Tôi của tương lai dường như vừa mới khóc xong, giọng mũi đặc sệt, nghẹn ngào nói một câu không rõ nghĩa.

Tạ Triều Vũ cười khẽ một tiếng:

"Sưng rồi? Thật sao?

"Để tôi kiểm tra xem."

Cậu ta nắm lấy chân tôi.

Sau đó, cúi đầu xuống.

3

"Á!"

Tôi kêu lên một tiếng, lùi lại phía sau vài bước, lưng đ/ập vào đàn piano tạo nên một âm thanh hỗn lo/ạn.

Toàn thân r/un r/ẩy, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk, m/áu trong người đều dồn lên mặt.

Tôi của bảy năm sau truyền cảm giác qua đây chân thực đến từng chi tiết.

Hơi thở nóng hổi phả lên chân tôi, những đầu ngón tay thô ráp khẽ mơn trớn cổ chân.

Ngay cả linh h/ồn cũng như bị ngh/iền n/át.

Trong phòng đàn, Tạ Triều Vũ đang quỳ sững người lại, đứng dậy, vươn tay muốn đỡ tôi:

"Đại tiểu thư, cô không sao chứ?"

"Đừng chạm vào tôi!"

Tôi hất tay cậu ta ra như bị điện gi/ật, nhưng cơ thể lại chẳng nghe lời.

Đôi chân bủn rủn, cả người không kiểm soát được mà ngã về phía trước.

Tạ Triều Vũ phản ứng cực nhanh, bước tới một bước đỡ lấy tôi:

"Cô ổn không, tụt huyết áp à? Cần nghỉ ngơi một chút rồi mới tiếp tục đá/nh tôi không?"

Cùng lúc đó, Tạ Triều Vũ trưởng thành trong tâm trí tôi ngẩng đầu lên.

Đôi môi ướt át, giọng nói đầy thỏa mãn.

Thốt ra câu nói mà tôi vô cùng quen thuộc:

"Cảm ơn đại tiểu thư đã ban tặng."

Giọng nói đó chồng chéo lên Tạ Triều Vũ ở thực tại.

Cơ thể tôi cứng đờ, vô thức khép ch/ặt đầu gối lại.

Nhưng đã quá muộn.

Tạ Triều Vũ sững sờ, bàn tay đang đỡ tôi siết ch/ặt.

Trên quần của cậu ta, ngay chỗ tiếp xúc với tôi.

Đã thấm ra một vệt ướt nhạt màu.

4

Đây là khoảnh khắc tôi bỏ chạy nhanh nhất trong đời.

Khóa trái cửa nhà vệ sinh nữ, tôi chống tay lên bồn rửa mặt, thở dốc nhìn mình trong gương.

Đôi mắt đẫm nước, má đỏ ửng, tóc tai rối bời.

Nhìn thế nào cũng giống như vừa làm chuyện x/ấu xong.

Mà tôi cũng thực sự... vừa bị làm chuyện x/ấu xong.

Cảm giác đó quá chân thực, chân thực đến mức tôi gần như có thể nhớ lại cảm giác đầu lưỡi cậu ta.

Tôi vặn mạnh vòi nước, dòng nước lạnh buốt tạt vào mặt.

"Diệp Di Âm, tỉnh táo lại đi." Tôi nghiến răng nhìn vào gương, "Tất cả là giả, sao mày có thể bị một tên nghèo hèn dọa sợ!"

Mặc dù nói vậy.

Nhưng để một thiếu nữ chưa từng yêu đương phải trải qua chuyện này chỉ trong một ngày, quả thực là quá vô lý.

Những ngày tiếp theo, tôi đều đi đường vòng để tránh mặt Tạ Triều Vũ.

Căng tin, thư viện, tòa nhà giảng đường nơi cậu ta thường lui tới, tôi tuyệt đối không bước chân vào.

Đồng thời, tôi bắt đầu điều tra cái gọi là thiên kim thật.

Người hành động nhanh hơn tôi lại chính là thiên kim thật đó.

Con gái của bảo mẫu quỳ trước mặt bố, khuôn mặt xinh đẹp khóc như hoa lê trong mưa, nói rằng cô ta mới là thiên kim thật.

Bố tôi vui vẻ nhận con gái này.

Sau đó, đúng như mọi kịch bản phim ngắn n/ão tàn, ngày đầu tiên cô ta dọn vào, cô ta đã giả vờ yếu đuối ngây thơ làm vỡ món đồ sứ mà bố trân quý, đổ tội cho tôi, khiến tôi bị nh/ốt trong phòng kín một tuần.

Là một đại tiểu thư đ/ộc á/c, tôi có cả trăm cách để phản kích.

Nhưng tôi không làm gì cả.

Ngồi trong phòng mình, ngoan ngoãn ở yên một tuần.

Vì tôi thực sự không thể hiểu nổi.

Tôi vốn đã nghi ngờ từ lâu, trước khi con gái bảo mẫu xuất hiện, tôi đã nhổ một sợi tóc của cô ta để làm xét nghiệm DNA với bố.

Kết quả là, hai người họ không hề có qu/an h/ệ huyết thống.

Tại sao?

Tại sao bố biết rõ cả tôi và cô ta đều là hàng giả, mà vẫn nuôi cả hai trong biệt thự?

Tôi nhíu mày, cẩn thận hồi tưởng.

Quả thực có những điểm rất kỳ lạ.

Ví dụ như trong biệt thự có một tầng hầm lúc nào cũng khóa ch/ặt.

Tôi đã thử vài lần, dù là sinh nhật tôi hay sinh nhật bố, đều không thể mở được.

Ví dụ khác, bất kể là tôi hay con gái bảo mẫu là thiên kim thật, thì b/ệnh viện nơi tôi sinh ra chắc chắn phải có dấu vết.

Nhưng khi tôi đi điều tra, phát hiện toàn bộ tài liệu lúc tôi chào đời đều bị tiêu hủy.

Thậm chí cả hồ sơ sinh nở của sản phụ cũng biến mất không dấu vết.

Tôi ôm đầu gối, gục mặt lên đó, nhíu mày trầm tư.

Trong ngôi nhà này, rốt cuộc còn bao nhiêu bí mật mà tôi không biết?

Một tuần sau, tôi trở lại trường.

Vừa bước vào trường, một bóng dáng cao g/ầy đã chặn đường tôi.

Tạ Triều Vũ rủ mắt nhìn tôi:

"Đại tiểu thư, mấy ngày nay sao cô không đến tìm tôi nữa?"

"Chó ngoan không cản đường, tránh ra."

Cậu ta đột nhiên cúi người, chóp mũi gần như chạm vào mũi tôi, thì thầm:

"Hôm nay ở hội trường có bài giảng, tôi sẽ đại diện cho học sinh ưu tú phát biểu.

"Cô không muốn b/ắt n/ạt tôi sao?

"Cô có thể nh/ốt tôi lại, t/át tôi, hoặc viết chữ lên người tôi.

"Như vậy, khi tôi lên bục phát biểu, cả trường đều có thể nhìn thấy bằng chứng tôi đã bị đại tiểu thư dạy dỗ."

Cuối hành lang có tiếng bước chân, Tạ Triều Vũ nhanh chóng lùi lại, khôi phục vẻ điềm đạm của một học sinh ưu tú.

Cậu ta nghiêng đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong mờ ảo:

"Cô không muốn thử sao?

"Hay là... cô sợ rồi?"

5

Tôi nhìn chằm chằm vào cậu ta, ngón tay vô thức co lại.

Cậu ta đang khích tướng tôi.

Tôi cười lạnh một tiếng, túm ch/ặt lấy cổ áo cậu ta, ép cậu ta cúi đầu xuống:

"Cậu nghĩ tôi không dám à?"

Tạ Triều Vũ không hề phản kháng, mặc cho tôi túm lấy, thậm chí còn phối hợp cúi người xuống.

Hơi thở đan xen.

Ánh mắt cậu ta vẫn ôn hòa, nhưng nụ cười nơi khóe môi lại đậm hơn:

"Thật sao? Tôi còn tưởng đại tiểu thư đã chùn bước, không dám gặp tôi nữa chứ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
5 Lễ Vụ Chương 11
9 Đắm Hải Chương 16
11 Mệnh đã định Chương 12.
12 Ỷ môn mại tiếu Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm