cụ thể thì tôi không nghe rõ."

Chu Tễ Xuyên quan sát nét mặt tôi.

Như thể trút được gánh nặng, anh thu ánh mắt lại rồi nói được.

Anh muốn giao Chu An cho tôi.

Trước đây, mỗi lần Chu An từ tay anh chuyển sang tay tôi đều vô cùng thuận lợi.

Nhưng hôm nay, có lẽ Chu An đã nhận ra điều gì đó.

Con bé nắm ch/ặt lấy áo b/ệnh nhân của Chu Tễ Xuyên không buông, nó lại khóc, nước mắt làm ướt đẫm cổ áo anh.

"Bố ơi, con ở cùng bố." Con bé nói.

Chu Tễ Xuyên vốn có vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng dỗ dành con gái lại vô cùng thuần thục.

Anh vỗ nhẹ lưng Chu An, đi vòng quanh hành lang b/ệnh viện: "Phòng phẫu thuật chỉ có bố và bác sĩ mới được vào thôi."

Anh nghiêng mặt nhìn con bé: "Con cứ đợi bố ngoài cửa, cổ vũ cho bố và bác sĩ, được không?"

Anh vô cùng kiên nhẫn.

Phải chịu đựng cơn sốt cao và cơn đ/au dạ dày dữ dội để bế Chu An dỗ dành hồi lâu.

Cuối cùng mới thuyết phục được con bé, để nó theo tôi về nhà trước.

Ngày hôm sau là ca phẫu thuật của Chu Tễ Xuyên, tôi không đưa Chu An đến b/ệnh viện.

Anh đã dặn dò kỹ, sau phẫu thuật tình trạng anh không tốt, sợ con bé nhìn thấy lại khóc.

Vì vậy phải đến ngày thứ ba.

Tôi mới lại đưa Chu An lên tầng 23 của b/ệnh viện tư nhân.

Cả tầng lầu được để trống chỉ để mình Chu Tễ Xuyên sử dụng.

Chu An vừa xuống thang máy đã không muốn tôi bế nữa.

Con bé chạy đến phòng b/ệnh của Chu Tễ Xuyên.

Tôi đi chậm lại vài bước, khi bước vào phòng thì bắt gặp Chu An đang ghé sát vào thổi thổi lên mu bàn tay đang cắm kim truyền dịch của Chu Tễ Xuyên.

24

Chu Tễ Xuyên nhìn Chu An, ánh mắt đầy trìu mến.

Tôi đẩy cửa phòng, Chu Tễ Xuyên mới hoàn h/ồn nhìn về phía tôi.

"Vất vả cho cô rồi." Anh nói với tôi.

Tôi lắc đầu, khách sáo hỏi thăm: "Chủ tịch Chu, hôm nay anh thấy đỡ hơn chút nào chưa?"

Chu Tễ Xuyên gật đầu.

Nhưng tôi và Chu An đến không đúng lúc.

Chỉ mới ở trong phòng b/ệnh được mười phút, bác sĩ đã đến làm kiểm tra.

Chu Tễ Xuyên ra hiệu cho tôi đưa Chu An ra ngoài, sợ con bé nhìn thấy dụng cụ y tế sẽ h/oảng s/ợ.

Tôi dắt Chu An ra khỏi phòng, lấy cớ đưa con bé đi m/ua bữa sáng cho Chu Tễ Xuyên.

Ba bữa của anh đều có người chuyên biệt chuẩn bị.

Đến lượt một trợ lý như tôi can thiệp vào đâu.

Nhưng để gi*t thời gian, tôi vẫn đưa con bé đi xa một chút, đến một tiệm ăn sáng chuỗi gần đó.

Đường đi khá thuận lợi, tôi cố tình kiểm soát thời gian.

Nhưng khi quay về, tại một ngã tư.

Chúng tôi gặp một vụ t/ai n/ạn.

Một vụ t/ai n/ạn vô cùng thảm khốc.

25

Chiếc xe van mất lái tại ngã tư.

Liên tiếp đ/âm lật vài chiếc xe hơi.

Đang là giờ cao điểm, rất nhiều người đi đường bị vạ lây.

Tôi và Chu An đi ngang qua quá tình cờ.

Chứng kiến vụ t/ai n/ạn diễn ra ngay trước mắt.

Đáng lẽ tôi phải đưa đứa trẻ tránh đi.

Nhưng chẳng hiểu sao, khi nhìn thấy vụ t/ai n/ạn đó.

Tôi đột nhiên không thể nhấc chân nổi nữa.

Trong ký ức của tôi, cũng từng có một vụ t/ai n/ạn như thế.

Toàn mắt chỉ thấy một màu đỏ chói mắt, trong mũi toàn là mùi m/áu tanh.

Trong vụ t/ai n/ạn đó, tôi đã mất đi người chị gái duy nhất.

Tôi nhớ lúc đó.

Tôi ngồi trong vũng m/áu, ôm lấy th* th/ể tan nát của chị mà khóc rất lâu.

Khóc đến mức bụng đ/au quặn lại, suýt chút nữa thì sảy th/ai.

Trước mắt trời đất quay cuồ/ng, những mảnh ký ức vụn vỡ hỗn lo/ạn hiện lên.

Chậm rãi ghép lại thành hình dạng nguyên bản trong ký ức của tôi.

Tôi choáng váng, suýt chút nữa không ôm nổi Chu An trong lòng.

Tôi nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt, mất h/ồn hồi lâu.

Cho đến khi có đôi bàn tay nhỏ bé vươn lên, che mắt tôi lại.

"Hứa Từ, chị sợ m/áu." Giọng của Chu An kéo tôi về với thực tại.

Qua khe hở ngón tay của con bé, tôi nhìn thấy đôi mắt nó nhắm nghiền.

Chính nó cũng rất sợ, nhưng nó lại che mắt tôi trước.

Tôi nuốt khan, hồi lâu mới lên tiếng.

"Sao con biết chị sợ m/áu?"

Chu An lại mím ch/ặt môi không trả lời câu hỏi của tôi.

"Bố con nói cho con biết à?"

Tôi hỏi Chu An.

Con bé cuối cùng cũng mở mắt nhìn tôi, tôi nhìn thấy bóng dáng mình phản chiếu rõ nét trong đôi mắt đen trắng của nó.

Trước đây tôi luôn cảm thấy đôi mắt nó giống chị gái.

Nhưng giờ nhìn thẳng vào mắt nó.

Tôi mới bàng hoàng nhận ra, đôi mắt nó giống tôi hơn.

Không chỉ đôi mắt, gương mặt đó, độ cong của khóe miệng, đều giống tôi đến kinh ngạc.

Tôi nhắm mắt lại.

26

Suốt quãng đường còn lại, tôi và Chu An không nói một lời.

Con bé hiểu chuyện tự mình xuống đất, nắm lấy tay tôi mà đi.

Suốt dọc đường nó cứ nghiêng đầu nhìn tôi.

Bàn tay nó cử động không yên trong lòng bàn tay tôi.

Rồi lại nắm ch/ặt lấy tay tôi hơn.

Cho đến tận cửa b/ệnh viện.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
5 Lễ Vụ Chương 11
10 Đắm Hải Chương 16
11 Ỷ môn mại tiếu Chương 18
12 Mệnh đã định Chương 12.

Mới cập nhật

Xem thêm