Động tác cầm táo của tôi khựng lại một nhịp.
Nhưng trên mặt không có biểu cảm gì, tôi tiếp tục cầm lấy nhai.
Bà Lục đang cúi đầu gọt quả táo thứ hai, lưỡi d/ao xoay từng vòng từng vòng trên vỏ quả.
Mi mắt bà rủ xuống, hàng mi che khuất chút gì đó dưới đáy mắt.
“Bạn Nhiễm, Tiểu Bảo với cháu thật sự là có duyên.”
“Đứa bé đáng yêu.” Tôi nói, “Ai nhìn thấy cũng muốn ngắm thêm vài lần.”
Tôi lấy khăn giấy lau ngón tay, đứng dậy nói đã muộn rồi phải về trường.
Bà Lục tiễn đến tận cửa, nắm lấy tay tôi dặn dò thêm lần nữa là nhớ thường xuyên ghé chơi.
Tôi gật đầu, đi ra ngoài được hai bước thì bà gọi gi/ật lại:
“Bạn Nhiễm--”
Tôi quay đầu.
Bà đứng trong khung cửa, nụ cười trên mặt vừa vặn đến mức khó tin:
“Không có gì. Đi đường cẩn thận nhé.”
Tôi cười với bà một cái, quay người đi về phía cổng.
Khi cửa mở, tôi nghiêng người bước ra, trong ánh nhìn lướt qua, bà Lục vẫn đứng đó, không hề động đậy.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Đi được mười mét thì điện thoại rung. Là số của vị cảnh sát già ở đồn:
“Bạn Nhiễm, có một chuyện muốn hỏi cháu.”
“Có một y tá ở b/ệnh viện nơi Chu Lệ sinh con năm đó hình như biết chuyện, nhưng người này đã nghỉ việc ba năm trước, nghe nói là đi về phía Nam rồi. Cháu bên đó còn manh mối nào không?”
Tôi đứng cạnh trạm xe buýt, nắm ch/ặt điện thoại.
10.
Tôi đứng cạnh trạm xe buýt, không vội về ngay mà xem bảng thông tin.
Chuyến xe tiếp theo còn bảy phút nữa.
Tôi chợt nhớ đến những lời nghe được trước cổng đồn cảnh sát, mím môi rồi nói:
“Đồng chí cảnh sát, cháu không chắc có hữu ích hay không, nhưng cháu đề nghị các chú thử kiểm tra hướng Nam Thành xem sao.”
“Nếu một người trốn đi mà muốn mưu sinh, khả năng cao sẽ chọn những khu vực tập trung lao động di cư gần nhà ga. Những nơi như làng trong phố hoặc nhà nghỉ bình dân, có thể sàng lọc thử.”
Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây:
“Được, chúng tôi sẽ thử. Cảm ơn cháu.”
Cúp điện thoại, xe buýt đến.
Tôi lên xe ngồi vào hàng ghế cuối cùng cạnh cửa sổ, nhìn những cây bạch quả ngoài cửa sổ cứ thế lùi dần về phía sau.
Bầu trời xanh xám, mây trôi rất nhanh.
Nửa tháng sau, người y tá đó đã được tìm thấy.
Cô ta trốn trong một ngôi làng trong phố ở phía đông nhà ga Nam Thành, mở một nhà nghỉ nhỏ chỉ có năm phòng, trước cửa treo tấm biển hiệu đã phai màu.
Khi cảnh sát tìm đến, cô ta đang bóc quýt sau quầy thu ngân, nhìn thấy sắc phục cảnh sát thì ngẩn người ra, rồi thở dài:
“Là chuyện của Chu Lệ phải không.”
Cô ta khai ra mọi chuyện năm đó.
Chu Lệ đã đưa cho cô ta hai mươi nghìn tệ tiền mặt, bắt cô ta tráo đổi hồ sơ sinh con của hai đứa trẻ trong phòng sinh.
“Tôi không tận mắt nhìn thấy bà ta tráo con, nhưng bà ta đã đuổi tôi ra ngoài lấy đồ, sau khi quay lại tôi thấy có gì đó không đúng.”
Cô ta chưa bao giờ dám hé răng, sau đó nghỉ việc đổi thành phố khác, nhưng năm nào cũng gặp á/c mộng mơ thấy đứa trẻ bị tráo đi đó.
Các chi tiết đã được bổ sung.
Vụ án hoàn toàn khép lại.
Trước khi phiên tòa phúc thẩm diễn ra, tôi đi ăn ngoài cùng bạn bè, trong quán lẩu nghi ngút khói, tôi không xem điện thoại.
Tối về nhà lướt tin tức, kết quả đã có:
“Vụ án tráo con nhà hào môn, tòa phúc thẩm giữ nguyên bản án, thời hạn tù của ba bị cáo không đổi.”
Bình luận bên dưới đã hơn tám nghìn, có người bảo phán nhẹ, có người bảo vào tù mà cải tạo cho tốt.
Tôi tắt điện thoại, đi tắm. Lúc bước ra, chiếc chậu nhựa rỗng trên ban công khẽ nói một câu:
【Con bé này sao mà đa đoan trắc trở thế không biết, nhưng dù sao cũng qua rồi.”
Tôi khẽ thở dài, phải rồi, qua rồi.
Ngày thi cuối kỳ, tôi bước ra khỏi tòa nhà giảng đường, nắng đẹp đến mức hơi chói mắt.
Điện thoại sáng lên, là Wechat của bà Lục:
“Bạn Nhiễm, nghe nói cháu lại giúp cảnh sát một lần nữa. Lời mời thực tập sinh quản trị của tập đoàn vẫn luôn có hiệu lực, khi nào cháu cân nhắc xong thì liên lạc với chúng tôi bất cứ lúc nào.”
Phía sau còn một dòng nữa:
“Ngoài ra... chúng tôi tin vào trực giác của cháu, cháu không cần phải giải thích đâu.”
Tôi đứng trên bậc thềm nhìn hai dòng chữ đó, ánh nắng làm màn hình điện thoại phản chiếu ánh sáng.
Tôi gõ hai chữ “Cảm ơn”, nghĩ ngợi rồi lại xóa đi, cuối cùng chỉ trả lời một chữ “Ừ”.
11.
Ba năm đại học trôi qua bình lặng.
Năm hai đại học, tôi theo giáo viên về các thị trấn thực tập phòng dịch động vật, ngày ngày tiêm vắc-xin cho gà vịt ngỗng trong làng, da đen đi một vòng.
Kỳ nghỉ đông năm ba, tôi làm thêm tại một b/ệnh viện thú y, làm kiểm tra tiền phẫu cho chó mèo, trưa nào đó ngồi xổm sau phòng khám ăn cơm hộp, tiện thể nghe ngóng tin tức:
【Tôi nghe nói, cái đứa họ Giang kia vẫn đang kháng cáo đấy, nhưng phiên phúc thẩm vẫn giữ nguyên bản án. Thằng cha kia thì ngoan ngoãn, không nói thêm lời nào.”
Tôi xúc một thìa cơm vào miệng, không nhịn được mà tiếp lời: “Kháng cáo có ích không?”
Ống nghiệm khựng lại: 【Cậu đang nói chuyện với tôi à?】
Tôi không đáp, ép bẹp hộp cơm đã ăn xong vứt vào thùng, tiếp tục lấy m/áu cho con mèo tiếp theo.
Lễ tốt nghiệp đại học được tổ chức vào tháng sáu.
Ngày đó nắng rất gắt, bộ đồ cử nhân làm người ta nóng đến vã mồ hôi, tôi đứng trên sân vận động chụp ảnh cùng bạn cùng phòng.
Mẹ tôi đến, mặc một chiếc váy liền thân hoa nhí mới, đứng ngoài đám đông vẫy tay với tôi.
Lễ tốt nghiệp kết thúc, tôi đưa hoa cho bà, bà nhận lấy cúi đầu ngửi, lúc ngẩng lên vành mắt hơi đỏ.
Tôi bảo mẹ đừng khóc, bà nói không khóc không khóc, rồi dùng mu bàn tay quệt khóe mắt.
Ngày thứ ba sau khi nhận bằng tốt nghiệp, HR của tập đoàn Lục thị gọi điện tới.
Tôi bảo đã cân nhắc xong, muốn đến thử sức.
HR bảo vậy thì thứ hai tuần sau đến phỏng vấn.
Ngày phỏng vấn tôi mặc áo sơ mi trắng.
Bà Lục ngồi trong phòng phỏng vấn, bên cạnh còn có hai vị phụ trách bộ phận.
Câu hỏi đưa ra rất chuẩn mực, chẳng qua là tại sao lại chọn công ty này, định hướng bản thân ra sao.