Đối diện phố, ngay cửa điểm bưu điện có đỗ một chiếc xe ba bánh chuyển phát nhanh màu xanh lá, trên thùng xe chất mấy chiếc thùng giấy to nhỏ khác nhau.
Tôi băng qua đường đi tới, báo tên mình, rồi ký nhận một chiếc thùng carton không quá to cũng không quá nhỏ.
Địa chỉ gửi đến từ "một thị trấn thuộc huyện nọ ở tỉnh Giang Tây", cột người gửi chỉ ghi một họ duy nhất: "Tô".
Tôi ôm thùng giấy về căn hộ nhỏ mình thuê, dùng chìa khóa mở cửa, đặt thùng lên bàn trà trong phòng khách.
Khi dùng d/ao rọc giấy rạ/ch băng dính trên nắp thùng, tay tôi rất vững.
Lật nắp thùng ra, bên trong là một tấm ảnh màu đã ép plastic.
Một bé trai bụ bẫm quấn trong tã cotton màu xanh nhạt, nhắm mắt, miệng nhỏ hơi hé, đang ngủ rất ngon lành.
Phía sau tấm ảnh có viết một dòng chữ bằng bút bi, nét chữ ngay ngắn hơn vài tháng trước một chút: "Sinh tháng Bảy, nặng hơn ba ký mốt, mẹ tròn con vuông. Anh ấy nói cảm ơn chị."
Tôi lật xem mặt trước, nhìn rất lâu.
Sau đó nhẹ nhàng lật tấm ảnh lại, đặt vào trong thùng giấy.
Đậy nắp thùng lại, đẩy vào dưới gầm bàn trà.
Tôi đứng dậy đi vào phòng ngủ, kéo cửa tủ quần áo.
Trong tủ treo một hàng quần áo mùa hè, sơ mi cộc tay, áo thun cotton mỏng, hai chiếc quần dài vải cotton lanh rộng rãi.
Tôi chọn một chiếc sơ mi cộc tay màu xám nhạt, thay vào rồi đứng trước gương soi.
Chiếc áo rộng hơn năm ngoái một vòng, phần eo bụng trống trải, nhưng cổ áo được giặt rất sạch, đường vai thẳng tắp.
Tóc đã mọc ra một đoạn ngắn, ôm sát vành tai và gáy, đen láy, sờ vào thấy mềm mại, giống như thảm cỏ mới c/ắt.
Tôi lấy tờ báo cáo từ trong túi ra, kẹp vào giữa những trang sách của tập tản văn thường đọc trên bàn học, đóng sách lại rồi đặt về giá.
Bầu trời ngoài cửa sổ từ xanh nhạt dần nhuốm màu cam đỏ, những tầng mây trải dài ra, trông như thể bị ai đó dùng cọ quét ngang qua.
Tôi cầm điện thoại lên, gửi một tin nhắn thoại cho cô bạn thân.
"Kết quả tái khám OK, các chỉ số đều nằm trong phạm vi bình thường. Cuối tuần đi ăn nhé?"
Cô bạn đáp lại bằng văn bản trong tích tắc: "Cậu bao!"
Tôi mỉm cười, gõ hai chữ: "Được thôi."
Đặt điện thoại xuống, tựa vào bên cửa sổ.
Dưới lầu có người đang dắt một chú chó Corgi màu nâu, cái đuôi vẫy qua vẫy lại như cái trống lắc, bên cạnh là một bà mẹ trẻ đang đẩy xe nôi đi chậm rãi, bánh xe nghiến qua kẽ gạch lát nền phát ra tiếng lạch cạch nhỏ.
Gió lùa vào từ khe cửa sổ, mang theo mùi vị đặc trưng của chiều hè - hơi nóng còn sót lại sau một ngày nắng gắt trên mặt đường nhựa, hương hoa dành dành nở rộ trong bồn hoa dưới lầu, và mùi khói dầu xào nấu bay ra từ căn bếp nhà ai đó ở phía xa.
Tôi hít sâu một hơi, thu tất cả những mùi vị đó vào lồng ngựk.
Sau đó xoay người đi vào bếp, mở tủ, lấy ra một chiếc nồi nhỏ, hứng nửa nồi nước rồi vặn bếp ga.
Ngọn lửa xanh li/ếm vào đáy nồi, nước nhanh chóng nổi lên một lớp bọt khí li ti.
Tôi lấy trứng gà, một nắm rau cải và một nắm mì khô từ trong tủ lạnh ra.
Khi đá/nh trứng, tôi dùng đũa khuấy cho đến khi lòng trứng nổi bọt trắng mịn, rau cải rửa ba lần, cát bẩn ở gốc được rửa sạch sẽ.
Nước sôi, thả mì vào, dùng đũa khuấy tơi, cho rau cải vào, cuối cùng đổ trứng đã đá/nh theo vòng tròn quanh thành nồi.
Chưa đầy mười phút, một bát mì nước đã được bưng lên bàn.
Ngồi bên bàn, thổi hơi nóng, gắp một đũa cho vào miệng.
Sợi mì mềm cứng vừa phải, trứng tan trong nước dùng, rau cải xanh mướt tươi rói.
Bầu trời ngoài cửa sổ đã tối hẳn, đèn đường bật sáng, ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa từ dưới lầu lên.
Tôi chậm rãi ăn hết bát mì, thu bát đũa vào bồn rửa, xả nước.
Rửa tay xong, tắt đèn bếp, bước quay lại phòng khách.
Chiếc thùng giấy dưới gầm bàn trà vẫn nằm yên lặng ở đó.
Tôi không mở nó ra lần nữa.
Cầm điện thoại lên xem giờ, bảy giờ bốn mươi ba phút tối.
Tôi đi đến bên ghế sofa ngồi xuống, mở tập tản văn ra, tìm đến trang đang kẹp tờ báo cáo.
Lấy tờ báo cáo ra xem lại một lần nữa.
Phía sau mỗi chỉ số là một dãy số và mũi tên, tất cả đều màu xanh, hướng lên trên.
Tôi gấp tờ báo cáo lại bỏ vào ngăn kéo, bên trong đã xếp ngay ngắn kết quả của mỗi lần tái khám trong suốt bốn tháng qua.
Tổng cộng sáu tờ, sắp xếp theo thời gian, tờ này đ/è lên tờ kia.
Tôi đẩy ngăn kéo vào, đóng lại.
Làn gió đêm ngoài cửa sổ thổi vào, tấm rèm mỏng phồng lên rồi lại hạ xuống.
Tôi tựa vào lưng ghế sofa, nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng người và tiếng chó sủa thi thoảng vọng lên từ dưới lầu.
Hơi thở bình ổn.
Cứ như vậy thôi.
Rất tốt.