“Tôi không đồng ý, các người còn hùa nhau b/ắt n/ạt tôi.”
Tôn Vũ Đình nghẹn lời.
“Mình không có. Là Mộng D/ao gợi ý cho cậu nếm chút mùi khổ sở, cậu sẽ đồng ý thôi.”
Ngô Mộng D/ao cuống lên, nhảy dựng ra nói.
“Nói bậy, các người có bằng chứng không!”
Tôi mở điện thoại ra, hừ lạnh.
“Các người nghĩ sao?”
Ngô Mộng D/ao bủn rủn chân tay, lùi lại hai bước rồi ngồi bệt xuống đất không nói lời nào.
Tôi cất điện thoại, nói với Trịnh Thế Đức:
“Yêu cầu của tôi: Một, đòi lại tiền kem chống nắng của nhà tôi. Hai, bọn họ hùa nhau b/ắt n/ạt tôi, tôi muốn họ công khai xin lỗi.”
Nói xong, tôi kéo bố mẹ hiên ngang bước đi.
“Bố mẹ, trường này con cũng không học nữa.”
“Chúng ta đi làm thủ tục thôi học luôn đi.”
Tôn Vũ Đình hoàn toàn suy sụp.
Đường cùng, cô ta đành thử một lần nữa lên mạng than nghèo kể khổ.
“Khoản bồi thường hơn 400.000 tệ, nhà mình thực sự không có khả năng chi trả.”
“Các bạn học m/ua kem chống nắng chẳng lẽ không nên mỗi người tự chịu hơn 400 tệ sao?”
“đ/è hết lên người mình, mình biết làm sao đây?”
Cư dân mạng vừa thương vừa gh/ét cô ta.
Có người thương cảm vì cô ta còn trẻ mà đã gánh khoản n/ợ khổng lồ.
Có người nói cô ta lúc đầu tham rẻ muốn lợi dụng, đây là đáng đời.
Có người đặt ra câu hỏi xoáy vào trọng tâm:
【Thế nhà trường đâu? Làm ầm ĩ thế này, trường không quản sao?】
Thế là cư dân mạng lùng ra trường học của chúng tôi, tag tài khoản chính thức của trường vào rồi chất vấn:
【Thái độ của các người là gì?】
Nhà trường không thể giả vờ im lặng, đành ra lệnh cấm Tôn Vũ Đình tiếp tục livestream làm ảnh hưởng đến danh tiếng của trường.
Ngay sau đó, trường ban hành thông báo kỷ luật đối với Tôn Vũ Đình, Ngô Mộng D/ao và Lâm Hạ Hạ.
【Đồng thời, nhà trường sẽ phối hợp với cảnh sát điều tra, tích cực liên hệ với phụ huynh của Tôn Vũ Đình, đôn đốc họ nhanh chóng giải quyết vấn đề n/ợ nần.】
Trợ lý lớp Tăng Tuệ Di cũng tìm đến tôi, khép nép nói:
“Trương Lỵ Mẫn, chị đã tìm hiểu tình hình, hóa ra lúc đầu là Tôn Vũ Đình và bọn họ b/ắt n/ạt em trước.”
“Là chị trách lầm em. Chị xin lỗi em.”
“Em có thể rộng lượng, đăng bài trên mạng nói tốt về trường chúng ta không?”
“Nếu không, chị có thể cũng sẽ bị kỷ luật... c/ầu x/in em đấy.”
Tôi lạnh lùng trả lời:
“Em đã làm thủ tục thôi học, em và ngôi trường này đã hoàn toàn không còn liên quan gì nữa.”
“Với chị cũng vậy.”
Tôi cúp máy, trên màn hình máy tính, hệ thống nộp đơn của trường đại học nước ngoài đã hiển thị thanh tiến trình tải tài liệu lên 100%.
Sau khi nhấn nút gửi, tôi ngẩng đầu nhìn lọ kem chống nắng trên bàn.
Rất mới, sau khi lọ cũ bị Tôn Vũ Đình và đồng bọn dùng hết, lọ mới này tôi mới chỉ dùng một lần.
Tôi tiện tay bỏ nó vào vali.
Đại học nước ngoài không cần tập quân sự.
Nhưng nắng ở đó rất đẹp, tôi có thể tận hưởng ánh nắng mặt trời ở đó thật trọn vẹn.