Sự chừng mực đúng lúc này khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ kỳ.
“Bức tranh vẫn chưa hoàn thành.”
“Vậy tôi đợi nó hoàn thành.”
Anh ấy đưa cho tôi một tấm danh thiếp.
Cố Hoài, nhiếp ảnh gia đ/ộc lập.
Tôi ngước nhìn anh.
“Anh cũng từng đến vùng đất phía Bắc sao?”
“Ừ. Lúc em vẽ cực quang, anh đã chụp em.”
Anh mở máy ảnh ra.
Trong ảnh, tôi đứng một mình trên cánh đồng tuyết, cực quang màu xanh lục vắt ngang bầu trời. Gió thổi bay chiếc khăn quàng, tôi ngẩng mặt, cười rạng rỡ như một cô gái đôi mươi.
Đã rất lâu rồi tôi không còn thấy mình như thế.
“Anh có thể gửi ảnh cho em không?”
“Được chứ.”
Cố Hoài ngập ngừng một chút, rồi nhìn vào bức tranh của tôi.
“Nhưng anh vẫn muốn m/ua nó.”
“Tại sao?”
“Vì ánh hoàng hôn này chưa vẽ xong, nhưng đã tự do hơn rất nhiều tác phẩm hoàn thiện khác.”
Trái tim tôi như bị ai đó chạm khẽ vào.
Ngày trước Giang Nghiên Xuyên từng nói, tranh của tôi không tạo ra lợi nhuận, chỉ tốn thời gian. Còn người lạ mặt trước mắt này, dù không hề biết quá khứ của tôi, lại nhìn thấy sự tự do trong đó.
Cuối cùng tôi không nhận tiền, chỉ đổi tác phẩm với anh.
Anh tặng tôi bức ảnh, tôi tặng anh bức hoàng hôn đã hoàn thiện.
Ba ngày sau, tôi được mời tham gia triển lãm tranh thanh niên Nam Thành. Đã nhiều năm không công khai vẽ tranh, tôi vốn chỉ định mang một tác phẩm đi thử. Ban tổ chức sau khi xem bản phác thảo vùng cực của tôi đã lập tức dành cho tôi cả một mảng tường triển lãm.
Ngày khai mạc, bức hoàng hôn đó được treo ở ngay lối vào. Dưới bức tranh không ký tên là vợ Giang hay phó tổng Giang thị. Chỉ có Thư Nhiên.
Khi đám đông dần tụ lại, tôi nhận được tin nhắn từ luật sư.
“Giang Nghiên Xuyên đã đồng ý ly hôn, mời cô nhanh chóng quay về làm thủ tục.”
Tôi bình thản trả lời: “Được.”
Điện thoại vừa đặt xuống, lối vào triển lãm bỗng xôn xao. Tôi ngước lên, thấy Giang Nghiên Xuyên đang đứng trước bức hoàng hôn đó. Còn Cố Hoài bên cạnh anh đang chậm rãi quay người lại.
Ánh mắt Giang Nghiên Xuyên từ chiếc máy ảnh trên tay Cố Hoài chuyển sang bức tranh ở lối vào.
“Đây là lý do cô nhất quyết đòi ly hôn sao?”
Tôi bước đến trước mặt anh.
“Đừng đổ hết lỗi lầm lên người khác.”
Cố Hoài nhìn tôi một cái, chủ động lùi lại.
“Anh ra ngoài đợi em.”
Giang Nghiên Xuyên nhìn chằm chằm bóng lưng anh, sắc mặt càng tối sầm.
“Mới rời đi một tháng, cô đã tìm được bến đỗ mới rồi à?”
“Anh ấy tôn trọng tôi, nên anh không thể hiểu được đâu.”
Tôi lấy điện thoại, mở tin nhắn luật sư.
“Vì anh đã đồng ý ly hôn, sáng mai chín giờ, gặp nhau ở văn phòng đăng ký.”
“Thư Nhiên, tôi đến không phải để thành toàn cho cô.”
“Vậy thì gặp ở tòa.”
Tôi quay người bước vào phòng triển lãm. Phía sau im lặng hồi lâu, cuối cùng truyền đến giọng khàn đặc của anh.
“Sáng mai chín giờ.”
Hôm sau, tôi đến sớm mười phút. Giang Nghiên Xuyên đứng ở cửa, bộ vest vẫn phẳng phiu nhưng đáy mắt đầy tia m/áu. Anh đưa cho tôi một tệp tài liệu.
