Sau khi được triều đình chiêu an, tôi đã để mắt tới vị quan Hàn lâm thanh quý, giữ quy tắc nhất kinh thành.
Để chàng chịu cưới tôi, tôi đã cố gắng thu lại vẻ thổ phỉ suốt nửa năm trời.
Đi đứng chậm lại, nói năng nhẹ nhàng, ngay cả đôi đ/ao bên hông cũng được thay bằng chiếc quạt tròn.
Ôn Húc tỏ ra rất hài lòng về điều này, còn bảo với tôi:
"Kinh thành không phải là trại sơn tặc, gặp chuyện gì cũng phải nói lý lẽ trước."
Trong yến tiệc mùa xuân, tiểu thư nhà Vĩnh Ninh Hầu chỉ vào tôi mà mỉa mai:
"Thổ phỉ vẫn mãi là thổ phỉ, có khoác lên mình lụa là cũng chẳng giả dạng thành tiểu thư khuê các được."
Tôi nở nụ cười làm hòa.
Đêm đến, tôi trùm bao tải lên người cô ta, rất lịch sự giảng đạo lý suốt một khắc đồng hồ.
Cô ta không nghe, còn m/ắng tôi.
Không còn cách nào khác, tôi đành treo cô ta lên cây liễu để cho tỉnh táo đầu óc.
Ngày hôm sau, Ôn Húc hỏi tôi:
"Đêm qua nàng đi đâu?"
Tôi ngồi ngay ngắn: "Ở trong phòng chép 'Nữ Giới'."
Chàng cúi đầu nhìn viên gạch nung không giấu kỹ trong phòng.
"Dùng thứ này để chép sao?"
01
Để gả cho Ôn Húc, đã tròn nửa năm tôi không tự tay đá/nh người.
Cha tôi có ý kiến rất lớn về cách nói của tôi.
"Tháng trước, công tử nhà Lý thị lang bị A Tứ trùm bao tải đá/nh cho một trận."
"A Tứ đá/nh, thì liên quan gì đến con?"
"Hôm kia, con ngựa Đại Uyển của tiểu thư nhà họ Vương bị chạy mất."
"Ngựa tự chạy, thì liên quan gì đến con?"
Cha tôi trừng mắt nhìn tôi: "Đêm qua, công tử nhà Kh//âu thị lang bị l/ột sạch treo trên cửa thành."
"Chẳng lẽ là tự cậu ta bò lên đó?"
Nắm đ/ấm của tôi siết ch/ặt kêu răng rắc: "Cha."
Ông ấy lập tức im bặt.
Một lát sau, vẫn không nhịn được.
"Vậy nên cái gọi là nửa năm không đá/nh người của con, chính là không tự mình ra tay?"
Tôi cau mày: "Chứ còn gì nữa?"
Vì Ôn Húc, ngay cả đ/ao tôi cũng không rút ra nữa.
Trước đây ra ngoài, bên hông đeo hai thanh đ/ao cong, bên trái ch/ém người, bên phải c/ắt th!t.
Giờ đây đều cất hết dưới gầm giường, thay bằng quạt tròn.
Quy tắc kinh thành thật sự khó học.
Trại Phục Hổ chúng tôi làm gì có nhiều kiểu cách như vậy.
Thôn dưới chân núi thiếu lương thực, chúng tôi liền mang đến.
Kho lương trong huyện khóa ch/ặt không phát, tôi dẫn người đến phá khóa.
Em vợ của huyện thừa cư/ớp đoạt dân nữ, tôi chặn đường đá/nh g/ãy một chân hắn.
Thương nhân buôn lương tâm đen tăng giá, tôi cư/ớp xe lương của hắn chia cho bách tính.
Người kinh thành nói đó là thổ phỉ.
Tôi không phục.
Tiền của người giàu và tiền của lũ quan tham, sao có thể gọi là cư/ớp?
Đó gọi là vật quy nguyên chủ.
Nhưng Ôn Húc nói, kinh thành không phải là trại sơn tặc, làm việc gì cũng phải nói lý lẽ.
Cho nên bây giờ tôi không tùy tiện ra tay nữa.
Thông thường sẽ nói lý trước.
Nếu thật sự không nói thông, mới để A Tứ trùm bao tải.
Ôn Húc chỉ nói không được tùy tiện ra tay.
Chứ đâu có nói không được tùy tiện trùm bao tải.
02
Với Ôn Húc, đại khái tôi coi là yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Triều đình trước sau cử ba đợt người đến chiêu an.
Đợt đầu là huyện lệnh, lên núi với cái mũi hếch lên trời, miệng luôn miệng nói "lũ giặc cỏ các người".
Tôi nghe được nửa khắc, liền sai người khiêng cả người lẫn kiệu vứt xuống núi.
Đêm đó, A Tứ và bọn họ tiện đường chuyển luôn bộ bàn ghế gỗ tử đàn mà hắn mới thu được đi b/án ở tiệm Thập Bát Lý.
Huyện lệnh tức gi/ận đ/ập phá nửa căn phòng, cuối cùng vẫn không dám làm gì.
Dù sao nếu làm lớn chuyện, ông ta chắc chắn sẽ vào tù trước tôi.
Đợt thứ hai là tri phủ, lần này đã khôn ra, mang theo ba trăm quan binh.
Đáng tiếc đường núi khó đi.
Cuối cùng người thì về, nhưng thiếu mất mười bảy con ngựa.
Cha tôi đến tận bây giờ vẫn khăng khăng mười bảy con ngựa đó không phải do chúng tôi cư/ớp.
"Đều là tự chạy vào trong trại cả đấy."
Tôi cũng nghĩ như vậy.
Cho đến lần thứ ba, Ôn Húc đến.
Ngày hôm đó vừa mưa xong.
Chàng mặc quan phục màu đỏ thẫm, bùn dính trên mép ủng, một mình đứng ngoài cổng trại.
Tôi nhìn thấy chàng, ngẩn người hồi lâu.
Huynh đệ trong trại phần lớn đều có ngoại hình tùy hứng.
Tôi nhìn từ nhỏ đến lớn, cũng không thấy có gì không ổn.
Cho đến khi Ôn Húc đứng ở đó, tôi mới phát hiện ra.
Ồ.
Thì ra đàn ông còn có thể trông như thế này.
Chàng lấy từ trong tay áo ra một cuộn giấy, dáng vẻ đường hoàng.
"Mười tám thôn dưới chân núi cùng liên danh bảo đảm."
"Trại Phục Hổ cư/ớp của quan không cư/ớp của dân, cư/ớp của thương nhân không cư/ớp của người nghèo, ba năm qua từng mở kho lương giúp bách tính, cũng từng c/ứu những cô gái bị b/ắt c/óc."
Ôn Húc nói: "Hôm nay ta không phải đến để dẹp giặc."
"Ta đến để hỏi cô nương họ Tưởng, có nguyện ý đàm phán một điều kiện với triều đình hay không."
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng cảm thấy.
Triều đình thật ra cũng không phải hoàn toàn không thể đàm phán.
Sau này vào kinh tôi mới biết, Ôn Húc nổi tiếng là người đoan chính giữ lễ.
Xuất thân Hàn lâm, tuổi trẻ đã vào Ngự sử đài.
A Tứ nghe xong gãi đầu: "Đại đương gia, hay là thôi đi?"
"Người như Ôn đại nhân, nhìn là biết không dễ cư/ớp rồi."
Tôi vỗ một cái vào sau đầu hắn.
"Ai nói ta muốn cư/ớp?"
Ta là muốn gả.
Đường đường chính chính, kiệu tám người khiêng, gả vào nhà họ Ôn.
Ôn Húc thích người giữ quy tắc, vậy thì tôi giữ.
Chẳng phải chỉ là quy tắc thôi sao?
Còn khó hơn cả luyện đ/ao à?
03
A Thường liệt kê cho tôi quy phạm hành vi của nữ tử quý tộc trong kinh, tổng cộng ba tờ giấy.
Cầm kỳ thi họa, trà đạo nữ hồng, quản gia tính sổ.
Tôi xem xong im lặng hồi lâu: "Có cái nào đơn giản hơn không?"
Cô ấy nghĩ ngợi: "Cười không lộ răng, đi không lộ chân."
Cái này nghe còn được.
Tôi chăm chỉ luyện tập suốt nửa tháng.
Vì thế, A Thường còn m/ua cho tôi một chiếc quạt tròn thêu hoa lan.
Tôi cầm được ba ngày, thật sự thấy không thuận tay.
Sau đó liền sai người đổ sắt vào cán quạt, lúc này mới thấy thoải mái hơn chút ít.
Khi Ôn Húc đến gửi danh sách sắp xếp cho huynh đệ trại Phục Hổ, tôi đang cầm quạt tròn, bước đi ba bước lại dừng, chậm rãi tiến về phía chính sảnh.
Chàng nhìn một hồi lâu:
"Tưởng cô nương, chân nàng bị làm sao vậy?"
Tôi không hiểu gì cả: "Có làm sao đâu ạ."
"Vậy... tại sao lại phải đi chậm như thế?"
Tôi hít sâu một hơi: "Tiểu thư khuê các chẳng phải đều đi như vậy sao?"