Đôi giày cao gót của Lâm Quế Lan bị văng ra xa, chuỗi ngọc trai của Triệu Tố Tâm đ/ứt tung, những hạt ngọc văng khắp nơi.

Mấy người phụ nữ nhà họ Lục đứng bên cạnh xem đến ngẩn người, còn cánh đàn ông thì muốn can nhưng không dám can.

Mấy bậc bề trên gào lên thảm thiết:

"Đừng đá/nh nữa! Mất mặt quá!"

Khung cảnh hoàn toàn mất kiểm soát.

Có người giơ điện thoại quay video, có người cầm ly rư/ợu đứng bên cạnh xem kịch.

Lại có mấy người họ hàng nhà họ Lục, thừa dịp hỗn lo/ạn, khom lưng chuồn ra từ cửa sau.

Tôi đỡ mẹ đang r/un r/ẩy đứng ở cửa, nhìn lại lần cuối.

Triệu Tố Tâm đang cưỡi trên người Lâm Quế Lan, đi/ên cuồ/ng túm tóc chị ta.

Lục Kiến Quốc mắt đỏ ngầu, muốn can nhưng không dám dùng lực.

Lục Minh Hiên đứng thẫn thờ giữa đám đông, như một khúc gỗ, không dám nhìn bất cứ ai.

Tôi hít sâu một hơi, nói với mẹ: "Đi thôi."

Cánh cửa khép lại sau lưng, nh/ốt tất cả những tiếng thét, tiếng ch/ửi bới, tiếng kính vỡ lại phía sau.

Nhưng chúng vẫn đuổi theo tôi suốt cả chặng đường.

Lục Minh Hiên tìm đến nhà là vào trưa ngày hôm sau.

Sức khỏe mẹ tôi không tốt, cả đêm không chợp mắt, sáng nay mới miễn cưỡng uống được nửa bát cháo.

Tôi đang ngồi trong phòng khách trò chuyện cùng mẹ thì chuông cửa vang lên.

Tôi đi ra cửa, nhìn qua mắt thần.

Lục Minh Hiên đứng bên ngoài.

Bộ vest vẫn là bộ của ngày cưới, nhăn nhúm không ra hình th/ù gì.

Cà vạt lệch lạc, tóc tai rối bù như tổ quạ, mắt sưng húp chỉ còn hai đường chỉ.

Cả người anh ta như bị rút hết tinh thần, khom lưng, ôm tay, đứng đó chẳng khác nào một gã vô gia cư.

Tôi mở cửa nhưng không cho anh ta vào.

"Đứng ở cửa mà nói."

Anh ta thấy tôi, mắt sáng lên, người đổ về phía trước như muốn quỳ xuống.

"Thấm Thấm, anh đến tìm em, nói vài câu thôi."

Tôi dựa vào khung cửa, khoanh tay, không đáp.

Giọng anh ta khàn đặc như bị giấy nhám mài qua:

"Mẹ anh hôm qua bị đưa đi cấp c/ứu, huyết áp vọt lên hai trăm. Anh trai và chị dâu về nhà cãi vã đá/nh đ/ập, đòi ly hôn. Trong nhà... đã lo/ạn như nồi cháo rồi."

Nói xong, anh ta ngước nhìn tôi, hốc mắt lại đỏ lên.

"Thấm Thấm, chúng ta có thể bắt đầu lại không?"

Tôi không nói gì.

Anh ta lại bồi thêm một câu, giọng càng nhẹ hơn:

"Chuyện bản thỏa thuận là anh ngốc. Giờ anh nghĩ thông suốt rồi, sinh con hay không không quan trọng, có em là đủ rồi."

Tôi nhìn anh ta.

Người đàn ông ngày hôm qua ở lễ cưới, trước mặt hơn hai trăm người đã nói: "Tô Thấm, cô làm lo/ạn đủ chưa."

Người đàn ông đã quay mặt đi lúc tôi cần anh ta nhất.

Người đàn ông từ nhỏ đến lớn luôn bị Triệu Tố Tâm dắt mũi, đến cả đứng ra bảo vệ tôi cũng không dám.

Tôi bật cười.

Không phải vì vui, chỉ là thấy nực cười.

"Lục Minh Hiên, nếu ngày hôm qua ở lễ cưới, anh có thể đứng ra nói một câu 'Cô ấy không ký'."

"Thì người đứng đây hôm nay, có lẽ đã không phải là dáng vẻ này."

Anh ta há miệng, như bị ai bóp nghẹt cổ họng, không phát ra tiếng.

Tôi lại cười một tiếng, giọng đầy vẻ lạnh lẽo:

"Anh đến đây bây giờ, không phải vì đã nghĩ thông suốt."

"Mà là vì cái nhà kia của anh tan nát rồi, anh không chịu nổi, muốn tìm chỗ để trốn thôi."

Sắc mặt anh ta thay đổi, vội vàng giải thích:

"Không phải đâu Thấm Thấm, anh chân thành mà..."

"Còn mẹ anh thì sao?" Tôi ngắt lời anh ta, "Mẹ anh chịu để anh đến à?"

Anh ta như vớ được cọc, vội nói:

"Mẹ anh nói... nếu em chịu quay về, bản thỏa thuận đó có thể hủy bỏ. Mẹ còn nói, tiền tiệc cưới không cần em đền. Em xem, mẹ đã nhượng bộ rồi đấy."

Tôi bật cười thành tiếng.

"Lục Minh Hiên, anh nghe cho rõ đây. Tôi Tô Thấm không phải loại không ai lấy, cũng không phải loại không có n/ão. Cái nhà kia của anh giờ là một mớ bòng bong, anh muốn kéo tôi vào làm lá chắn cho anh, rồi tiếp tục làm đứa con ngoan của anh sao? Mơ đi."

Tôi đặt tay lên nắm cửa, chuẩn bị đóng lại.

Anh ta cuống lên, vươn tay chặn cửa: "Thấm Thấm! Em nghe anh nói hết đã!"

Tôi không quan tâm, đóng sầm cửa lại.

Ngay khoảnh khắc cửa khép lại, tôi nghe thấy anh ta hét vọng vào:

"Tô Thấm! Em sẽ hối h/ận đấy!"

Hối h/ận?

Không phải tôi hối h/ận, mà là anh sẽ hối h/ận.

Ngày thứ ba sau lễ cưới, điện thoại tôi n/ổ tung.

Cuộc gọi, WeChat, tin nhắn tới tấp. Ban đầu tôi không nghe, cho đến khi cái tên Chu Chu nhảy lên trên màn hình lần thứ ba.

"Thấm Thấm! Cậu mau xem diễn đàn địa phương đi! Có người bêu rếu cậu đấy!"

Tôi bấm vào đường link cậu ấy gửi, ngón tay khựng lại giữa không trung.

Một trang tin tình cảm lớn ở địa phương đăng bài lúc tám giờ tối, tiêu đề dài và đ/ộc địa:

《Cô dâu hủy hôn ngay tại lễ cưới, bà cô làm lo/ạn hiện trường: Lừa hôn nhà giàu hay còn ẩn tình nào khác?》

Tôi lướt xuống.

Đầu bài viết đăng một bức ảnh tôi cầm micro trong lễ cưới, chụp tôi với gương mặt méo mó.

Dưới đó là hơn hai nghìn chữ, tất cả đều viết ở ngôi thứ nhất.

Ả tự xưng là "con dâu nhà họ Lục", nói rằng tôi đã lên kế hoạch từ trước.

Nói tôi vì muốn lừa ba trăm nghìn tiền sính lễ của nhà họ Lục nên đã tìm sẵn mối khác trước lễ cưới.

Nói tôi cố tình gây chuyện tại lễ cưới, cấu kết với cô tôi làm giả báo cáo xét nghiệm huyết thống, làm nhà họ Lục đảo lộn.

đ/ộc á/c nhất là đoạn viết về cô tôi.

"Tô Ngọc Lan, năm mươi tuổi chưa lấy chồng, lăn lộn ở khoa xét nghiệm nửa đời người, tâm lý đã sớm vặn vẹo. Bản thân không sinh không nuôi, nên thấy gia đình người khác hạnh phúc là không chịu được. Loại đàn bà già này, trong tay có máy móc, báo cáo giả nào mà chẳng làm ra được?"

Phía sau còn những lời quá quắt hơn.

"Nhà họ Tô có hai người đàn bà, một người không đẻ được con, một người không muốn đẻ con. Loại gen này, cưới về nhà là tuyệt tự tuyệt tôn."

Phần bình luận đã hoàn toàn thất thủ.

"Con đàn bà này đúng là mặt dày!"

"Thảo nào năm mươi tuổi không kết hôn, tâm lý bi/ến th/ái!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Lễ Vụ Chương 11
6 Đắm Hải Chương 16
8 Mệnh đã định Chương 12.
12 Ỷ môn mại tiếu Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm