"Chỉ cần đại tiểu thư chịu xin lỗi Ng/u cô nương một tiếng, mấy vị công tử tự nhiên sẽ quay về."

Họ nói nghe đầy vẻ tận tâm, cứ như thể m/áu của con gái tôi đổ ra đêm đó chỉ đáng giá một trang trại.

"Một chút uất ức?" Tôi ngước mắt nhìn họ: "Con gái ta không chịu nổi cái 'một chút uất ức' này đâu."

Cả phòng người đều cúi đầu.

Tôi cười.

Họ nói một cách đương nhiên như vậy, như thể m/áu của Văn Sương không đáng tiền, còn những uất ức nó phải chịu cũng chẳng là gì cả.

Tôi đặt mạnh chén trà xuống bàn: "Ghi lại tên tất cả những kẻ vừa lên tiếng, đuổi hết đi."

"Ăn cơm của Tạ gia, lại thay người ngoài ép buộc chủ tử Tạ gia, hạng nô tài như vậy, ta không dùng nổi."

Bảy tên quản sự biến sắc ngay tại chỗ: "Lão phu nhân, người không thể hành xử theo cảm tính, nếu chúng tôi bị đuổi hết, ai sẽ xem sổ sách cho phủ? Ai sẽ quản cửa tiệm cho người?"

Tôi chưa kịp lên tiếng, phía sau bình phong bỗng truyền đến một giọng nói.

Yếu ớt, nhưng đầy kiên định.

"Con sẽ làm."

Văn Sương từng bước đi ra.

Vết thương trên đầu gối nó chưa lành, đi lại rất chậm, nhưng tay lại ôm ch/ặt ba quyển sổ sách.

"Tiền trang Vĩnh Phong tháng trước thu vào tám vạn lượng, sổ sách lại chỉ ghi sáu vạn bốn ngàn lượng, một vạn sáu ngàn lượng thiếu hụt đó đã bị chuyển vào sổ riêng dưới danh nghĩa tứ ca."

Nó trải sổ sách lên bàn, ngón tay chỉ vào một hàng chữ.

"Số gấm Vân Cẩm này, tất cả đều được đưa đến Thanh Ngô Quán, để may quần áo cho Ng/u Thanh Thanh."

"Còn cả chiếc vòng vàng trên cổ tay cô ta, viên đông châu trên đầu, bình phong gỗ tử đàn trong phòng."

"Mỗi một món, đều ghi trong sổ hồi môn của con."

"Các người lấy bạc của con để nuôi cô ta, quay đầu lại còn muốn con phải xin lỗi cô ta?"

Nó ngước mắt, nhìn lần lượt từng tên quản sự đang quỳ trên đất.

"Các người coi ta đã ch*t rồi sao?"

Những kẻ vừa mới gào thét lúc nãy lập tức c/âm bặt.

Tôi nhìn con gái, lồng ngựk vừa xót vừa đ/au.

Đêm qua, nó vừa mới hạ sốt.

Nó đòi tôi đưa toàn bộ sổ sách của phủ, từng quyển từng quyển một lật xem.

Ban đầu nó ngay cả hai cột thu chi cũng không phân biệt được, bàn tính gảy sai một hạt là phải tính lại từ đầu, đ/au đến mức mồ hôi đầm đìa trên trán, mấy lần cầm bút không nổi.

Nhưng từ đầu đến cuối nó không hề kêu một tiếng khổ hay mệt.

Nó chỉ lặp đi lặp lại tính toán, cho đến tận lúc trời sáng.

Trước đây ai cũng bảo nó rằng có bốn người anh trai ở đó, nó không cần học những thứ này.

"Mẹ, con đã vì không hiểu biết mà bị họ lừa suốt bao nhiêu năm nay rồi."

"Con không muốn làm một kẻ ngốc, đến khi đồ đạc của mình bị lấy mất cũng phải đợi người khác đến nói cho con biết nữa."

Phải rồi, không ai sinh ra đã biết quản gia.

Tôi cũng nên tin tưởng con gái mình.

Dù sao nó cũng là con gái của tôi.

Văn Sương nhìn những tên quản sự kia.

"Ai muốn ở lại, hôm nay phải khai báo rõ ràng từng khoản thiếu hụt một."

"Ăn bao nhiêu, lấy bao nhiêu, tất cả nôn ra hết cho ta."

"Còn kẻ nào muốn làm việc cho bốn người kia, thì cút ngay bây giờ."

Một lão quản gia vẫn không phục: "Đại tiểu thư mới xem sổ sách được một đêm, cũng dám tiếp quản gia nghiệp lớn thế này sao?"

"Đây không phải là trò đùa đâu."

Nó nắm ch/ặt tay áo, sắc mặt hơi tái.

Tôi tưởng nó sẽ quay đầu nhìn tôi.

Nhưng nó không làm vậy.

Nó đứng một mình giữa căn phòng đầy những lời nghi ngờ, lưng thẳng dần lên: "Phải, con không hiểu."

"Nhưng không hiểu thì con có thể học, tính sai thì con có thể tính lại. Còn hơn là những kẻ biết rất nhiều, nhưng chỉ biết ăn cây táo rào cây sung, lấy bạc của chủ tử đi nuôi người ngoài."

Lão quản gia bị nó m/ắng đến đỏ bừng cả mặt.

"Cô..."

"C/âm miệng." Văn Sương ngắt lời ông ta: "Ta không phải đang thương lượng với ngươi."

"Đây là Tạ gia, ta là đứa con gái duy nhất của Tạ gia, từ hôm nay trở đi, cái nhà này, ta nói mới tính."

Cả sảnh đường không còn ai dám lên tiếng.

Tôi cúi đầu uống trà, nén lại nụ cười nơi khóe môi.

Cuối cùng cũng có vài phần giống tôi rồi.

4.

Ba ngày sau, trước cửa tiền trang Vĩnh Phong chật kín người.

Có kẻ trong một đêm đã truyền tin đồn đi khắp một nửa kinh thành.

Nói rằng phủ Quốc công đã thu hồi quyền hành của bốn vị công tử, phủ Quốc công không còn ai chống lưng nữa.

Nói rằng tiền trang Vĩnh Phong kho bạc trống rỗng, hôm nay không đến đổi thì ngày mai ngân phiếu trong tay chỉ là tờ giấy vụn.

Bách tính sợ nhất là tiền mồ hôi nước mắt không cánh mà bay.

Trời còn chưa sáng, trước cửa tiền trang đã xếp hàng dài dằng dặc.

Có kẻ đ/ập cửa, có kẻ ch/ửi bới, lại có kẻ cố tình hét lớn trong đám đông:

"Đại tiểu thư nhà họ Tạ kia đến sổ sách còn không biết xem, cô ta lấy gì mà quản tiền trang?"

"Một nữ tử mà cũng dám ngồi vào vị trí của chủ gia?"

"Không mở cửa nữa là chúng ta đ/ập nát cái bảng hiệu này."

Trên lầu trà đối diện, bốn anh em cùng Ng/u Thanh Thanh ngồi bên cửa sổ.

Dưới lầu càng hỗn lo/ạn, nụ cười của họ càng sâu.

Tạ Trầm Chu chậm rãi rót trà.

"Mẫu thân cùng lắm chỉ trụ được một canh giờ. Đợi bà ấy đích thân đến c/ầu x/in chúng ta, chúng ta mới quay về."

Tạ Lăng Không hừ lạnh: "C/ầu x/in chúng ta? Chưa đủ, Tạ Văn Sương phải quỳ xuống xin lỗi Thanh Thanh trước mặt mọi người, nếu không, chúng ta tuyệt đối không tha thứ."

Ng/u Thanh Thanh dịu dàng khuyên cậu ta: "Con chịu chút uất ức cũng chẳng sao, chỉ cần các ca ca có thể về nhà, con cái gì cũng không cần."

Một câu "về nhà" đã dỗ dành khiến cả bốn người đều mềm lòng.

Giờ Thìn, tiền trang mở cửa.

Văn Sương không trốn trong hậu đường, mà ngồi ngay sau quầy giao dịch phía trước.

"Dưới một trăm lượng đổi trước, người già, phụ nữ và người cần tiền gấp để chữa b/ệnh, ưu tiên trước."

"Vĩnh Phong hôm nay không đóng cửa, không giới hạn đổi, cũng sẽ không thiếu của bất kỳ ai một lượng bạc nào."

Đám đông ồn ào lặng đi một lúc, có kẻ cố tình mỉa mai lớn tiếng: "Nói nghe hay đấy, một đại tiểu thư chẳng biết gì như cô, biết tiền trang một ngày phải đổi bao nhiêu bạc không?"

Văn Sương ngước mắt: "Trước kia ta đúng là không hiểu, nên mới để một lũ sâu mọt bám lấy Tạ gia, ăn đến mức n/ão đầy ruột b/éo."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Lễ Vụ Chương 11
7 Đắm Hải Chương 16
11 Mệnh đã định Chương 12.
12 Ỷ môn mại tiếu Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm