Khoảnh khắc đó.

Tôi hiện tại, tôi tương lai, chưa bao giờ rõ ràng đến thế, nhận thức được một sự thật.

Tạ Triều Vũ yêu tôi, yêu rất nhiều, yêu đến tận cùng.

Yêu hơn cả tính mạng.

10

Khi tác dụng của th/uốc mê tan dần, trăng đã treo cao trên đỉnh đầu.

Những ngón tay Tạ Triều Vũ vô thức co gi/ật hai cái, cậu ta bỗng chốc mở bừng mắt.

Việc đầu tiên sau khi tỉnh lại chính là đưa tay xuống dưới kiểm tra.

Sau khi x/ác nhận bộ phận quan trọng nào đó vẫn bình an vô sự, cậu ta mới thở phào một hơi dài.

Sau đó, cậu ta quay đầu nhìn thấy tôi, hơi thở suýt chút nữa là đ/ứt quãng.

Bên ngoài tối om, biệt thự nhà họ Diệp chỉ bật một chiếc đèn bàn nhỏ.

Dưới ánh sáng vàng vọt của đèn bàn, tôi cuộn mình trong chiếc ghế sofa da thật, mái tóc dài uốn lượn xõa sau lưng, cằm tì lên đầu gối, đôi má phúng phính bị ép đến hơi chu ra.

Cứ nhìn cậu ta như thế.

Cậu ta hôn mê bao lâu, tôi nhìn cậu ta bấy lâu.

Giọng Tạ Triều Vũ khàn đặc:

"Là tôi đã làm chuyện gì có lỗi với đại tiểu thư sao, mà đại tiểu thư lại muốn thiến tôi?"

Tôi không trả lời ngay, mà vươn tay ra, bóp lấy cằm cậu ta.

Tạ Triều Vũ ngoan ngoãn ngước đầu lên.

Ánh trăng phác họa những đường nét thanh tú mà sâu sắc của cậu ta, hoàn hảo như một tác phẩm nghệ thuật của bậc thầy điêu khắc.

Đầu ngón tay tôi lần theo yết hầu cậu ta, khẽ siết lấy cổ, nghi hoặc hỏi:

"Tạ Triều Vũ, có phải cậu thích tôi không?"

Hơi thở cậu ta khựng lại một nhịp.

Tôi cảm nhận được mạch đ/ập dưới làn da cậu ta đột nhiên tăng tốc.

Một lát sau, cậu ta bật cười khẽ:

"Phải, tôi thích cô."

Tôi tăng lực tay bóp cổ cậu ta, nhíu mày, vô cùng khó hiểu:

"Rốt cuộc cậu thích tôi điểm nào chứ?

"Tôi vừa x/ấu tính vừa đ/ộc á/c, t/át cậu, đ/á cậu, giẫm đạp cậu, còn b/ắt n/ạt cậu nữa.

"Cậu là đồ bi/ến th/ái à?

"Hay là thích bị đá/nh? Bẩm sinh là M (masochist)?"

Tạ Triều Vũ nhìn tôi, thở dài một hơi thật dài rồi lấy tay che mặt:

"Cô nghĩ tôi muốn thế sao?

"Tôi là hết cách rồi.

"Ai bảo chỉ có lúc cô t/át tôi, cô mới chịu nhìn thẳng vào tôi."

Giọng điệu cậu ta mang theo vẻ "đ/ập nồi dìm thuyền":

"Rốt cuộc cô có biết mình trông như thế nào không?

"Khuôn mặt này của cô, da trắng đến mức trong suốt, như búp bê sứ, tóc vừa dài vừa xoăn, mỗi lần t/át tôi, tôi đều ngửi thấy mùi hương thơm ngát trên người cô.

"Cô có biết mỗi ngày có bao nhiêu người nhìn cô không? Đàn ông, đàn bà, người già, người trẻ, mắt mũi cứ như muốn dính ch/ặt lấy cô, cạy cũng không ra."

"Tháng trước, cô gọi tôi ra ngoài trước mặt bao nhiêu người, cô có biết bao nhiêu kẻ gh/en tị với tôi đến phát đi/ên không?"

Cậu ta cười khẽ:

"Ai mà ngờ được, lại là gọi ra để t/át cho một trận."

Tạ Triều Vũ mở điện thoại, đưa cho tôi xem một nhóm chat.

Tôi nhìn tên nhóm:

"Nhóm giao lưu sở thích đặc biệt, tên nhóm này có nghĩa là gì?"

Cậu ta hất cằm:

"Một đám bi/ến th/ái hết th/uốc chữa giao lưu với nhau thôi, cô lướt lên trên đi."

Tôi nhìn thấy lịch sử trò chuyện của Tạ Triều Vũ:

【Tôi muốn xin ý kiến mọi người một chuyện.

【Tôi hình như yêu người ngày nào cũng t/át tôi, phải làm sao đây?】

Nhóm trả lời nhanh như chớp:

【Bị th/ần ki/nh à?】

【Thích làm kẻ hèn mọn à?】

【Hội chứng Stockholm à?】

【Ngay cả trong nhóm toàn những kẻ bi/ến th/ái tinh hoa như chúng ta, đây cũng thuộc về sở thích quá đỗi tiểu chúng rồi.】

Tạ Triều Vũ:

【Nhưng cô ấy không t/át người khác, chỉ t/át mình tôi.

【Có phải điều đó chứng tỏ tôi là đặc biệt với cô ấy không?】

Nhóm chat:

【Xong đời rồi, là b/ệnh lụy tình giai đoạn cuối.

【Dỗ chó còn phải ném cho hai miếng th!t, dỗ cậu thì chỉ cần t/át hai cái là được đúng không? Đồ đàn ông hèn mọn, Vương Bảo Xuyến cũng không bằng cậu ở khoản đào rau dại đâu.】

【Người phụ nữ này thật thâm đ/ộc, vừa đá/nh người, vừa PUA, đùa giỡn thành viên nhóm chúng ta trong lòng bàn tay, cô ta chơi cậu như chơi một con chó vậy.】

Tạ Triều Vũ:

【Nhưng mà, cô ấy trông như thế này này.

【Ảnh.jpg】

11

Bức ảnh là do Tạ Triều Vũ lén chụp từ lúc nào không hay.

Dưới gốc cây hoa anh đào, tôi mặc một chiếc váy hoa nhí, ngồi xổm trên mặt đất, cho một con mèo hoang ăn.

Lịch sử nhóm chat im lặng suốt mười phút.

Sau đó, bùng n/ổ.

【Được rồi người anh em, tôi hiểu cậu. Tất cả đều có lời giải thích rồi.】

【Cậu ch*t đi là vừa, thế mà còn lên nhóm than thở sao?! Không mau rửa sạch mặt để cô ấy t/át cho à?!】

【Khụ, ngày nào đó cậu không muốn làm chó nữa, có thể gọi tôi không? Tôi xếp hàng chờ lượt.】

【Đúng trọng tâm rồi, cũng như tên nhóm chúng ta, ai mà chẳng có chút sở thích đặc biệt, đó là lẽ thường tình của con người thôi.】

【Đây chính là mục đích ban đầu khi thành lập nhóm, tình yêu lành mạnh tất nhiên là rất tốt, nhưng tình yêu biến dị mới là thứ khiến người ta mê mẩn không dứt được.

【Đúng rồi, cô chị yêu bố nuôi lạnh lùng, l/ột sạch rồi xích lại để cưỡng ép yêu kia đâu rồi, tiến độ thế nào?】

Một người có avatar thiếu nữ gửi một icon dễ thương:

【^^ Cảm ơn đã quan tâm, tiến độ khá tốt, đã ăn trọn rồi, hương vị rất tuyệt.

【Hơn nữa, tôi còn tìm thấy bố mẹ ruột của mình rồi. Ừm, hóa ra mẹ ruột là bác dâu, bố ruột yêu chị dâu, cưỡng đoạt, rồi sinh ra tôi.

【Tôi còn tưởng mình bẩm sinh đã bi/ến th/ái, hóa ra là di truyền đấy ^^】

Tôi: "..."

Tôi cứ tưởng ước mơ làm chúa tể Voldemort của mình đã đủ khác người rồi.

Không ngờ thế giới này vẫn đi/ên rồ đến mức tôi không thể hiểu nổi.

Tạ Triều Vũ cười khẽ:

"Người yêu bố nuôi này cũng là người quen, Lục Huyên Nghiên ở khoa bên cạnh đấy."

"Lục Huyên Nghiên?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Lễ Vụ Chương 11
7 Đắm Hải Chương 16
11 Mệnh đã định Chương 12.
12 Ỷ môn mại tiếu Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm