Mẹ chồng như người đã ch*t, ngoài việc rơi nước mắt ra thì không còn bất kỳ cử chỉ hay biểu cảm nào khác.

“Tôi vô tội, tôi vô tội!”

Tống Vận sợ hãi hét lớn.

Tôi quay đầu nhìn Tống Vận: “Lạc Tranh Nguyệt đúng là có đầu óc, nhưng gan dạ không đủ, động cơ gi*t tôi cũng không đủ.”

“Trong việc xử lý một số chi tiết, anh ta cũng không đủ tinh vi. Cô chắc chắn mình vô tội sao?”

“Hơn nữa, tôi có quan tâm cô có vô tội hay không sao?”

“Huống hồ, giây phút cô quyến rũ chồng tôi, cô đã không còn vô tội nữa rồi.”

“Chu Thanh Thiển, cô sẽ không được ch*t tử tế đâu, cô làm thế này sẽ gặp báo ứng đấy!” Tống Vận gào lên.

Báo ứng ư?

Hại người thì quả thực sẽ gặp báo ứng, cũng giống như bọn họ vậy.

Một tiếng sau, chú Cao chuẩn bị cho tôi những món ăn mà tôi yêu thích nhất.

Tôi đã vừa ăn vừa rơi nước mắt.

“Tiểu thư, lau nước mắt đi, người sai không phải là cô.”

Một tháng sau, mẹ chồng tôi qu/a đ/ời vì nhồi m/áu cơ tim.

Nửa tháng sau đó, người con hiếu thảo Lạc Tranh Nguyệt vì quá nhớ thương mẹ, đã lái xe đi viếng vào lúc nửa đêm, kết quả gặp t/ai n/ạn giao thông và không qua khỏi.

Tôi vừa mới ra khỏi tháng ở cữ không lâu, lại phải tiếp tục đảm nhận vị trí chủ tịch, chèo lái tập đoàn.

Còn về phía Tống Vận, cái ch*t của cô ta diễn ra lặng lẽ không một tiếng động.

Tập đoàn không hề chịu ảnh hưởng tiêu cực nào vì cái ch*t của Lạc Tranh Nguyệt, ngược lại, nhờ tấm lòng hiếu thảo của anh ta và sự kiên cường của tôi mà tập đoàn còn nhận được nhiều sự quan tâm hơn.

Tôi nắm bắt cơ hội này, dẫn dắt tập đoàn vươn lên một tầm cao mới.

Nửa năm sau, chú Lý đặt những bức ảnh cùng hồ sơ liên quan của họ trước mặt tôi.

Tôi chọn ra vài tấm ảnh thấy có thiện cảm để giữ lại, số này sẽ mang về nhà cho con gái tôi bốc thăm.

Thời gian quả nhiên là liều th/uốc tốt nhất, lúc tan làm trở về nhà, đến cả gió cũng thấy ngọt ngào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm