Sau đó, khi ngước lên nhìn thấy cảnh tôi và Chu Gia Dực đang đối đầu, ông hơi nhíu mày.
"Các em, có ân oán cá nhân gì thì phiền các em giải quyết sau giờ học, bây giờ là thời gian lên lớp."
Chu Gia Dực giằng co một lúc, nghiến răng, cuối cùng cũng không tiếp tục dây dưa nữa.
Nhưng anh ta cũng không quay về chỗ ngồi hàng trước của mình.
Mà thuận thế kéo chiếc ghế ở vị trí thứ ba bên tay trái tôi, lặng lẽ ngồi xuống.
Tôi cố nhịn không nhìn anh ta.
Chỉ sợ nhìn thêm một cái, tôi sẽ ch/ửi thẳng thành tiếng.
Thế nhưng Chu Gia Dực cứ phát ra tiếng động sột soạt, làm tôi không cách nào tĩnh tâm nổi.
"Anh có thể đừng phát ra tiếng động không?"
Tôi vẫn không nhịn được, quay đầu sang nói một câu đầy bực bội.
Nghe thấy lời tôi, thân hình Chu Gia Dực khẽ khựng lại.
Tôi tưởng anh ta sẽ phản bác, sẽ tức gi/ận trừng mắt với tôi, rồi cãi nhau với tôi ba trăm hiệp.
Nhưng không ngờ Chu Gia Dực không nói thêm những lời đáng gh/ét nào nữa.
Anh ta cúi đầu, đáp khẽ một tiếng: "Xin lỗi."
"Tôi chỉ muốn lau sạch một chút."
"Không cố ý làm phiền em đâu."
Vì bị tôi hất cả hộp sữa chua vào người.
Toàn bộ khuôn mặt Chu Gia Dực, bao gồm cả tóc và áo đều dính đầy sữa chua.
Anh ta không mang khăn giấy, chỉ có thể im lặng cúi đầu dùng tay áo lau đi, động tác cũng không dám quá mạnh vì sợ làm phiền tôi, trông vô cùng đáng thương.
Cơn gi/ận hừng hực trong lòng tôi đột ngột khựng lại.
Tôi vốn là người ăn mềm không ăn cứng.
Nếu Chu Gia Dực cứ nói những lời linh tinh như trước.
Tôi phản công chắc chắn sẽ không nương tay.
Nhưng giờ nhìn dáng vẻ đáng thương này của anh ta, trong lòng tôi bỗng nảy sinh một ảo giác "có phải mình vừa quá đáng quá rồi không".
Tiêu rồi.
Cảm giác tội lỗi mãnh liệt này là sao đây?
Tôi mím môi, nhất thời trở nên lúng túng.
Đúng lúc này, một gói khăn giấy từ bên cạnh được đẩy tới trước mặt tôi.
Tôi quay đầu, nhìn thấy biểu cảm của Hạnh Trì, liền lập tức hiểu ý cậu ấy.
Tôi cảm kích nói nhỏ với cậu ấy: "Cảm ơn nhé."
Hạnh Trì cười ôn hòa: "Cảm ơn thì không cần đâu."
"Trưa nay chị mời em đi ăn mì bò là được."
Tôi bị cậu ấy làm cho bật cười.
"Được, trẫm sẽ thêm cho em một phần th!t bò!"
"Tạ ơn hoàng thượng ban thưởng!"
Hạnh Trì cũng cười đến cong cả mắt.
Tôi cầm lấy khăn giấy, ném về phía Chu Gia Dực.
Chu Gia Dực nhìn thấy gói khăn giấy, động tác khựng lại, có chút ngạc nhiên nhìn tôi, môi mấp máy nhưng lại không nói gì cả.
Đằng nào tôi cũng đưa khăn giấy cho anh ta rồi, cũng chẳng muốn nói thêm gì với anh ta nữa, bèn quay đầu lại tập trung ghi chép.
05
Một tiết học trôi qua êm đềm.
Tan học.
Hạnh Trì đeo cặp giúp tôi.
Tôi dẫn cậu ấy đi ăn mì.
Đi được hai bước, đột nhiên nghe thấy tiếng ghế bên cạnh cũng bị kéo ra.
Là Chu Gia Dực.
Anh ta đứng dậy, lẳng lặng đi theo sau chúng tôi.
Anh ta không đến khiêu khích tôi, tôi cũng lười mở miệng ch/ửi anh ta.
Dù sao hành lang trường học ai đi cũng được.
Cầu thang trường cũng là nơi công cộng.
Không có quy định nào là chỉ cho tôi và Hạnh Trì đi, không cho Chu Gia Dực đi cả.
Tôi vốn dĩ đã nghĩ như vậy.
Cho đến khi Chu Gia Dực cứ đi theo tôi và Hạnh Trì ra khỏi ký túc xá.
Ra khỏi cổng trường.
Đến tiệm mì bò.
Trong tình huống xung quanh đều còn chỗ trống.
Anh ta đứng trơ ra bên cạnh chúng tôi hỏi:
"Có thể ghép bàn được không?"
Tôi nhịn rồi lại nhịn, vẫn không nhịn nổi, liếc mắt nhìn anh ta hỏi:
"Anh nhất định phải ép tôi m/ắng anh à?"
Xung quanh nhiều chỗ như vậy anh ta không ngồi?
Cứ phải sang đây chen chúc với tôi và Hạnh Trì?
Lúc Chu Gia Dực đi theo chúng tôi ra khỏi cổng trường, tôi đã muốn m/ắng anh ta lắm rồi.
Tôi tưởng anh ta dù không biết x/ấu hổ.
Ít nhất cũng nên có chút tự trọng.
Tôi thật không ngờ, mình lại đá/nh giá cao anh ta!
Chu Gia Dực cụp mắt, đưa ra lý do của mình:
"Tôi hơi sợ nóng, chỗ này ở dưới máy lạnh, mát hơn."
"Anh!" Tôi đ/ập bàn định chỉ thẳng vào mũi anh ta mà m/ắng, nhưng bị Hạnh Trì ngăn lại.
"Thôi mà, anh ấy sợ nóng thì nhường cho anh ấy ngồi đi."
Hạnh Trì đứng dậy, kéo tôi ngồi vào hai vị trí trong góc khuất nhất.
Chỗ ngồi rất nhỏ, vừa đủ cho hai người.
Tôi ngồi bên trong, Hạnh Trì ngồi bên ngoài.
Cậu ấy ngồi xuống cạnh tôi.
Lập tức chắn ch/ặt mọi thứ bên ngoài.
Hạnh Trì thấy tôi cứ thò đầu ra nhìn, khẽ nghiêng người, không dấu vết chắn tầm mắt tôi lại, cười tủm tỉm hỏi: "Sao thế ạ?"
"Không có gì." Tôi lắc đầu, ném sự khó chịu vừa rồi ra sau đầu.
Mì bò nhanh chóng được mang lên.
Hạnh Trì đang ăn, đột nhiên kêu lên một tiếng.
Tôi gi/ật mình, quay đầu nhìn, thấy cậu ấy hơi hối h/ận che miệng lại, tôi bật cười:
"Cắn vào lưỡi à?"
"Em ăn chậm thôi, chị có tranh với em đâu."
Hạnh Trì lườm tôi một cái, nói chuyện hơi ngọng nghịu:
"Em cảm giác như cắn chảy m/áu rồi."
Thế thì hơi nghiêm trọng rồi.
Tôi đặt đũa xuống, ra hiệu cho Hạnh Trì há miệng:
"Em há miệng ra chị xem nào."
Hạnh Trì lưỡng lự một giây, không biết nghĩ đến điều gì, vành tai hơi đỏ lên.
Dưới ánh nhìn đầy nghi hoặc của tôi, cậu ấy ho nhẹ một tiếng, từ từ há miệng, khẽ thè lưỡi ra ngoài một chút.
Cậu ấy thè không nhiều, thậm chí còn có chút cẩn thận.
Tôi còn chưa nhìn rõ rốt cuộc có bị rá/ch da không, Hạnh Trì đã nhanh chóng thu lại.
Má cậu ấy ửng đỏ, có chút ngượng ngùng quay đầu sang một bên.