Lời cậu ta vừa dứt, cái túi nilon bị giẫm bẹp dưới chân tôi cười khẩy một tiếng:
【Hai đứa này vừa mới hôn nhau xong, môi kề môi ngấu nghiến ít nhất cũng năm phút, sao có thể phản bác lời cô ta nói chứ.】
2.
Tôi nhướng mày, ánh mắt dừng lại trên khóe miệng Trần Dữ.
Một vệt màu nhạt chưa lau sạch, khẽ lóe lên dưới ánh đèn huỳnh quang.
Trần Dữ cau mày: “Cậu nhìn cái gì đấy?”
Giang Vũ đã lao vào lòng cậu ta, vùi cả khuôn mặt vào ngựk cậu ta:
“Thiển Thiển nói tớ hạ th/uốc đứa bé để vu oan cho cậu ấy. Trần Dữ, cậu nói giúp tớ với cậu ấy đi, tớ thật sự không có...”
Cánh tay Trần Dữ cứng đờ trong giây lát, rồi mới vòng qua ôm lấy cô ta.
Cậu ta ngẩng đầu nhìn tôi, đường xươ/ng hàm căng cứng:
“Nhiễm Thanh Thiển, cậu làm lo/ạn đủ chưa? Sao tớ không biết cậu còn mắc chứng hoang tưởng bị hại đấy?”
Đống rác trong thùng rác cười lạnh bồi thêm một câu:
【Thằng đàn ông này đúng là bị b/ệnh, chuyện gì cũng có thể đổ lỗi cho người khác.】
【Nó ra ngoài đâu chỉ đơn thuần là m/ua th/uốc, mà là đi đ/ập nát cái lọ đựng th/uốc rồi đem ch/ôn, con nhỏ kia bảo nó tìm chỗ không người mà phi tang cho sạch sẽ đấy.】
Giang Vũ ngẩng đầu từ trong lòng cậu ta, nước mắt làm hàng mi bết lại thành từng cụm:
“Thiển Thiển, tớ quỳ xuống c/ầu x/in cậu không được sao? Chỉ cần cậu chịu cho th/uốc c/ứu em họ tớ, bảo tớ làm gì cũng được.”
Cô ta vừa nói vừa thực sự hạ thấp người, đầu gối vừa cong xuống một nửa đã bắt đầu đổ người xuống.
Trần Dữ túm ch/ặt tay cô ta kéo đứng dậy, gầm lên với tôi:
“Cậu nhìn thấy chưa! Người ta đã quỳ xuống cho cậu rồi, cậu còn muốn thế nào nữa!”
Bà bác hàng xóm cũng hùa theo:
“Cô gái nhỏ sao lòng dạ đ/ộc á/c thế? Người ta đã quỳ rồi mà cô vẫn còn làm cao! Đứa bé sốt đến mức thế kia cô không thấy à?”
Mấy nhà hàng xóm nghe thấy động tĩnh, từng cánh cửa mở ra. Trên hành lang thò ra mấy cái đầu.
“Chuyện gì thế? Cãi nhau to vậy.”
“Hình như là đứa trẻ b/ệnh mà không cho đi b/ệnh viện...”
“Con bé kia không chịu cho uống th/uốc à? Ôi, trẻ con bây giờ sao lại ích kỷ thế.”
Tôi cười lạnh một tiếng, rút điện thoại từ trong túi ra, ngón cái ấn vào phím gọi.
“Được thôi.”
“Vậy thì báo cảnh sát. Hoặc gọi bác sĩ đến tận nhà xem. Chỉ cần chứng minh được tôi nói sai, tôi lập tức cho uống th/uốc.”
Tôi vừa định ấn gọi thì Giang Vũ hét lên một tiếng rồi lao tới.
“Không được báo cảnh sát!”
Móng tay cô ta cào qua mu bàn tay tôi, một vệt trắng nóng rát hiện lên, điện thoại suýt thì rơi khỏi tay.
Trần Dữ gi/ật phắt điện thoại từ lòng bàn tay tôi, nhấn khóa màn hình rồi tiện tay đút vào túi quần mình:
“Cậu làm quá lên có thấy thú vị không? B/ệnh viện lớn khám cấp c/ứu mất mấy trăm nghìn, cậu bỏ tiền ra à?”
Giang Vũ đã gọi điện xong, vừa khóc vừa hét:
“Dì ơi! Thiển Thiển không chịu cho uống th/uốc mà cứ đòi đưa đi b/ệnh viện, cậu ấy còn nói con hạ th/uốc đứa bé!”
Giọng của Chu Lệ ở đầu dây bên kia vừa nhọn vừa gấp:
“Bảo nó cho uống trước đi! Đợi dì về rồi tính! Thật sự không được hẵng đưa đi!”
Cuộc gọi bật loa ngoài bị ngắt.
Trong phòng im lặng mất hai giây.
Trong đám đông vây xem, một cô gái trẻ mặc áo phông trắng đột nhiên lên tiếng:
“Các người không cho báo cảnh sát, cũng không cho tìm bác sĩ, có phải là có tật gi/ật mình không?”
Mặt Giang Vũ trắng bệch.
Nhưng cô ta nhanh chóng che mặt lại, tiếng khóc nức nở lọt qua kẽ tay:
“Cậu ấy chỉ là không vừa mắt việc tớ ở bên Trần Dữ nên mới cố tình gây sự thôi.”
Trần Dữ hít sâu một hơi.
Cậu ta đi đến trước mặt tôi, đưa trả điện thoại, giọng hạ rất thấp, mang theo kiểu giọng điệu “tớ cho cậu bậc thang để xuống đấy”:
“Nhiễm Thanh Thiển, chúng ta lớn lên cùng nhau, hôm nay rốt cuộc cậu muốn làm gì? Tiểu Vũ đã quỳ rồi, cậu còn muốn thế nào nữa? Đừng để hàng xóm xem trò cười được không.”
Rác rưởi cười nhạo:
【Đúng là một thằng tra nam, đạo đức giả hết lớp này đến lớp khác, lúc nãy hôn hít với con nhỏ kia sao không nhớ đến chuyện 'lớn lên cùng nhau' đi.】
Tôi không nhận điện thoại, cũng không lùi bước.
Đúng lúc đó, tiếng còi cảnh sát từ xa vọng lại, ngày càng rõ hơn.
3.
Giọng của Chu Lệ cũng n/ổ tung ngoài hành lang:
“Ai báo cảnh sát đấy? Ai làm lo/ạn trước cửa nhà tôi!”
Tiếng bước chân của bà ta nện cộp cộp trên bậc thang, mang theo mùi nước hoa rẻ tiền xông vào cửa.
Cảnh sát cũng đã đến.
Hai nhóm người, trước sau chặn kín cửa.
Chu Lệ thậm chí còn không thèm nhìn đứa trẻ lấy một cái, đã chỉ tay vào mũi tôi mà m/ắng:
“Đồ vo/ng ơn bội nghĩa, cháu gái tôi c/ầu x/in cô giúp đỡ, cô lại dám vu khống nó? Th/ù oán gì mà á/c thế!”
Cảnh sát gạt đám đông bước vào, huy hiệu trên vai lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang:
“Ai báo cảnh sát? Tình hình thế nào?”
Chu Lệ tranh giành lao lên:
“Đồng chí cảnh sát! Cô gái này phỉ báng cháu gái tôi! Nó nói bậy nói bạ bảo cháu tôi hạ th/uốc đứa bé! Các anh mau bắt nó đi!”
Cô gái trẻ phía sau giơ tay:
“Là tôi báo, nhà này không cho đứa trẻ đi b/ệnh viện, đứa bé sốt đến mê sảng rồi.”
Viên cảnh sát dẫn đầu liếc nhìn cái thân hình nhỏ bé đang co quắp trên giường, biểu cảm lập tức thay đổi.
Anh ta quay đầu nhìn tôi:
“Cô nói hạ th/uốc? Có bằng chứng không?”
Giang Vũ che mặt nức nở:
“Nó nói nhảm... nó gh/en tị với con...”
Tôi bước một bước về phía trước.
“Có, tôi dẫn các anh đi tìm.”
“Chỉ là đứa bé này nhiều nhất chỉ cầm cự được ba mươi phút nữa, các anh tốt nhất nên gọi bác sĩ đến trước đi.”
Cảnh sát lập tức liên hệ với bác sĩ của b/ệnh viện cộng đồng gần đó đến tận nơi.
Sau khi họ liên hệ xong, tôi dẫn người xuống lầu.
Cầu thang chật hẹp, trên tường dán đầy những tờ quảng cáo nhỏ, đèn huỳnh quang hỏng mất một nửa, tối tăm như tầng hầm.
Tôi đi không nhanh, nhưng mỗi bước chân đều có phương hướng.