Để che chở cho con gái, tôi đã tự mình chọn bốn đứa con nuôi, tận tâm dạy dỗ suốt mười năm.

Sau này, một đứa trở thành bậc đại nho văn đàn, danh tiếng lẫy lừng; một đứa làm đến chức tể tướng, đứng đầu trăm quan; một đứa võ nghệ cao cường, nổi danh từ thuở thiếu thời; một đứa giàu có bậc nhất, sở hữu gia sản kếch xù.

Ngày con gái tôi đến tuổi cài trâm, tôi đang ở hoàng lăng, thay tiên đế canh giữ nén nhang cuối cùng.

Nhang chưa ch/áy hết, mụ vú già của phủ Quốc công đã đội mưa xông vào, đưa cho tôi một phong thư, trên đó chỉ có bốn chữ.

"Mẫu thân, c/ứu con."

Khi tôi vội vã trở về phủ Quốc công, con gái đã quỳ ở từ đường suốt một đêm.

Đầu tóc nó rối bời, đầu gối bê bết m/áu, chiếc trâm Thanh Loan do tiên đế ban tặng đã g/ãy làm đôi, bị Ng/u Thanh Thanh giẫm dưới chân.

Còn bốn đứa con nuôi kia, đang đứng ngoài cửa, dạy cho nó quy củ.

Đứa cả Tạ Yến Thanh thần sắc ôn nhu: "Mẫu thân, muội muội chỉ vì một chiếc trâm mà đẩy Thanh Thanh xuống nước trước mặt bao người, con chỉ là muốn để nó quỳ một chút trước tổ tông, mài giũa tính tình của nó thôi."

Đứa thứ hai Tạ Lăng Không khoanh tay cười nhạt: "Nó là đích nữ phủ Quốc công, sinh ra đã có tất cả, càng nên hiểu thế nào là độ lượng. Thanh Thanh mồ côi cả cha lẫn mẹ, chẳng có gì trong tay, nó nhường một chiếc trâm thì đã sao, có ch*t được không?"

Đứa thứ ba Tạ Văn Hề miệng đầy đạo lý thánh hiền: "Phụ nữ lấy hiền lương làm đức, Tạ Văn Sương đố kỵ hẹp hòi như vậy, nếu không kịp thời quản giáo, sau này chỉ làm nh/ục gia môn. Mẫu thân, người không có ở phủ, chúng con là huynh trưởng, đương nhiên phải thay người dạy nó quy củ."

Đứa thứ tư Tạ Trầm Chu giọng điệu bình thản, thậm chí còn sắp xếp sẵn quãng đời còn lại cho tôi.

"Ba gian cửa tiệm phía tây thành sẽ giao cho Thanh Thanh để tạ lỗi. Mẫu thân tuổi tác đã cao, sau này chỉ cần an hưởng tuổi già, những việc vặt vãnh này không cần người bận tâm nữa."

Nghe xong những lời này, tôi bật cười thành tiếng.

Có lẽ chúng nó đã quên mất.

Cánh cửa phủ Tạ gia là do chính tay tôi dựng lên từ biển m/áu rừng đ/ao.

Con đường mây xanh mà chúng nó đang bước đi, là do tôi từng tấc từng tấc trải ra.

Thậm chí ngay cả người đang ngồi trên ngai vàng kia, năm xưa khi đường cùng, cũng từng đội mưa tuyết quỳ trước cửa nhà tôi, c/ầu x/in tôi tìm cho một lối thoát.

1.

Cửa son mở ra, mưa lạnh cùng gió rét ùa vào từ đường.

Tôi nhìn thấy ngay Tạ Văn Sương đang quỳ trước bài vị tổ tiên.

Con gái tôi, lúc này đang quỳ trước bồ đoàn, hai tay bị trói bằng dây thừng thô.

Nó vốn dĩ mảnh mai, hơi lạnh thấu xươ/ng suốt một đêm khiến khuôn mặt chẳng còn chút huyết sắc, tựa như một nhành trúc xanh bị gió tuyết đ/è nén đến cùng cực, chực chờ g/ãy đổ.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, nó ngẩn người ra, rồi ngay sau đó, nước mắt trào ra.

"Mẹ."

Chỉ một chữ nhẹ nhàng, nhưng cứa thẳng vào tim tôi.

Nó nhìn tôi, đôi môi tím tái vì lạnh, nhưng vẫn ngoan cố nói: "Mẹ, con không đẩy cô ta, con không có..."

Tim tôi thắt lại.

"Mẹ biết."

Tôi bước đến bên cạnh nó, cúi xuống kiểm tra vết thương.

Lúc này mới phát hiện, ngón trỏ tay phải của nó sưng tấy tím ngắt, móng tay còn bị rá/ch một đường m/áu.

"Ai kẹp?"

Tạ Văn Sương cụp mắt, mím ch/ặt môi.

Tạ Yến Thanh thay nó trả lời.

"Muội muội không chịu điểm chỉ vào thư nhận lỗi, người bên dưới nhất thời nôn nóng nên mới dùng chút th/ủ đo/ạn. Mẫu thân yên tâm, chỉ là vết thương ngoài da thôi."

Giọng hắn ôn hòa, nói năng bình thản, cứ như thể người bị thương không phải là đứa em gái lớn lên dưới cùng một mái nhà với hắn, mà là một kẻ chẳng liên quan.

Tôi cầm lấy tờ giấy nhận lỗi kia.

Trên đó viết rất chu toàn.

Tạ Văn Sương vì đố kỵ mà sinh lòng h/ận th/ù, đẩy Ng/u Thanh Thanh xuống hồ sen, tự nguyện bồi thường cho Ng/u Thanh Thanh ba gian cửa tiệm phía tây thành cùng ba vạn lượng bạc trắng.

Còn chiếc trâm Thanh Loan thì tặng cho Ng/u Thanh Thanh, vĩnh viễn không đòi lại.

Phía dưới để trống, chỉ chờ Văn Sương điểm chỉ.

Tôi nhìn chằm chằm vào mấy chữ cuối cùng, bỗng nhiên bật cười.

"Các con ngay cả việc bồi thường cái gì, bồi thường bao nhiêu cũng viết sẵn cho nó rồi sao? Thật là chu đáo."

Không ai đáp lời.

Mỗi một chữ đều đã được sắp đặt rõ ràng.

Tôi gấp tờ nhận tội lại, bỏ vào trong tay áo.

Dưới chân Tạ Văn Sương còn một đoạn trâm g/ãy.

Tôi cúi người nhặt lên.

Thân trâm đã g/ãy, hoa diên vĩ g/ãy mất một nửa.

Chiếc trâm phượng này là do tiên đế đích thân ban cho tôi.

Năm xưa tôi bình định biên thùy, có công c/ứu giá, ngày khải hoàn trở về triều, tiên đế trước mặt bá quan văn võ đã cắm chiếc trâm Thanh Loan lên tóc tôi.

"Tạ Chiêu, trẫm ban cho khanh một đặc ân."

"Sau này người nào nắm giữ chiếc trâm này, dù có tội phạm thượng hay thậm chí là mưu nghịch, nhờ vào chiếc trâm này đều có thể miễn tội ch*t. Chỉ cần chiếc trâm còn đó, không ai có thể dễ dàng lấy mạng khanh."

Đây không phải là một món trang sức bình thường.

Mà là lá bùa hộ mệnh tiên đế để lại cho Tạ gia.

Sau này Văn Sương chào đời, tôi đích thân đặt nó bên cạnh tã Iót của con bé, coi như món hồi môn đầu tiên.

Tôi mong nó cả đời bình an.

Cũng mong sau này khi tôi không còn nữa, chiếc trâm này có thể thay tôi bảo vệ nó một lần nữa.

Vậy mà giờ đây, một món đồ có thể giữ mạng như vậy lại bị Ng/u Thanh Thanh giẫm dưới chân.

Còn bốn đứa con nuôi của tôi, dù biết rõ lai lịch của nó, lại ép con gái tôi nhận lỗi, ép nó giao ra chiếc trâm Thanh Loan.

Thậm chí còn bắt nó viết ra những lời hoang đường như "chiếc trâm Thanh Loan tặng cho Ng/u Thanh Thanh, vĩnh viễn không đòi lại".

Hai mươi năm trước, Trấn Quốc công tử trận ở phía Bắc.

Văn Sương còn trong tã Iót, tôi đã bắt đầu lo lắng cho tương lai của nó.

Nó là đứa con gái duy nhất của tôi, tôi sợ mình không thể bảo vệ nó cả đời, nên đã chọn bốn đứa trẻ mồ côi từ trong chiến lo/ạn, đón về phủ Quốc công tận tâm dạy dỗ.

Tạ Yến Thanh thông minh nhanh nhẹn, tôi gửi nó bái nhập môn hạ của thủ phụ, trải đường quan lộ cho nó, giờ đây nó đã bay cao như diều gặp gió, là trọng thần trong triều.

Tạ Lăng Không căn cốt xuất chúng, tôi dùng các mối qu/an h/ệ cũ, mời vị tông sư võ lâm đã lui về ở ẩn nhiều năm ra mặt, thu nó làm đệ tử chân truyền, giờ đây nó đã là vị tướng quân thiếu niên danh trấn kinh thành.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Lễ Vụ Chương 11
7 Đắm Hải Chương 16
11 Mệnh đã định Chương 12.
12 Ỷ môn mại tiếu Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm