Ánh mắt Lục Uyên trở nên lạnh lẽo.

Thẩm Chi Hành có lẽ cho rằng sự im lặng của tôi là do chột dạ, liền trực tiếp trầm giọng nói: "Nếu cô cứ mãi không dung thứ cho Minh Mỵ như vậy, nhà họ Thẩm cũng không giữ cô lại được đâu."

Bà mẹ họ Thẩm ngạc nhiên nhìn anh ta một cái, nhưng không hề phản bác.

Còn người cha họ Thẩm vẫn luôn đứng một bên im lặng không nói, chỉ mệt mỏi xoa xoa thái dương.

Không một ai đứng ra nói đỡ cho tôi.

Thẩm Chi Hành lạnh lùng bồi thêm một câu: "Nếu cô còn dám làm tổn thương Minh Mỵ, thì cút khỏi nhà họ Thẩm cho tôi."

8

Tôi đứng tại chỗ suy nghĩ một lúc, chân thành hỏi: "Bây giờ có thể đi được chưa ạ?"

Bà mẹ họ Thẩm vội vàng khuyên tôi: "Thẩm Nghi, con đừng có gi/ận dỗi."

Tôi nhìn Thẩm Chi Hành đang sững sờ rõ rệt, lắc đầu: "Con không gi/ận dỗi."

Người nhà họ Thẩm như thế này, tôi có thể cảm nhận được sự thất vọng của Thẩm Nghi thật sự dành cho họ.

Tôi nghĩ chắc cô ấy cũng không muốn ở lại bên cạnh những người thân như vậy.

Cho nên tôi không muốn tham gia vào nhân quả của họ nữa.

Thẩm Nghi chắc cũng không cần tôi tham gia nữa rồi.

Tôi vừa định đi vào trong nhà, bỗng nhiên bước chân khựng lại.

Nhớ ra một chuyện quan trọng.

Đầu bếp nhà họ Thẩm nấu ăn rất ngon.

Thẩm Chi Hành thấy vậy cười lạnh một tiếng: "Sao, không nỡ từ bỏ sự giàu sang của nhà họ Thẩm à?"

Tôi thành thật trả lời: "Không nỡ từ bỏ đầu bếp của nhà họ Thẩm."

Không gian xung quanh im lặng trong giây lát.

Lục Uyên cúi đầu nhìn tôi, tôi thấy khóe miệng anh cứ trĩu xuống như đang nhịn cười, anh hắng giọng hỏi tôi: "Chỉ không nỡ từ bỏ đồ ăn thôi sao?"

Tôi gật đầu.

Lục Uyên cong môi: "Vậy theo anh đi, anh nấu ăn ngon hơn đầu bếp nhà họ Thẩm."

Đôi mắt tôi lập tức sáng lên: "Thật ạ?"

"Thật."

Tôi không chút do dự gật đầu: "Vậy con theo anh."

Biểu cảm của tất cả mọi người nhà họ Thẩm trong chốc lát đều rất khó tả.

Lục Tây Bắc trông như đang nhìn hai kẻ đi/ên, anh ta cười lạnh: "Lục Uyên, anh cũng muốn bị nhà họ Lục đuổi ra ngoài sao?"

Lục Uyên giọng điệu kiên định: "Là tự tôi muốn đi. Kể từ hôm nay, tôi sẽ theo họ mẹ là họ Cố. Tôi và nhà họ Lục không còn bất cứ qu/an h/ệ gì nữa."

Nói xong, anh không ngoảnh đầu lại, nắm tay tôi rời đi.

9

Sau khi sống ở nhà ân nhân, tôi nhanh chóng phát hiện anh sống khổ sở hơn tôi tưởng tượng.

Anh không thiếu tiền nhưng lại đổ phần lớn số tiền tiết kiệm vào một phòng thí nghiệm rất nhỏ.

Trên bàn chất đầy các mẫu thử mỹ phẩm.

Một buổi tối nọ, tôi thấy anh nhìn chằm chằm vào một công thức đã ố vàng mà ngẩn người.

Tôi tò mò tiến lại gần hỏi: "Đây là anh nghiên c/ứu ạ?"

Lục Uyên im lặng một lúc mới kể với tôi rằng đó là do ông ngoại anh để lại.

Ông ngoại anh khi còn trẻ từng sáng lập một thương hiệu mỹ phẩm tên là "Thanh Hòa".

Sau khi mẹ Lục Uyên thừa kế công thức, bà bị cha Lục Uyên tiếp cận dưới danh nghĩa yêu đương.

Bà luôn tưởng rằng hai người sẽ kết hôn, cho đến khi mang th/ai mới biết đối phương đã sớm có vợ con.

Trớ trêu hơn là cha Lục Uyên đã lợi dụng sự tin tưởng của bà để lấy đi công thức cốt lõi.

Sau đó nhà họ Lục dựa vào công thức đó để làm lớn thương hiệu mỹ phẩm, còn Thanh Hòa lại vì đ/ứt vốn mà dần biến mất trên thị trường.

Mẹ Lục Uyên qu/a đ/ời vì b/ệnh không lâu sau khi sinh anh được vài năm.

Ông cụ không muốn m/áu mủ nhà họ Lục lưu lạc bên ngoài nên đã đón anh về.

Nhưng không ai trong nhà họ Lục quan tâm đến anh, ngay cả người giúp việc cũng có thể b/ắt n/ạt anh.

Anh đã sớm muốn rời đi.

Nghe xong, tôi cảm thấy lồng ngựk nghẹn ứ, trực tiếp đi tới ôm lấy anh.

Lục Uyên rõ ràng sững sờ, vành tai đỏ ửng.

"Sao vậy?"

Tôi vùi mặt vào vai anh: "Sao anh thảm thế cơ chứ."

Thảm như vậy mà vẫn nghĩ đến chuyện c/ứu tôi.

10

Lục Uyên chuẩn bị khôi phục lại Thanh Hòa.

Nhưng công thức cũ đã không còn bắt kịp thị trường hiện tại, thứ anh thiếu nhất là thành phần cốt lõi mới ổn định và hiệu quả.

Tôi chớp chớp mắt, chuyện này cũng đâu có khó khăn gì, tại sao ân nhân lại phải cau mày buồn bã nhỉ?

Nhưng nghĩ đến việc có thể giúp được ân nhân, tôi rất vui, lập tức vỗ ngựk nói: "Tôi có thể giúp anh."

Lục Uyên tưởng tôi đang an ủi anh.

Ngày hôm sau, anh thấy tôi ôm về một đống thứ kỳ quặc.

Trong đó có một củ nhân sâm vô cùng không yên phận, tôi vừa đóng cửa xong nó đã thò một đoạn râu ra khỏi túi.

Tôi vội vàng lấy tay ấn nó vào.

Lục Uyên đứng ở cửa bếp, chứng kiến tất cả, im lặng rất lâu mới ngập ngừng hỏi tôi: "Nó vừa cử động phải không?"

Tôi không đổi sắc mặt: "Chắc là do gió thổi thôi ạ."

Cửa sổ đóng ch/ặt, trong nhà làm gì có gió.

Anh không bóc trần tôi, lặng lẽ nhìn tôi xoay xở trong bếp.

Đây đều là những người bạn tôi mời đến, nghe nói tôi muốn báo ân, họ rất sẵn lòng giúp đỡ.

Nhân sâm tinh cống hiến một chút linh lộ.

Hoàng kỳ tinh thì rất keo kiệt, chỉ chịu cho một chút tinh khí ngưng tụ từ rễ.

Còn có lô hội tinh cực kỳ hào phóng, c/ắt cho tôi một miếng rễ lớn.

Tôi chuyển giao đồ cho Lục Uyên, không nói rõ nguồn gốc của chúng, may là Lục Uyên cũng không truy hỏi.

Anh chỉ phụ trách việc pha loãng, kiểm tra và xử lý ổn định chúng.

Khi lô mẫu thử đầu tiên ra đời, tôi tự mình dùng thử, hiệu quả còn tốt hơn cả tưởng tượng.

Lục Uyên lại không vì hiệu quả tốt mà đưa ra thị trường ngay.

Anh nghiêm túc thực hiện các bài kiểm tra an toàn, lại tìm bên thứ ba để kiểm định.

Tôi đợi đến mức sốt ruột: "Tại sao lại phiền phức thế ạ?"

Lục Uyên vừa xem báo cáo vừa giải thích: "Mỹ phẩm dùng trên mặt người, phải cẩn trọng một chút."

Lục Uyên là giỏi nhất, anh nói chắc chắn không sai.

Sau khi Thanh Hòa lên sóng trở lại, sản phẩm đầu tiên gây tiếng vang là một loại kem phục hồi.

Không quảng cáo phóng đại, phản hồi của người dùng thực tế ngày càng tốt.

Tháng đầu tiên công ty đã bắt đầu có lợi nhuận.

Lục Uyên làm rất nhiều món ngon cho tôi, còn tặng tôi một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh.

Thấy tôi chỉ cắm cúi ăn ngấu nghiến mà không thèm nhìn sợi dây chuyền, Lục Uyên hỏi tôi có phải là không thích hay không.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Lễ Vụ Chương 11
7 Đắm Hải Chương 16
11 Mệnh đã định Chương 12.
12 Ỷ môn mại tiếu Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm