Quả nhiên, sự tự tin trong mắt họ lại tăng thêm vài phần.
Lâm Hữu Vi khoanh tay trước ngựk, nhìn tôi đầy vẻ cợt nhả.
"Sếp Thẩm, chẳng qua chỉ là sáu nghìn tệ thôi mà, công ty mình chỉ có sáu mươi người, tính toán kỹ lưỡng thì cũng chỉ có ba trăm sáu mươi nghìn tệ, còn chưa đắt bằng một chiếc xe của sếp nữa."
"Lợi nhuận ròng của dự án Thịnh Đạt lên tới bốn triệu tệ, cái nào nhẹ cái nào nặng, chắc sếp cũng phải hiểu rõ chứ?"
Triệu Quân cũng lập tức đứng bên cạnh anh ta, ánh mắt sắc lẹm.
"Sếp Thẩm, sáu nghìn tệ này vốn là phúc lợi truyền thống của công ty chúng ta, năm nay chẳng qua chỉ thêm vài chục hộp bánh trung thu thôi mà, sếp làm gì mà phải tính toán chi li thế? Dù sao cũng là ông chủ công ty, hà tất phải chấp nhặt với một thực tập sinh như Lâm Kiều Kiều?"
"Kẻ đi chân đất không sợ kẻ mang giày, dù sếp có sa thải Lâm Kiều Kiều, cô ta cũng có thể tìm việc khác, nhưng công ty chúng ta thì lại vì thế mà bỏ lỡ khoản lợi nhuận mấy triệu tệ đấy."
Hai người kẻ tung người hứng, sống lưng Lâm Kiều Kiều cũng thẳng tắp.
"Sếp Thẩm, chúng em là người làm công ăn lương, vất vả cả tháng cũng chỉ ki/ếm được chút tiền đó, sếp đã giàu có như vậy rồi mà còn muốn bớt xén phúc lợi của chúng em, chuyện này mà truyền ra ngoài thì danh tiếng công ty e là sẽ tụt dốc không phanh đấy ạ."
"Đừng lề mề nữa, mau phát lì xì cho chúng em đi."
"Nếu sếp chưa chuẩn bị tiền mặt thì chuyển khoản cũng được."
06
Trong số mấy chục người ở đó, không một ai nói đỡ cho tôi.
Họ đều đứng về phía đối lập với tôi.
Thật nực cười.
Đây là đang ép tôi phải thỏa hiệp.
Hạ Nhiên lo lắng nhìn tôi.
"Sếp Thẩm..."
Tôi ném cho cô ấy một ánh mắt trấn an.
Hít sâu một hơi, tôi đối mặt với đám đông.
"Hôm nay, lì xì tôi không cho đấy, các người làm gì được tôi?"
"Dự án của Thịnh Đạt, nếu làm xong, mỗi người trong công ty đều có thể nhận được một khoản tiền thưởng hậu hĩnh."
"Không làm nữa thì tôi cũng chẳng mất mát gì, cùng lắm là ki/ếm ít đi một chút mà thôi."
"Lâm Kiều Kiều nói đúng, tôi bây giờ có nhà có xe có tiền tiết kiệm, tôi còn áp lực cái gì nữa?"
"Ngược lại là các vị, tiền v/ay m/ua nhà, v/ay m/ua xe, thậm chí là v/ay nóng của các người đã trả hết chưa?"
Ngay khoảnh khắc đó, tôi chợt thông suốt.
Thay vì bị đe dọa vì mấy triệu tệ, chi bằng cứ mặc kệ tất cả.
Nếu lần này tôi thỏa hiệp, thì lần sau thì sao? Họ có tái diễn lại chiêu trò này không?
Cứ nhượng bộ hết lần này đến lần khác, thì tôi mở công ty này để làm gì?
Làm ông chủ mà hèn nhát như vậy, tôi còn làm ông chủ làm gì nữa?
Chi bằng nghỉ việc làm nhân viên bình thường cho xong.
Mở công ty, tôi cần những nhân viên này.
Nhưng họ, chẳng lẽ không cần công việc này sao?
Làm dự án, tôi ki/ếm được nhiều tiền.
Nhưng họ chẳng lẽ không ki/ếm được xu nào sao?
Lợi ích là chung, không có lý do gì mà rủi ro tôi phải gánh hết!
Sắc mặt mọi người thay đổi dữ dội.
Khí thế hung hăng vừa rồi lập tức tan biến đi không ít.
Lâm Kiều Kiều cũng nhận ra sự khác lạ của mọi người, quay người đối diện với đám đông, tức gi/ận vì họ không chịu kiên trì.
"Mọi người có ý gì thế? Thẩm Tri Vân đang thao túng tâm lý các người đấy, dự án ki/ếm tiền như thế này, cô ta sao có thể cam tâm bỏ qua?"
"Đừng để cô ta dọa sợ, loại ông chủ lòng dạ đen tối như cô ta có hàng vạn cái tâm kế, chúng ta chỉ cần đoàn kết lại, cuối cùng cô ta chắc chắn sẽ phải thỏa hiệp thôi!"
"Tiền thưởng dự án gì chứ, đó đều là chuyện không tưởng, sáu nghìn tệ tiền lì xì trong tay lúc này mới là thật!"
Cô ta kích động rất có khí thế.
Thế nhưng, mọi người lúc này lại không hưởng ứng.
Đa số nhân viên công ty đều có già có trẻ, hoặc ít nhất cũng phải sống qua ngày.
Hiện tại tình hình kinh tế khó khăn như vậy, tìm được một công việc phù hợp còn khó hơn lên trời, phúc lợi đãi ngộ của công ty chúng tôi lại tốt, đương nhiên không ai muốn cùng cô ta làm lo/ạn.
Thật sự vì sáu nghìn tệ mà mất việc thì không đáng.
Lâm Hữu Vi m/ắng cô ta:
"Đủ rồi Lâm Kiều Kiều, cô bớt làm lo/ạn đi, chuyện lì xì sáu nghìn biến thành bánh trung thu hai trăm tệ vốn là do cô khơi mào, hại chúng tôi mất sáu nghìn tệ chưa đủ, giờ cô còn muốn hại chúng tôi mất một khoản tiền thưởng lớn nữa à?"
Triệu Quân nhìn cô ta cũng đầy bất mãn.
"Cô mau xóa video đi, cũng đừng làm lo/ạn trên mạng nữa, nếu không vì cô mà chúng tôi mất dự án Thịnh Đạt, tôi không tha cho cô đâu!"
Có hai vị lãnh đạo dẫn đầu, những người khác cũng thi nhau phụ họa, mũi nhọn lập tức chĩa thẳng vào Lâm Kiều Kiều.
Người nói một câu, kẻ đáp một lời, toàn là chỉ trích cô ta.
Lâm Kiều Kiều vẻ mặt không thể tin nổi.
"Mọi người có ý gì?"
"Lúc em đề xuất trong nhóm là Trung thu nên phát bánh trung thu, chẳng phải mọi người cũng không phản đối, thậm chí còn rất ủng hộ sao?"
"Mọi người cũng đã gào thét trong nhóm đấy thôi, giờ lại đổ hết trách nhiệm lên đầu em?"
Lục Thành, người hòa giải tốt bụng kia, tiến lên vỗ vỗ vai Lâm Kiều Kiều.
Khuyên cô ta:
"Kiều Kiều, đừng làm lo/ạn nữa."
"Chuyện lì xì sáu nghìn, chúng tôi chấp nhận, là chúng ta đuối lý."
"Nhưng dự án Thịnh Đạt này, thực sự không được xảy ra sai sót."
07
Lâm Kiều Kiều đẩy mạnh ông ta ra.
"Trưởng phòng Lục, điều này không công bằng với em, đòi bánh trung thu là ý của mọi người, không có lý gì giờ nồi đen lại để em gánh hết."
"Hơn nữa theo ý sếp Thẩm, khả năng cao cô ta sẽ sa thải em."
"Đã như vậy, dự án Thịnh Đạt còn liên quan gì đến em nữa?"
"Em không xóa, em còn phải đăng bộ mặt lòng dạ đen tối của Thẩm Tri Vân lên mạng, cả đám nhát gan gió chiều nào theo chiều nấy các người nữa, em cũng sẽ bóc phốt hết!"
Nói đoạn, cô ta trực tiếp mở livestream, chĩa camera về phía tôi.
"Thẩm Tri Vân, không phải cô muốn sa thải tôi sao? Vậy thì cô cũng đừng hòng sống yên ổn!"
Hạ Nhiên sắc mặt biến đổi, cầm một hộp bánh trung thu che mặt tôi lại.
"Sếp Thẩm, sếp mau tránh đi, đừng để cô ta quay được! Lâm Kiều Kiều cô ta đi/ên rồi!"