Tôi ngồi vào ghế sau, cửa kính xe từ từ kéo lên, ngăn cách mọi ồn ào bên ngoài.
Lục Diễn vẫn còn gào thét khản cổ ở phía sau.
"Vãn Vãn, anh sai rồi, anh thực sự sai rồi, em tha thứ cho anh một lần được không?"
Xe chưa kịp lăn bánh khỏi cổng trường, một bóng người đột ngột lao ra phía trước.
Người lái xe đạp mạnh phanh, lốp xe m/a sát trên mặt đường nhựa tạo nên tiếng rít chói tai.
"Tổng giám đốc Lâm, là Phương Đình."
Người lái xe quay đầu lại, vẻ mặt có chút căng thẳng báo cáo với tôi.
Tôi nhìn qua kính chắn gió, thấy người phụ nữ đang dang hai tay chắn trước đầu xe.
Phương Đình lúc này đâu còn chút bóng dáng nào của "học tỷ dịu dàng".
Tóc tai cô ta rối bời, một chiếc giày cao gót đã rơi mất, chiếc váy trắng lấm lem bụi bẩn.
Cô ta đi/ên cuồ/ng vỗ vào nắp ca-pô xe, miệng không ngừng gào thét điều gì đó.
Tôi hạ thấp cửa kính xe, gió lạnh tràn vào.
"Cô c/ầu x/in nó làm gì? Nó bây giờ là một con vật m/áu lạnh rồi!"
Phương Đình hét lên với Lục Diễn đang đứng cách đó không xa ngoài cửa sổ xe.
Lục Diễn vừa được vệ sĩ buông ra, đang khập khiễng chạy về phía này.
Nghe thấy giọng Phương Đình, anh ta đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy oán đ/ộc.
"Cô c/âm mồm!"
Lục Diễn lao tới, túm lấy tóc Phương Đình, hất mạnh cô ta xuống đất.
"Nếu không phải tại cô, sao tôi lại rơi vào nông nỗi này hôm nay!"
"Đồ tiện nhân, cô lừa tôi nói là có thể giúp tôi liên hệ giáo sư, kết quả thì sao?"
"Ngoài việc châm ngòi ly gián, cô còn làm được cái trò trống gì nữa không?!!"
Phương Đình phát ra một tiếng kêu thảm thiết, ôm lấy da đầu bị gi/ật đ/au, không chút yếu thế phản đò/n.
Móng tay sắc nhọn của cô ta cào thẳng lên mặt Lục Diễn tạo thành mấy vệt m/áu.
"Anh dám đá/nh tôi? Lục Diễn anh là cái thứ gì chứ!"
Phương Đình gào lên đầy cuồ/ng lo/ạn.
"Anh tưởng mình có bản lĩnh lớn lắm sao? Nếu không phải tôi sửa đổi dữ liệu của Lâm Vãn cho anh dùng, anh có lấy được mấy cái giải thưởng đó không?"
"Anh bây giờ vô dụng rồi, bị Tập đoàn Lâm thị phong sát, ngay cả offer tập đoàn lớn của tôi cũng bị anh làm liên lụy mà hủy bỏ!"
"Nhân sự gọi điện nói tôi phẩm hạnh không đoan chính, nghi ngờ liên kết làm giả!"
"Anh h/ủy ho/ại tiền đồ của tôi, tôi liều mạng với anh!"
Cả hai như hai con chó đi/ên, lao vào cấu x/é nhau trên con đường lớn trước cổng trường.
Giằng x/é quần áo của đối phương, dùng những ngôn từ đ/ộc địa nhất để nguyền rủa lẫn nhau.
Xung quanh nhanh chóng vây kín một vòng sinh viên hóng chuyện.
Mọi người giơ điện thoại, hào hứng ghi lại cảnh tượng kịch tính này.
"Hai đứa này chó cắn chó, đúng là quá đặc sắc."
"Hóa ra giải thưởng của Lục Diễn đều là sao chép của Lâm Vãn, đúng là không biết x/ấu hổ."
"Phương Đình cũng chẳng phải loại tốt lành gì, bình thường giả vờ thanh cao, sau lưng lại bẩn thỉu như vậy."
Tôi ngồi trong xe, lạnh lùng nhìn màn kịch này.
Không gi/ận dữ, cũng chẳng có cảm giác khoái cảm sau khi trả th/ù.
Chỉ thấy bi ai.
Đây chính là người mà tôi từng dốc hết ba năm tình cảm.
Trước lợi ích, họ ích kỷ, tham lam, x/ấu xí đến mức khiến người ta buồn nôn.
Lục Diễn bị Phương Đình cào rá/ch mặt, thẹn quá hóa gi/ận, tung một cước vào bụng cô ta.
Phương Đình đ/au đớn kêu lên, co quắp dưới đất, ôm bụng hồi lâu không gượng dậy nổi.
Lục Diễn thở hổ/n h/ển, chỉnh lại bộ vest rá/ch rưới, cố gắng tìm lại chút thể diện.
Anh ta quay đầu, qua cửa kính hạ một nửa, nhìn về phía tôi đang ngồi trong xe.
Trong mắt anh ta thoáng qua tia hy vọng, dường như nghĩ rằng tôi thấy Phương Đình bị đá/nh thì sẽ tha thứ cho anh ta.
"Vãn Vãn, em xem, anh đã dạy dỗ cô ta rồi."
Anh ta áp sát vào cửa sổ xe, giọng điệu gần như van nài.
"Đều là cô ta quyến rũ anh, anh bị cô ta lừa."
"Em cho anh thêm một cơ hội nữa, anh hứa sau này chỉ đối tốt với một mình em thôi."
Tôi nhìn mấy vệt m/áu nực cười trên mặt anh ta, thản nhiên lên tiếng.
"Lái xe."
Người lái xe lập tức kéo cửa kính lên, đạp mạnh chân ga.
Chiếc Maybach bình thản rời khỏi hiện trường, bỏ lại đôi nam nữ đang cấu x/é nhau xa tít phía sau.
Trong gương chiếu hậu, Phương Đình đang chật vật bò dậy, chỉ vào mũi Lục Diễn mà ch/ửi bới.
"Lục Diễn, anh bây giờ chỉ là một tên phế vật, ngay cả một người đàn bà cũng không dỗ nổi, đúng là tôi m/ù mắt mới nhìn trúng anh!"
"Lâm Vãn, đây là do cô ép tôi!"
Ba ngày sau, sảnh tầng một tòa nhà Tập đoàn Lâm thị.
Tôi vừa bước ra khỏi thang máy chuyên dụng, liền nghe thấy một tiếng gầm thét cuồ/ng lo/ạn.
Lục Diễn không biết dùng cách gì, vượt qua hàng rào an ninh bên ngoài, lao thẳng vào giữa sảnh.
Cả người anh ta g/ầy đi một vòng lớn, hốc mắt trũng sâu, cằm mọc đầy râu lởm chởm.
Chiếc áo khoác rẻ tiền trên người nhăn nhúm, tỏa ra mùi chua hôi.
Hoàn toàn lạc quẻ so với những tinh anh mặc vest chỉn chu xung quanh.
"Lâm Vãn! Cô ra đây!"
Anh ta cầm một cái loa phóng thanh, âm thanh vang dội khắp đại sảnh.
Bảo vệ nhanh chóng phản ứng, từ mọi phía lao tới, cố gắng kh/ống ch/ế anh ta.
"Đừng chạm vào tao!"
Lục Diễn đi/ên cuồ/ng vung vẩy cánh tay, ánh mắt cuồ/ng lo/ạn.
"Nếu tụi bây dám động vào tao, tao sẽ phơi bày scandal tiểu thư Tập đoàn Lâm thị cậy quyền ứ/c hi*p, bức tử bạn trai cũ cho truyền thông!"
Nhân viên trong sảnh và khách hàng ghé thăm đều dừng bước, kinh ngạc nhìn màn kịch này.
Tôi đứng ở cửa thang máy, lạnh lùng nhìn anh ta diễn trò như một gã hề.
Trợ lý Tiểu Lý bên cạnh sa sầm mặt mày, khẽ thưa:
"Tổng giám đốc Lâm, có cần báo cảnh sát đưa hắn đi ngay không? Ảnh hưởng quá x/ấu ạ."
Tôi khẽ giơ tay, ngăn Tiểu Lý lại.
"Cứ để hắn làm lo/ạn."