“Năm phần trăm cổ phần Giang thị. Cô rút đơn ly hôn, quay lại làm phó tổng, tất cả những thứ này là của cô.”
Tôi không nhận.
“Tôi không cần.”
“Chê ít?”
“Tôi chỉ cần tự do.”
Anh siết ch/ặt tệp tài liệu, đ/ốt ngón tay trắng bệch.
“Mười năm tình cảm, cô thực sự nói vứt là vứt được sao?”
“Nười vứt bỏ mười năm này, không phải là tôi.”
Nhân viên gọi đến tên chúng tôi. Lúc x/ác nhận cuối cùng, Giang Nghiên Xuyên chần chừ không nói. Tôi bình tĩnh nhắc nhở:
“Hôm nay anh đổi ý, ngày mai sẽ nhận được thông báo của tòa án. Kết quả không thay đổi, chỉ là quá trình sẽ khó coi hơn mà thôi.”
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, như thể cuối cùng cũng nhận ra tôi sẽ không bao giờ quay đầu lại.
Hồi lâu, anh rặn ra hai chữ từ kẽ răng:
“Tự nguyện.”
Thủ tục hoàn tất, hai cuốn giấy chứng nhận ly hôn được đẩy ra trước mặt chúng tôi. Tôi cầm lấy cuốn của mình, trong lòng không đ/au đớn, chỉ có cảm giác nhẹ nhõm đã lâu không thấy. Từ giây phút này, tôi không còn là vợ Giang nữa. Tôi chỉ là Thư Nhiên.
Bước ra khỏi văn phòng đăng ký, ánh nắng rơi trên bậc thềm. Giang Nghiên Xuyên bỗng gọi tôi lại từ phía sau.
“Dự án Thịnh Viễn, cô sẽ quay lại tiếp quản, đúng không?”
Hóa ra đến giây phút cuối cùng của cuộc hôn nhân, thứ anh ta bận tâm vẫn là công ty.
“Tôi sẽ tiếp quản.”
Ánh mắt anh ta sáng rực lên.
“Tôi biết ngay là cô không nỡ bỏ Giang thị mà.”
“Anh hiểu lầm rồi.”
Tôi đưa bản hợp đồng vừa ký cho anh xem.
“Thịnh Viễn đã chấm dứt hợp tác với Giang thị, thuê tôi làm cố vấn đ/ộc lập.”
“Từ nay về sau, tôi có đội ngũ riêng, cũng không ký tên thay cho bất kỳ ai nữa.”
Anh nhìn rõ hợp đồng, sắc mặt trắng bệch ngay lập tức.
“Thư Nhiên, cô đang trả th/ù tôi sao?”
“Không.”
Tôi thu hồi hợp đồng, bước về phía chiếc xe đỗ bên đường.
“Tôi chỉ đang lấy lại cuộc đời vốn thuộc về mình thôi.”
Cố Hoài mở cửa xe giúp tôi. Khi xe lăn bánh, điện thoại bỗng reo lên. Tổng giám đốc Triệu gửi tin nhắn.
“Tổng giám Thư, hội đồng quản trị Giang thị vừa thông qua nghị quyết khẩn cấp.”
“Giang Nghiên Xuyên đã chính thức bị bãi miễn.”
Tôi nhìn chằm chằm dòng tin đó, không quay đầu lại. Giang Nghiên Xuyên có bị bãi miễn hay không, đã không còn liên quan đến tôi nữa.
Xe đi ra khỏi nội thành, Cố Hoài mới lên tiếng.
“Muốn đi đâu?”
“Tây Nam.”
“Địa điểm cụ thể?”
Tôi mở tấm bản đồ du lịch đã ố vàng ra. Mười năm trước, tôi từng khoanh tròn núi tuyết, hồ nước và cổ thành trên đó. Sau này vì Giang thị, lần lượt trì hoãn, cho đến khi những vòng tròn đỏ đó phai màu. Tôi chỉ tay về phía ngọn núi tuyết xa nhất.
“Trước tiên đi đến đây.”
Cố Hoài không truy hỏi, chỉ thiết lập lại định vị. Trên đường đi, Tổng giám đốc Triệu gọi điện.
“Hội đồng quản trị Giang thị đang vội vàng rũ bỏ trách nhiệm, Giang Nghiên Xuyên bị tạm đình chỉ mọi chức vụ. Hứa Thanh Nghiên còn nộp bằng chứng, nói rằng việc thay đổi nguyên liệu là do anh ta chủ mưu.”