「Tôi cũng muốn suất này. Thứ Bảy tranh cử, ai có năng lực thì người đó thắng.」

Tôi nghiêng đầu, khẽ nhếch môi cười đầy giễu cợt: 「Được thôi.」

「Thua mình, cậu cũng không cần phải tự ti đâu.」

Hứa Chiêu Doanh tức đến nghẹn lời, hồi lâu sau mới thốt ra được một câu: 「Hứa Thiên Kiêu, cậu đợi đấy! Mình nhất định sẽ thắng!」

Tôi không biết Hứa Chiêu Doanh lấy đâu ra sự tự tin này. Nhưng rất nhanh, tôi đã biết vì sao nó có được sự tự tin đó.

Ngày tranh cử, khi đang thay đồ trong phòng chờ, tôi phát hiện ra một vấn đề. Chiếc váy của tôi bị người ta c/ắt nát. Rõ ràng tối hôm trước nó vẫn còn nguyên vẹn. Năm phút trước, phòng chờ bị mất điện, nói là nhà trường đang sửa chữa mạch điện. Khi đèn sáng trở lại, chiếc váy của tôi đã thành ra thế này.

Hứa Chiêu Doanh đi tranh cử trước tôi vài người. Khi nó sắp sửa lên sân khấu, nhìn thấy bộ dạng thê thảm của chiếc váy, nó không quên bước tới mỉa mai vài câu: 「Chắc là làm chuyện thất đức gì rồi nên mới bị báo ứng ngay lúc quan trọng thế này. Hứa Thiên Kiêu, cậu sẽ không định mặc cái váy rá/ch này lên sân khấu đấy chứ?」

Xung quanh lập tức vang lên vài tiếng cười khẩy. Ai cũng biết tôi vốn dĩ luôn hiếu thắng. Việc khiến tôi phải bẽ mặt còn khó chịu hơn cả việc gi*t tôi. Tôi liếc nhìn vị trí chiếc kéo, mỉm cười đáp: 「Sao có thể so với cậu được, hôm nay mọi việc của cậu đều không thuận lợi nhỉ.」

Hứa Chiêu Doanh yên tâm bước lên sân khấu. Nó vừa đi, tôi liền tìm đến một cô gái đang ngồi cạnh cửa sổ, cứ cúi gằm mặt xuống. 「Hà Kh/inh Hạc,」 tôi gõ gõ lên bàn, 「tóc cậu rối kìa.」

Hà Kh/inh Hạc nghe vậy thì cứng đờ người. Cô ấy có vẻ rất sợ tôi, không dám ngẩng đầu lên, chỉ lặng lẽ cúi xuống chỉnh tóc. Nhưng càng chỉnh lại càng rối. Cuối cùng cô ấy không nhịn được mà nhìn vào gương. Phần tóc mái bị cô ấy vò rối tung, trông như một cái tổ chim, khiến cả người cô ấy trông thật thiếu sức sống. 「Quay lại đây, nhìn mình này,」 tôi đột nhiên hạ thấp giọng nói.

Hà Kh/inh Hạc vô thức làm theo. Giây tiếp theo, một chiếc kẹp tóc đã được cài lên đầu cô ấy. 「Như vậy chẳng phải rất xinh sao?」 Tôi nhìn cô ấy, ánh mắt chứa đầy ý cười. 「Sắp đến sinh nhật cậu rồi đúng không? Coi như quà sinh nhật nhé.」

Hà Kh/inh Hạc hơi ngẩn người, vô thức từ chối: 「Không được, cái này đắt quá...」

「Nhưng cậu thích mà, phải không?」

Cô gái không nói gì nữa. Chiếc kẹp tóc trên đầu cô ấy còn đắt hơn tất cả những gì cô ấy đang mặc trên người cộng lại. Nhưng nó rất đẹp, cài lên đầu, logo thương hiệu nổi bật khiến cô ấy trông như một nàng công chúa nhỏ. 「Tặng cậu đấy,」 tôi phẩy tay. 「Suất tranh cử người dẫn chương trình mình định bỏ, để người khác có thêm một hy vọng cũng tốt.」

Giọng điệu không phải là ban ơn, chỉ là có chút tiếc nuối. Ngay khoảnh khắc tôi xoay người rời đi, không ngoài dự đoán, Hà Kh/inh Hạc đột nhiên gọi tôi lại.

4

「Người tiếp theo, Hứa Thiên Kiêu.」

Thầy giáo đọc tên này, trong mắt ánh lên vài tia sáng. Nhưng giây tiếp theo, thầy sững sờ. Bởi vì tôi mặc chiếc váy bị c/ắt nát bươm đó bước lên sân khấu. Các giám khảo cũng kinh ngạc. Hứa Chiêu Doanh ngồi dưới khán đài, biểu cảm ngỡ ngàng, dường như không ngờ rằng tôi vẫn dám lên sân khấu.

Nhưng tôi chỉ khẽ mỉm cười, bắt đầu đọc bài diễn văn tranh cử của mình. Phát âm rõ ràng, ung dung hào phóng. Đến cuối bài, tôi thêm vào một đoạn:

「... Chắc hẳn các thầy cô giám khảo đều thắc mắc tại sao tôi lại mặc một chiếc váy rá/ch lên đây. Khi chờ ở hậu trường, tôi đã gặp một t/ai n/ạn nhỏ, để lại vết tích không mấy đẹp mắt này trên váy. Có người bạn đã hỏi tôi có muốn đổi váy với cô ấy không. Nhưng tôi nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định mặc nó lên đây. Một là không muốn vì lỗi lầm của mình mà khiến bạn phải chịu hậu quả thay. Hai là tôi thấy, thực ra chuyện này cũng chẳng có gì gh/ê g/ớm cả.」

Hứa Chiêu Doanh ngồi dưới khán đài, ánh mắt chằm chằm nhìn tôi trên sân khấu. Tôi khẽ cười: 「Trong cuộc sống, chúng ta dường như luôn theo đuổi một sự khởi đầu hoàn hảo. Đợi đến khi cập bến, đợi lúc rảnh rỗi, đợi mọi thứ đã sẵn sàng. Nhưng chúng ta vốn dĩ sẽ gặp rất nhiều những sự không hoàn hảo bất ngờ. Thay vì trốn đi chờ đợi mọi thứ được sửa sang hoàn thiện mới xuất hiện, chi bằng cứ thản nhiên đứng ở đây và nói với tất cả mọi người rằng: Tôi đã sẵn sàng từ lâu rồi. Tôi chịu trách nhiệm cho tất cả những sự cố xảy ra, bởi vì sự tự tin của tôi, chưa bao giờ nằm ở chiếc váy không trọn vẹn này. Bài diễn văn của tôi đến đây là kết thúc, xin cảm ơn mọi người.」

Khán đài im lặng vài giây. Một lát sau, những tràng pháo tay nhiệt liệt vang lên. Các thầy cô giám khảo đều mỉm cười, trong mắt ít nhiều đều mang theo sự tán thưởng. Tôi nhìn thấy Bùi Thanh Ngôn ngồi ở hàng đầu tiên. Ánh mắt anh ta phức tạp, dường như khó mà tưởng tượng được rằng sau khi bị đùa giỡn như một con chó suốt ba tháng, anh ta vẫn muốn nhìn thấy bóng dáng tôi. Tôi cười với anh ta, sau đó xoay người bước xuống từ bậc thang bên cạnh sân khấu.

Hà Kh/inh Hạc đứng ở bên cạnh, vẻ mặt phức tạp nhìn tôi: 「Người c/ắt váy cậu là mình, xin lỗi.」

「Chuyện đã xảy ra rồi, đi tìm cách khắc phục là được thôi,」 tôi nói bâng quơ. 「Cha cậu làm ở công ty do cậu của Hứa Chiêu Doanh mở à? Cậu nghe lời Hứa Chiêu Doanh quá nhỉ. Để ông ấy đến Tập đoàn Hứa Thị đi.」

Hà Kh/inh Hạc sững người, sau đó không thể tin nổi nói: 「... Thật sao?」 Đó là Tập đoàn Hứa Thị đấy. Công ty hàng đầu mà cô ấy nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

「Hà Kh/inh Hạc, cậu đứng đó làm gì!」 Giọng Hứa Chiêu Doanh vang lên phía sau.

「Bạn của cậu à?」 Tôi cố tình hỏi, liếc nhìn Hứa Chiêu Doanh một cái.

「Không,」 Hà Kh/inh Hạc không chút do dự đứng về phía sau tôi, 「tôi không quen cô ta.」

Hứa Chiêu Doanh sững sờ. Gần như ngay lập tức, nó hiểu ra đây là tình huống gì. Nó há miệng, cuối cùng chỉ hung hăng nói với tôi: 「Hứa Thiên Kiêu, tất cả những gì cậu n/ợ mình, mình đều sẽ đòi lại đủ!」

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
5 Lễ Vụ Chương 11
9 Đắm Hải Chương 16
11 Mệnh đã định Chương 12.
12 Ỷ môn mại tiếu Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm