Tôi là đại tiểu thư đ/ộc á/c, trong lúc b/ắt n/ạt một nam sinh nghèo khó, tôi bất ngờ có sự đồng cảm với bản thân của bảy năm sau.

Không ngờ tương lai tôi lại trở thành chim hoàng yến của cậu ta.

Giây trước, tôi giơ tay t/át thiếu niên một cái.

Giây sau, tôi của tương lai bị lật người trên giường, mông cũng bị đá/nh một cái, tay ôm bụng, đồng tử mất tiêu cự.

Nực cười, sao tôi có thể trở thành tình nhân của tên nghèo kiết x/ác này được?!

Tôi tức đến nỗi đuôi mắt ửng đỏ, mũi giày khều cằm nam sinh, vênh váo tự đắc:

"Li/ếm sạch giày cho tôi."

Lời vừa dứt, chân tôi bủn rủn, suýt chút nữa ngồi bệt lên mặt cậu ta.

1

Phát hiện ra tương lai mình sẽ trở thành chim hoàng yến của Tạ Triều Vũ là khi tôi đang đá/nh cậu ta.

Cánh cửa phòng đàn đóng sầm lại, ngăn cách với sự ồn ào bên ngoài.

Tôi ngồi trước đàn piano, hất cằm, đ/á vào cẳng chân cậu ta:

"Quỳ xuống."

Tạ Triều Vũ khựng lại một chút.

Trong chiếc sơ mi đã giặt đến bạc màu, tấm lưng thanh mảnh thẳng tắp như cây tùng.

Đôi chân dài từ từ khuỵu xuống, quỳ ngay ngắn trước mặt tôi.

Tôi biết từ nhỏ mình đã rất đ/ộc á/c.

Khi người khác mơ ước làm Bạch Tuyết, ước mơ của tôi là làm Chúa tể Hắc ám Voldemort.

Còn Tạ Triều Vũ chính là món đồ chơi tôi vừa nhắm tới.

Ông bố nghiện c/ờ b/ạc, bà mẹ ch*t sớm, đứa em trai b/ệnh nặng, và bản thân cậu ta thì có tài năng thiên bẩm.

Năm lớp 10 giành huy chương vàng IMO, lớp 11 phát triển công cụ mã nguồn mở với hàng triệu người dùng, lớp 12 đăng vài bài báo trên hội nghị đỉnh cao NeurIPS.

Với thành tích thủ khoa tỉnh, cậu ta thi đỗ vào Đại học A, vừa đến nơi đã trở thành nhân vật phong vân.

Tháng trước lúc bầu cử hội trưởng hội sinh viên, cậu ta thắng tôi đúng một phiếu.

Khiến bố không hài lòng, đến cả chiếc xe thể thao đã hứa tặng cũng bị chuyển sang cho con gái của bảo mẫu.

Điều khiến tôi gh/ét hơn cả, chính là ánh mắt của cậu ta.

Giống như bây giờ.

Rõ ràng là đang quỳ, nhưng lại không né tránh mà nhìn thẳng vào mắt tôi.

Mi mắt rất mỏng, lông mi dài và rậm, con ngươi đen láy, đuôi mắt dài hẹp.

Khi nhìn chằm chằm vào tôi, có một loại cảm giác xâm lược giống như loài dã thú.

Giống như chỉ bằng một đôi mắt, cậu ta có thể cởi sạch quần áo của tôi.

Một kẻ nghèo hèn, sao dám dùng ánh mắt này nhìn tôi?

Tôi càng thêm tức gi/ận, giơ tay t/át cậu ta một cái thật mạnh:

"Tôi dạy cậu thế nào, tôi t/át cậu, cậu nên nói gì?"

Má trái của Tạ Triều Vũ bị tôi t/át lệch sang một bên, yết hầu khẽ động, li/ếm môi:

"Cảm ơn đại tiểu thư đã ban tặng."

Giọng cậu ta trầm thấp, mang theo vẻ thanh khiết đặc trưng của thiếu niên:

"Tay của đại tiểu thư rất mềm, mùi cũng rất thơm.

"Có muốn t/át nốt bên má phải không? Như vậy sẽ cân đối hơn."

Tai tôi nóng bừng, gi/ận quá hóa thẹn giơ tay lên:

"Tôi chỉ bảo cậu nói cảm ơn, đừng nói nhiều lời vô ích như vậy!"

Đúng lúc lòng bàn tay tôi chạm vào má phải của cậu ta.

Một hình ảnh như tia chớp xẹt qua n/ão bộ tôi.

Trong phòng ngủ xa hoa trụy lạc, một người đàn ông trưởng thành đ/è tôi trên giường.

Vai rộng eo thon, những đường cơ bắp săn chắc ẩn sau bộ âu phục cao cấp, cổ tay đeo một chiếc đồng hồ trị giá tám con số.

Giọng nói trầm khàn vang lên bên tai tôi, hơi nóng phả vào cổ:

"Đại tiểu thư, tập trung chút đi.

"Bố cô đem cô - một thiên kim giả - gửi cho tôi để trừ n/ợ, chẳng lẽ tôi không nên thực thi quyền lực của chủ n/ợ sao?"

Khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông, đồng tử tôi co rút dữ dội.

Là Tạ Triều Vũ.

Không, phải nói là Tạ Triều Vũ của bảy tám năm sau, trưởng thành và chín chắn hơn.

Cậu ta nhếch môi, cười đầy tà mị.

Giơ tay lên, vỗ mạnh một cái không nhẹ không nặng vào mông tôi, phát ra tiếng "bộp".

Âm thanh y hệt như lúc tôi t/át cậu ta:

"Ví dụ như, tối nay dù cô có khóc thế nào, tôi cũng sẽ không buông tha cho cô đâu."

2

Ảo ảnh trong đầu biến mất.

Tôi quay lại phòng đàn, nhưng cảm giác bị chạm vào đó lại chân thực đến đ/áng s/ợ.

Tôi thực sự đồng cảm với chính mình của bảy năm sau sao?!

Sao tôi lại là thiên kim giả, còn bị gia đình dùng làm món đồ chơi để trừ n/ợ gửi cho Tạ Triều Vũ?

Thiên kim thật là ai? Là người tôi quen sao?

Rốt cuộc tương lai đã xảy ra chuyện gì?!

Một loạt câu hỏi ùa vào tâm trí tôi.

Đầu óc như bị nhồi một đống hồ dán.

Tạ Triều Vũ vẫn quỳ ở đó, nhận ra sự bất thường của tôi, hơi nghiêng đầu:

"Đại tiểu thư, cô có chỗ nào không khỏe sao?"

"C/âm miệng!"

Tôi ngoài cứng trong mềm, không giấu nổi sự r/un r/ẩy trong giọng nói.

Không thể nào, không thể nào!

Sao tôi có thể trở thành chim hoàng yến của Tạ Triều Vũ?!

Chỉ có tôi b/ắt n/ạt cậu ta, sao tương lai tôi lại bị cậu ta đ/è trên giường... làm chuyện này chuyện kia.

Tôi gi/ận đến cực điểm, giơ tay muốn t/át cậu ta lần nữa, nhưng lại khựng lại giữa không trung.

Ai biết được cái t/át này sẽ dẫn đến sự đồng cảm gì nữa?

Sống đến chừng này tuổi, ngoài cậu ta ra, chưa từng có ai đá/nh vào mông tôi!

Tôi tức đến nỗi đuôi mắt ửng đỏ, mũi giày cao gót khều cằm cậu ta, vênh váo nói:

"Li/ếm sạch giày cho tôi!"

Lời vừa dứt, hình ảnh bảy năm sau lại hiện lên trong tâm trí tôi.

Không liên tục với hình ảnh trước, có lẽ là vài tháng sau đó.

Tạ Triều Vũ đang cởi quần áo.

Đây là một cơ thể nam giới trưởng thành hoàn hảo đến cực điểm.

Da bánh mật, vai rộng eo thon, tám múi bụng ngay ngắn, phía dưới là hai đường nhân ngư sâu hoắm.

Tiếng "cạch" vang lên, khóa thắt lưng được mở ra.

Bàn tay cậu ta nhẹ nhàng ấn lên bụng dưới của tôi.

Tay Tạ Triều Vũ rất to, một bàn tay gần như có thể che kín bụng dưới của tôi.

Còn da tôi trắng như tuyết, đối lập rõ rệt với làn da màu bánh mật của cậu ta.

Cậu ta hôn lên má tôi, chậm rãi nói:

"Sao không ăn nổi nữa rồi, hôm qua chẳng phải rất lợi hại, đều ăn hết rồi sao."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Lễ Vụ Chương 11
7 Đắm Hải Chương 16
11 Mệnh đã định Chương 12.
12 Ỷ môn mại tiếu Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm