【Ki/ếm được bộn tiền mà chỉ phát cho chúng tôi một hộp bánh trung thu thôi sao? Sếp Thẩm, sếp không thể chỉ lo mình ăn th!t mà không cho chúng tôi húp chút nước canh được!】

【Sếp Thẩm, lì xì Trung thu năm nay chắc phải tăng lên một chút chứ nhỉ? Mọi năm đều là sáu nghìn, năm nay thế nào cũng phải tám nghìn chứ?】

【Anh Lâm đúng là keo kiệt, sếp Thẩm của chúng ta chắc chắn sẽ làm tròn con số lên mười nghìn tệ rồi, ha ha ha ha ha...】

Trong nhóm lại bắt đầu bàn tán đi/ên cuồ/ng về việc tiền lì xì Trung thu nên là bao nhiêu.

Có những nhân viên cũ gan dạ, thấy tôi mãi không trả lời, trực tiếp tag tôi vào để hỏi xem tôi định phát bao nhiêu.

Nhìn những tin nhắn này, lòng tôi chỉ thấy nguội lạnh.

Lòng người không đáy, được voi đòi tiên.

Đầu năm mới tăng lương, mỗi năm quà lễ đều là sáu nghìn tệ tiền lì xì, tính cả Tết Đoan Ngọ, Trung thu và Tết Nguyên Đán là mười tám nghìn tệ.

Vậy mà họ vẫn chưa thỏa mãn, còn dám mở miệng đòi hỏi quá đáng.

Hạ Nhiên lo lắng nhìn tôi.

"Sếp Thẩm, giờ phải làm sao ạ?"

Tôi cười lạnh.

"Làm sao ư?"

"Xem ra là do tôi quá tốt với họ, nên họ mới được đà lấn tới."

"Hạ Nhiên, cô liên hệ với tiệm bánh ngay đi, bảo họ làm gấp sáu mươi hộp bánh trung thu, ngân sách cứ tính hai trăm tệ một hộp."

"Còn về phần lì xì..."

Tôi liếc nhìn xấp tiền mặt và phong bao trên bàn, khóe môi khẽ nhếch.

"Không phải họ thấy phát lì xì không có không khí lễ hội sao? Vậy thì hủy bỏ thôi."

Hạ Nhiên sững người, ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Tôi nhìn cô ấy, lúc này cô ấy mới lên tiếng.

"Sếp Thẩm, nếu hủy lì xì thì mọi người sẽ có ý kiến đấy ạ? Lỡ đâu họ lại làm lo/ạn..."

Đương nhiên tôi biết họ sẽ làm lo/ạn, chính tôi cũng đang muốn họ làm lo/ạn đây.

Những nhân viên không bao giờ biết đủ, sớm muộn gì cũng sẽ gây ra rắc rối.

Nhân cơ hội này, cũng là lúc nên thanh lọc lại bộ máy rồi.

"Không cần bận tâm, cô cứ đi chuẩn bị hộp bánh trung thu đi."

03

Ngày hôm sau, cũng là mười giờ sáng ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ lễ Trung thu.

Các hộp bánh trung thu mà Hạ Nhiên đặt đã được giao đến quầy lễ tân công ty.

Tôi gửi tin nhắn vào nhóm:

【Hộp quà bánh trung thu đã có mặt, mời các đồng nghiệp ra quầy lễ tân đăng ký nhận. @Mọi người】

Trong nhóm thi nhau trả lời đã nhận được.

Từng nhân viên một đi ra phía quầy lễ tân.

Lâm Kiều Kiều là người đến sớm nhất.

Cô ta liếc nhìn chồng hộp bánh trung thu chất đống, hài lòng mỉm cười.

"Sếp Thẩm nhà mình đúng là hào phóng, hiệu suất làm việc thật tuyệt, nói m/ua là m/ua ngay, bảo sao sếp ki/ếm được tiền tậu xe mới."

Khi cô ta tiến lại gần nhìn kỹ nhãn hiệu trên hộp bánh, nụ cười trên mặt bỗng chốc cứng đờ.

"Thương hiệu bánh này sao tôi chưa nghe bao giờ nhỉ? Không phải là hàng của xưởng gia công nhỏ lẻ nào đấy chứ? Sếp Thẩm, dù sếp có muốn tiết kiệm tiền thì cũng không thể để chúng tôi ăn loại hàng 'ba không' (không nguồn gốc, không nhãn mác, không kiểm định) thế này được!"

Lâm Hữu Vi, trưởng bộ phận kinh doanh vừa đến nơi nghe thấy vậy, liền cầm một hộp bánh lên xem, mày nhíu ch/ặt.

"Sếp Thẩm, đây là thương hiệu gì thế? Bánh trung thu Nguyệt Sinh? Cái quái gì vậy?"

"Bánh trung thu là thứ phải ăn vào bụng đấy, sếp Thẩm không được hồ đồ đâu, hàng 'ba không' là dễ xảy ra vấn đề nhất!"

Triệu Quân, phó bộ phận kỹ thuật đi sau anh ta cũng cầm một hộp lên xem xét kỹ lưỡng.

Sau đó ném mạnh xuống.

"Thương hiệu chưa nghe tên bao giờ! Sếp Thẩm, dù sếp không muốn m/ua bánh của các hãng lớn giá mấy trăm tệ một hộp, thì m/ua loại có tiếng giá vài chục tệ cũng được chứ. Sếp làm ra loại bánh 'ba không' thế này, sếp có tâm địa gì vậy?"

"Thế này chẳng phải là cố tình làm khó người khác sao?"

Lâm Kiều Kiều thậm chí đã quay lại video đống bánh này, miệng la lối đòi đăng lên mạng.

Cô ta cũng làm thật.

Sau khi đăng xong, thậm chí còn chuyển tiếp vào nhóm công ty.

"Mọi người giúp tôi đẩy nhiệt cho bài viết này đi, để cư dân mạng phân xử xem."

Các nhân viên khác, thế mà không một ai lên tiếng ngăn cản.

Sau khi cô ta đăng xong, họ thậm chí còn vào thả tim, đẩy tương tác giúp cô ta.

Hạ Nhiên mở điện thoại, vẻ mặt hoảng hốt.

"Sếp Thẩm, cô ta đăng thật rồi ạ!"

Tôi liếc nhìn.

【Công ty phát bánh trung thu 'ba không', ai khổ được như chúng tôi?】

Đã có vài tài khoản cùng địa chỉ IP vào bình luận.

【Làm ở đây nhiều năm, Trung thu chưa bao giờ có bánh, năm nay chúng tôi yêu cầu sếp chuẩn bị, sếp đồng ý rồi mà kết quả lại phát cho loại này đây!】

【Muốn hỏi mọi người, công ty các bạn phát bánh trung thu thương hiệu gì?】

【Nhìn hộp bánh này chắc chỉ tầm chín tệ chín một hộp, thật sự là xúc phạm người khác, ăn vào mà có vấn đề thì có được tính là t/ai n/ạn lao động không?】

Nhìn là biết đây đều là nhân viên trong công ty.

Tôi nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Lâm Kiều Kiều.

"Xóa đi."

Cô ta vẻ mặt không phục.

"Tại sao phải xóa? Sếp Thẩm, sếp làm việc không tử tế, lại còn không cho chúng tôi lên mạng đòi công bằng à?"

"Sao, sếp chột dạ rồi à?"

"Chột dạ thì mau đổi lô bánh này đi! M/ua mấy loại thương hiệu lớn ấy!"

Giọng điệu đầy vẻ lý lẽ.

Tôi chỉ thấy cô ta thật nực cười.

Bánh trung thu Nguyệt Sinh là một chuỗi tiệm bánh mới mở gần đây.

Qua miệng họ, lại trở thành hàng "ba không".

Video này đăng lên mạng, chính là đang tự vả vào mặt mình.

Điều đó không quan trọng, quan trọng là cô ta còn quay cả tên công ty ở quầy lễ tân.

Cố tình gây rối như vậy, sẽ bị cư dân mạng tấn công cho xem.

Như thế thì cả thiên hạ sẽ biết công ty chúng tôi có một nhân viên n/ão tàn.

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, trong phần bình luận đã xuất hiện những giọng điệu mỉa mai.

【Hàng 'ba không'? Bánh trung thu Nguyệt Sinh là chuỗi cửa hàng đấy, hộp bánh trung thu mới ra mắt năm nay của họ giá m/ua sỉ đã là 199 tệ, b/án lẻ một hộp tận 238 tệ, đâu có rẻ đâu? Công ty tôi phát cho chúng tôi chỉ có 79 tệ một hộp thôi đây này!】

04

Đôi mắt của cư dân mạng rất tinh tường.

Không ít người đã nhận ra thương hiệu của tiệm bánh này, lần lượt để lại bình luận mỉa mai Lâm Kiều Kiều không có n/ão.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Lễ Vụ Chương 11
7 Đắm Hải Chương 16
11 Mệnh đã định Chương 12.
12 Ỷ môn mại tiếu Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm