Tôi đã dùng sức mình để đưa một lớp đội sổ trở thành lớp mũi nhọn.
Thế nhưng chỉ vì vỗ nhẹ vào học sinh một cái, tôi đã bị phụ huynh tống tiền một trăm nghìn tệ.
Tôi tìm nhà trường để đòi lại công bằng, nhưng nhà trường chỉ muốn biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, bắt tôi phải đứng ra gánh tội.
Tôi định bỏ tiền ra để giải quyết êm đẹp, lại bị đá/nh đến sứt đầu mẻ trán.
Vì vậy, một kẻ nhát gan như tôi quyết định, sẽ không quản bất kỳ học sinh nào nữa.
Không ngờ, phụ huynh và nhà trường lại là những người sốt sắng trước.
1
Khi mẹ của Lý Gia Thần tìm đến tận cửa, tôi đang ngồi chấm bài trong văn phòng.
Bà ta vừa bước vào đã gào thét đòi tìm kẻ sát nhân Lưu Oánh.
Nam giáo viên ở cửa hỏi: "Vị phụ huynh này, chị có chuyện gì vậy?"
Mẹ Lý Gia Thần túm lấy cánh tay nam giáo viên kéo ra ngoài:
"Cô là Lưu Oánh phải không? Theo tôi đến đồn cảnh sát!"
Nam giáo viên vội vàng tránh né: "Chị nhầm người rồi, tôi họ Hồ."
Mẹ Lý Gia Thần buông anh ta ra, tiếp tục gào lên:
"Lưu Oánh! Cô mau ra đây cho tôi!"
Chủ nhiệm bước ra: "Vị phụ huynh này, có chuyện gì chúng ta từ từ nói."
Nhưng mẹ Lý Gia Thần lại túm lấy ông ấy không buông: "Đi đến đồn cảnh sát rồi nói tiếp!"
Chủ nhiệm vội vàng giải thích mình không phải là Lưu Oánh.
Không ai dám lên tiếng nữa, đành đồng loạt nhìn về phía tôi.
Mẹ Lý Gia Thần nương theo ánh mắt của mọi người, phát hiện ra tôi đang ngồi bên cửa sổ.
Bà ta bước nhanh tới, ngón tay suýt chút nữa chọc vào mắt tôi.
"Là cô?"
Hai năm nay, mẹ Lý Gia Thần chưa từng đến họp phụ huynh, không biết tôi cũng là chuyện bình thường.
Tôi đứng dậy, né tránh ngón tay của bà ta.
"Tôi là Lưu Oánh, tìm tôi có chuyện gì?"
Tôi luôn làm việc tận tâm tận lực, chưa từng đắc tội với ai.
Đương nhiên cũng chẳng sợ bà ta.
Thế nhưng người đàn bà này lại chẳng nói chẳng rằng, đột ngột giơ tay t/át tôi một cái.
Tôi ôm mặt, ngơ ngác đứng tại chỗ.
"Con trai tôi bị kẻ sát nhân là cô đá/nh bị thương, giờ vẫn đang nằm trong b/ệnh viện, con tôi mà có mệnh hệ gì, cô cũng đừng hòng sống yên ổn!"
"Cô đúng là đồ mất nhân tính, lại đi nhắm vào chỗ hiểm sau lưng người ta mà đá/nh!"
Tôi hoàn toàn ngơ ngác.
"Mẹ Gia Thần, có phải chị hiểu lầm rồi không, tôi chưa bao giờ đá/nh Gia Thần cả."
Nghe thấy hai chữ "hiểu lầm", mẹ Lý Gia Thần rõ ràng bị kích động, bà ta nanh vuốt lao về phía tôi.
May mà được chủ nhiệm khối ngăn lại.
Nhưng người đàn bà đang làm lo/ạn này chẳng khác nào kẻ đi/ên, sức lực mạnh gấp mấy lần bình thường.
Bà ta nhanh chóng áp sát tôi, cào cấu lo/ạn xạ trên người tôi, để lại mấy vết cào rướm m/áu.
Tôi cố gắng lùi lại phía sau, nhưng sau lưng tôi là cửa sổ, không còn chỗ nào để trốn.
"Đồ sát nhân, tao muốn gi*t mày!"
Với nguyên tắc người hạnh phúc nên nhường nhịn, tôi không dám kích động bà ta thêm nữa, chỉ muốn lập tức chạy thoát.
Chủ nhiệm khối thấy không ngăn được nữa, liền hét lớn với những người khác trong văn phòng:
"Đừng đứng nhìn nữa, mau tới giúp một tay!"
Những đồng nghiệp đang thờ ơ, chuẩn bị xem kịch hay kia lúc này mới miễn cưỡng tiến lên.
Sau một hồi giằng co, họ mới kéo được người đàn bà đi/ên rồ này ra.
Chủ nhiệm khối an ủi bà ta: "Chị yên tâm, nếu cô Lưu thực sự đá/nh học sinh, chúng tôi sẽ không bao che, nhưng chị cũng không thể vu khống giáo viên, chị có bằng chứng gì không?"
Mẹ Lý Gia Thần kích động lấy điện thoại ra, tìm một đoạn video giơ lên cho mọi người xem.
"Đây không phải là bằng chứng sao? Con trai tôi đang nằm trên giường b/ệnh!"
2
Trong video, Lý Gia Thần nằm trên giường, ôm ngựk kêu đ/au không ngừng.
Nhưng rõ ràng hôm qua Lý Gia Thần vẫn ổn, sao hôm nay đã vào viện rồi?
Mẹ nó nói là do tôi đá/nh.
Nhưng tôi cao mét sáu, nặng năm mươi cân, làm sao có thể đá/nh một cậu bé cao hơn mét bảy, nặng tám mươi cân vào viện được?
Trước khi mẹ Lý Gia Thần vu khống tôi, tôi đã giành nói trước:
"Chủ nhiệm, tôi tuyệt đối không hề động tay vào Lý Gia Thần."
"Con tiện nhân này còn dám già mồm!"
Mẹ Lý Gia Thần vớ lấy chiếc cốc nước bên cạnh ném về phía tôi.
Tôi giơ tay đỡ, chiếc cốc đ/ập vào cánh tay tôi, truyền đến cơn đ/au nhói.
"Tôi thật sự không già mồm, tôi tuyệt đối không hề đá/nh Lý Gia Thần!"
"Con trai tôi về nhà bảo đ/au lưng, chính là do chiều hôm qua cô đá/nh vào lưng nó trong văn phòng!"
Mẹ Lý Gia Thần nói năng rất có lý có lẽ.
Ánh mắt chủ nhiệm khối nhìn tôi đã thay đổi.
Tôi hơi sốt ruột, giọng r/un r/ẩy:
"Tôi đúng là có gọi Lý Gia Thần vào văn phòng, nhưng tôi thật sự không hề đá/nh nó!"
"Lý Gia Thần đã một tuần liên tiếp không làm bài tập, tôi chỉ quở trách nó vài câu, vỗ nhẹ vào lưng nó một cái thôi!"
Mẹ Lý Gia Thần lại nổi đi/ên.
"Vỗ nhẹ? Con trai tôi rõ ràng nói là cô dùng hết sức bình sinh đá/nh vào chỗ hiểm sau lưng nó mấy cái liền!"
"Con tôi đáng thương quá! Nhỏ thế này đã phải vào viện, nếu để lại di chứng thì phải làm sao đây!"
Bà ta khóc lóc thảm thiết, như thể con trai đã qu/a đ/ời.
Sắc mặt chủ nhiệm khối đen như mực.
Tôi vội vàng giải thích: "Chủ nhiệm, tôi thật sự chỉ vỗ nhẹ vào lưng nó một cái thôi."
"Cô có bằng chứng không?"
"Chiều hôm qua, thầy Hồ và cô Bạch đều ở đó! Họ có thể làm chứng cho tôi! Nếu tôi thực sự đá/nh học sinh, tiếng động chắc chắn họ cũng phải nghe thấy chứ!"
Tôi cầu khẩn nhìn thầy Hồ và cô Bạch.
Hy vọng họ có thể nói giúp tôi một câu công đạo.
Nhưng cả hai người họ lại cúi đầu, không nhìn tôi nữa.
Thầy Hồ ấp úng: "Chủ nhiệm, tôi không biết, tôi không thấy gì cả."
"Tôi cũng vậy."
Phụ huynh gây chuyện, ai cũng chỉ muốn phủi sạch trách nhiệm cho mình.
Không ai muốn dính vào vũng nước đục này.
Còn bằng chứng nào nữa đây?
Đầu óc tôi quay cuồ/ng.
Bây giờ là trường học thông minh, đâu đâu cũng có camera giám sát.
Trong lớp có, hành lang có.
Nhưng duy chỉ có văn phòng giáo viên là không có.
Trong phút chốc, tôi tuyệt vọng.