"Đúng là đồ của cô ta thật à?"
"Cô ta còn định cư/ớp lại sao?"
"Loại người này, trước đây không biết đã hại bao nhiêu người rồi."
Tôi vịn vào xe hàng đứng dậy.
"Không phải tôi."
Không một ai lắng nghe lời giải thích của tôi.
Nhân viên quản lý chợ đêm chạy đến, phong tỏa sạp hàng của tôi ngay tại chỗ.
Khi tấm giấy phép kinh doanh bị gỡ xuống, tôi nhìn thấy Chu Khải Minh quay người, mở cửa xe cho Giang Nhu Nhu.
Trước khi ngồi vào xe, Giang Nhu Nhu quay đầu lại cười với tôi.
Cô ta không lên tiếng, nhưng khẩu hình miệng của cô ta, tôi nhìn thấy vô cùng rõ ràng.
"Cô cũng xứng làm đầu bếp sao?"
Đêm hôm đó, cuộc thi Vua Đầu Bếp khai mạc.
Đến cửa hội trường, bảo vệ chặn tôi lại.
"Cô Tô, tư cách dự thi của cô đã bị hủy bỏ rồi."
Tôi đưa hộp giữ nhiệt cho dì Hàn.
"Dì nếm thử một chút đi ạ."
Dì Hàn nhíu mày nhìn tôi.
"Tô Vãn, con còn muốn làm gì nữa?"
"Đây là món con làm."
"Bên trong không thêm bất cứ thứ gì cả."
"Dì uống xong, nếu vẫn cảm thấy con không xứng dự thi, con sẽ đi ngay lập tức."
Không xa, Chu Khải Minh trên mặt đầy vẻ giễu cợt.
"Dì Hàn, đừng uống."
"Loại người như cô ta, vì muốn lật kèo mà chuyện gì cũng làm được."
Dì Hàn nhìn chằm chằm vào hộp giữ nhiệt một lúc lâu, cuối cùng vẫn nhận lấy.
"Tô Vãn, dù sao dì cũng là đệ tử của mẹ con, nể tình bà ấy, dì cho con cơ hội cuối cùng này!"
Nắp mở ra, bên trong chỉ có một bát nước dùng trong.
Bà uống một ngụm, tay khựng lại giữa không trung.
Một lát sau, bà lại uống thêm ngụm nữa.
Nụ cười trên mặt Chu Khải Minh dần dần nhạt đi.
Dì Hàn ngước nhìn tôi.
"Món canh này, ai dạy con?"
"Là mẹ con tự tay dạy con ạ."
Tôi nhìn dì Hàn.
"Bà ấy nói, hỏa hầu chỉ cần sai một chút thôi là không được, còn dạy con rất nhiều kiến thức về nghề bếp."
Chu Khải Minh hừ lạnh.
"Ai mà chẳng biết bịa chuyện?"
"Dì Hàn, cô ta trước đây b/án hàng ở chợ đêm, làm sao có thể nấu được món canh này? Còn nói mẹ cô ta, mẹ cô ta đúng là đại sư quốc yến thật!"
"Nhưng mẹ cô ta đã mất bao nhiêu năm rồi! Làm sao có thể đột nhiên dạy cô ta nấu ăn được!"
Dì Hàn không nhìn anh ta.
Bà lại uống thêm một ngụm, sắc mặt dần thay đổi.
"Đây là nước dùng nền của món Sư Tử Đầu hầm trong."
"Bên trong không bỏ bột ngọt, cũng không bỏ hạt nêm, muối cũng không nhiều."
"Nhưng vị lại rất chuẩn."
Bà đặt thìa xuống.
"Tô Vãn, rốt cuộc mẹ con đã dạy con thế nào?"
Tôi chỉ giơ tay ra, vết thương trong lòng bàn tay vẫn chưa lành.
"Khi con suýt ch*t trong kho lạnh, con đã học được trong giấc mơ! Chuyện này dì nên biết rõ nhất chứ ạ!"
Dì Hàn gi/ật mình ngước lên.
Sắc mặt Chu Khải Minh thay đổi.
"Tô Vãn, cô nói bậy bạ gì đấy?"
"Ai nh/ốt cô vào kho lạnh? Tại sao tôi lại phải biết rõ!"
Tôi nhìn anh ta.
"Anh không biết sao?"
Lông mày anh ta lập tức nhíu lại.
"Đương nhiên là tôi không biết."
"Cô tự chạy đến kho hàng làm lo/ạn, giờ lại muốn đổ vấy cho tôi à?"
Giang Nhu Nhu vội vàng bước tới.
"Chị Vãn Vãn, chị đừng vu oan cho anh Khải Minh."
"Hôm qua anh ấy luôn ở bên cạnh em tập nấu ăn, tập món Phật nhảy tường."
Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta.
"Tập món Phật nhảy tường?"
"Đúng vậy."
Cô ta hất cằm lên.
"Anh Khải Minh còn nói, món này của em nhất định sẽ lọt vào top 3."
Dì Hàn đột nhiên lên tiếng.
"Giang Nhu Nhu, món Phật nhảy tường của cô dùng gì để tạo vị tươi ngọt?"
Giang Nhu Nhu sững người.
"Th!t hun khói, sò điệp khô, bóng cá..."
"Còn gì nữa?"
"Còn... nước dùng ạ."
Dì Hàn nhìn cô ta.
"Nước dùng nấu thế nào?"
Giang Nhu Nhu mấp máy môi nhưng không nói nên lời.
Chu Khải Minh lập tức lên tiếng thay cô ta.
"Dì Hàn, trước khi thi đấu ai lại đi nói hết công thức ra chứ?"
Sắc mặt dì Hàn lạnh đi.
"Đầu bếp thực thụ mà ngay cả món mình nấu bỏ gì vào cũng không nói rõ được sao?"
Chu Khải Minh nắm ch/ặt tay.
"Dì không thể vì một bát canh mà mở cửa sau cho Tô Vãn."
"Cô ta hiện tại đang bị tố cáo, trên mạng đầy bằng chứng."
Dì Hàn cầm lấy tờ giấy đ/è dưới hộp giữ nhiệt.
Đó là danh sách nguyên liệu tôi vừa viết, liều lượng của từng loại thực phẩm đều được ghi rất rõ ràng.
Bà lại nhìn tôi.
"Con có đồng ý chấp nhận kiểm tra toàn trình không?"
"Con đồng ý."
"Nguyên liệu con mang đến hôm nay, cũng đồng ý mang đi kiểm định hết chứ?"
"Con đồng ý."
"Khi thi đấu, đồng ý để ống kính livestream luôn theo sát con làm chứ?"
"Con đồng ý."
Dì Hàn im lặng rất lâu.
Chu Khải Minh đột nhiên lớn tiếng.
"Dì Hàn, cô ta đang đá/nh cược thôi."
"Dì mà cho cô ta vào thi, xảy ra chuyện thì ai chịu trách nhiệm?"
"Tôi chịu trách nhiệm."
Dì Hàn đưa thẻ dự thi cho tôi.
"Tô Vãn, tạm thời khôi phục tư cách dự thi."
"Nhưng chỉ cần kiểm tra ra một chút vấn đề, cả đời này con đừng hòng chạm vào bếp nữa, dì sẽ đích thân đi tố cáo con!"
Chu Khải Minh nhìn chằm chằm vào tôi.
Ngón tay Giang Nhu Nhu bấm ch/ặt vào lòng bàn tay.
Tôi nhận lấy thẻ dự thi, mặt sau in số nhóm, nhóm bảy.
Dì Hàn lẩm bẩm: "Cùng nhóm với mẹ con mấy khóa trước đấy."
"Mẹ!"
Tôi nắm ch/ặt thẻ dự thi.
Ba năm trước, mẹ tôi với tư cách là đại sư quốc yến đi vùng núi thu thập nguyên liệu, trên đường đi xe rơi xuống vực, cảnh sát x/ác nhận bà đã t/ử vo/ng.
Chu Khải Minh đột nhiên cười.
"Dì Hàn, không lẽ dì muốn nói, Tô Vãn đã được mẹ cô ta báo mộng?"
Những người xung quanh nghe thấy cũng cười theo.
"Bịa chuyện giỏi thật đấy."
"Có phải cô ta bị b/ạo l/ực mạng đến phát đi/ên rồi không?"
Tôi không giải thích.