3
Tôi nhíu mày, mắt đẫm lệ nhìn về phía chủ nhiệm khối.
Giải thích một cách bất lực: "Chủ nhiệm, tôi thật sự không hề đá/nh học sinh."
Thế nhưng chủ nhiệm khối không hề nhìn tôi, ông ấy chỉ mải cúi đầu an ủi mẹ của Lý Gia Thần.
"Mẹ Gia Thần, chị bớt gi/ận đi, chuyện này nhà trường nhất định sẽ cho chị một câu trả lời thỏa đáng, mời chị chuyển bước sang phòng họp, chúng ta cùng bàn bạc với ban giám hiệu."
Nói xong, ông ấy cung kính mời mẹ Lý Gia Thần ra ngoài.
Không hề liếc nhìn tôi lấy một cái, như thể đã đưa ra phán quyết cuối cùng cho tôi vậy.
Lúc sắp đi, mẹ Lý Gia Thần quay đầu lại cười kh/inh bỉ.
Bà ta mấp máy môi nói với tôi: "Đợi đấy!"
Họ đi rồi, tôi đổ sụp xuống ghế, ngơ ngác nhìn mặt bàn bừa bộn.
Trong văn phòng vang lên tiếng xì xào bàn tán.
Nhưng tôi lại chẳng nghe rõ điều gì, trong đầu chỉ toàn là những tiếng ù ù.
Tại sao lại thành ra thế này?
Tôi học tập khổ cực suốt hai năm, cuối cùng cũng thi đỗ biên chế, trở thành giáo viên toán của trường trung học Hoa Dương.
Năm đầu tiên đã nhận trọng trách làm giáo viên chủ nhiệm.
Làm chủ nhiệm không hề dễ dàng, sáu giờ sáng phải có mặt ở trường, mười giờ tối mới tan học cùng học sinh.
Về nhà còn phải chấm bài tập, báo cáo tình hình học tập của con cái cho phụ huynh.
Trong hai năm, tôi đã đưa lớp 5 từ đội sổ trở thành lớp mũi nhọn, thành tích của tất cả học sinh đều được nâng cao.
Lớp nào cũng có những học sinh cá biệt, Lý Gia Thần chính là cậu học trò không chịu tuân thủ kỷ luật đó.
Hai năm nay, không chỉ một giáo viên dạy thay phản ánh vấn đề của Lý Gia Thần với tôi.
Giờ đã là năm cuối cấp, Lý Gia Thần vẫn chứng nào tật nấy.
Sau giờ học, tôi gọi cậu ta vào văn phòng.
Tôi không muốn từ bỏ bất kỳ học sinh nào, hơn nữa tôi biết gia cảnh của Lý Gia Thần không tốt, cậu ta cần cơ hội học tập hơn người khác, nên đã tận tình khuyên bảo.
Cậu ta lại đáp lại bằng những câu: "Thì sao nào?", "Chịu đựng đi!", "Đáng đời cô không có mẹ!"
Tôi vì gi/ận quá mất khôn mà vỗ nhẹ vào lưng cậu ta một cái, rồi tiếp tục giảng bài toán cho cậu ta.
Nhưng tôi không ngờ, sự việc lại phát triển đến mức này.
Ngay lúc tôi đang ngẩn người, một học sinh bước vào, ngập ngừng lên tiếng:
"Cô Lưu, tiết này là tiết toán của cô ạ."
Tôi hoàn h/ồn, lau đi những giọt nước mắt trên mặt.
Giọng nghẹn ngào: "Cô biết rồi, em về trước đi, cô sẽ đến ngay."
Sau vài lần hít thở sâu, tôi điều chỉnh lại cảm xúc rồi quay lại lớp tiếp tục giảng bài.
Trên bục giảng, tôi giảng một cách máy móc những kiến thức đã khắc sâu trong trí nhớ.
Trong lòng lại hy vọng ban giám hiệu có thể phát hiện ra lời nói dối của mẹ Lý Gia Thần mà trả lại sự công bằng cho tôi.
Chưa tan tiết, chủ nhiệm khối đã tìm đến tôi.
4
Tôi để học sinh tự học rồi đi theo chủ nhiệm tới cửa phòng họp.
Trên đường đi, chủ nhiệm khối không nói thêm câu nào, tôi phần nào đoán được kết cục.
Bên trong ngồi mấy vị lãnh đạo, ai nấy đều lộ vẻ gi/ận dữ.
Đối diện là mẹ Lý Gia Thần, bà ta ngẩng đầu nhìn tôi bằng nửa con mắt.
Ban giám hiệu lên tiếng:
"Sau khi x/ác minh, chiều hôm qua lúc năm giờ, giáo viên Lưu Oánh đã gọi học sinh Lý Gia Thần vào văn phòng, dùng những lời nhục mạ trong suốt nửa tiếng đồng hồ, đồng thời đá/nh mạnh hàng chục cái vào sau lưng học sinh, khiến học sinh Lý Gia Thần đ/au đớn không chịu nổi, phải nhập viện điều trị, gây ảnh hưởng x/ấu trong nhà trường."
"Tình hình trên là sự thật, sau khi ban giám hiệu thảo luận với phụ huynh, vì học sinh đang trong giai đoạn quan trọng của năm cuối cấp, nên không xử lý đình chỉ công tác đối với giáo viên Lưu Oánh, hủy bỏ việc đá/nh giá chức danh và mọi giải thưởng của giáo viên Lưu Oánh, hiệu suất cuối năm không đạt, khấu trừ tiền lương hiệu suất một năm của giáo viên Lưu Oánh, đồng thời bồi thường cho học sinh một trăm nghìn tệ."
"Cái gì? Một trăm nghìn tệ?!"
Tôi ch*t lặng.
Trước khi đến đây tôi đã chuẩn bị tâm lý.
Tôi là người thi đỗ vào, có biên chế, nhà trường không thể tùy ý sa thải tôi.
Khấu trừ hiệu suất, hủy bỏ khen thưởng tôi đều chấp nhận, coi như lần này tôi xui xẻo.
Nhưng bồi thường một trăm nghìn tệ, dựa vào cái gì chứ?
"Số tiền bồi thường một trăm nghìn tệ này lấy căn cứ từ đâu?! Có giấy chứng nhận chẩn đoán của b/ệnh viện không? Có hóa đơn chi phí cụ thể không?"
Tôi không chấp nhận, nhìn thẳng vào từng vị lãnh đạo.
Các lãnh đạo không nói gì, mẹ Lý Gia Thần lại lên tiếng.
Giọng bà ta chua ngoét:
"Cô đá/nh vào chỗ hiểm sau lưng con trai tôi, lỡ để lại di chứng thì đó là chuyện cả đời đấy! Nếu nửa đời sau con trai tôi cứ đ/au tức ngựk, thì một trăm nghìn tệ cũng chẳng đủ để cô đền đâu!"
Chưa bao giờ tôi thấy kẻ nào mặt dày ăn vạ như vậy!
Tôi gi/ận sôi m/áu, tối sầm cả mặt mũi.
Nhưng vẫn cố gắng phản kháng:
"Thứ nhất, tôi không hề đá/nh Lý Gia Thần! Các người không thể chỉ nghe lời nói một phía của bà ta mà kết luận! Thứ hai, bà ta không có bằng chứng chứng minh chi phí điều trị sau này cần đến một trăm nghìn tệ! Đây là tống tiền tôi! Kết quả này tôi không chấp nhận!"
Mẹ Lý Gia Thần hét lên:
"Vậy ý cô là con trai tôi nói dối sao?"
"Nó vẫn là trẻ vị thành niên, sao có thể nói dối được!"
Tôi trừng mắt nhìn bà ta:
"Nó đã mười bảy tuổi rồi! Không phải trẻ con nữa! Nó phải chịu trách nhiệm về lời nói và hành động của mình! Tôi có thể kiện các người tội tống tiền!"
5
Mẹ Lý Gia Thần đ/ập bàn cái rầm:
"Còn đạo lý nào nữa không!"
"Còn đạo lý nào nữa không!"
"Cô còn muốn kiện tôi?"
"Con trai tôi bây giờ vẫn đang nằm trong b/ệnh viện, tốt nhất cô mau đền tiền đi! Nếu không tôi báo cảnh sát bắt cô, để cái loại tiện nhân như cô ngồi tù! Tôi còn đến cổng trường giăng biểu ngữ, tuyên truyền cho thật kỹ, để trường các người nổi tiếng một phen!"
Giọng bà ta quá lớn, vang vọng khắp cả phòng họp.
Tôi ngẩng đầu nhìn ban giám hiệu.
Không một ai chịu nói đỡ cho tôi.
Họ chỉ mải mê an ủi mẹ Lý Gia Thần.
"Phụ huynh, bớt gi/ận, bớt gi/ận."
"Chị yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ xử lý công tâm."