“Tiểu thư họ Thẩm không phải là hạng người như cô có thể giả mạo!”
Vừa nói, anh ta vừa quay sang bố tôi, cúi đầu cung kính:
“Xin lỗi ông, Thẩm tổng, cô phục vụ này không hiểu chuyện, mong ông đừng gi/ận.”
“Vừa rồi cô ta đã vô lễ b/ắt n/ạt em gái tôi, không ngờ bây giờ lại còn dám giả mạo cả tiểu thư họ Thẩm.”
Cố Vi Vi lúc này cũng đã hoàn h/ồn.
Cô ta nặn ra hai giọt nước mắt, sáp lại gần, vẻ mặt đáng thương giúp Cố Viễn Sâm giải thích:
“Đúng vậy, Thẩm tổng, tất cả đều là lỗi của con tiện nhân này.”
“Vừa nãy… cô ta còn đá/nh con nữa… Thẩm tổng, hay là chúng ta mau đuổi cô ta ra ngoài đi…”
Lời vừa dứt, đám vệ sĩ của Cố Viễn Sâm đã nhanh mắt tiến lại gần muốn bắt tôi.
Tôi lùi lại hai bước, lạnh lùng nhìn họ:
“Tôi không cần thiết phải giả mạo chính mình.”
“Bố, bố thấy sao?”
Bố tôi quay đầu nhìn tôi, thở dài một tiếng rồi kéo tôi lại bên cạnh:
“Con nhóc thối này, xuống máy bay không chịu về nhà mà lại chạy đến đây làm lo/ạn cái gì?”
Câu nói này vừa thốt ra, không gian xung quanh hoàn toàn bùng n/ổ.
“Tôi nghe không nhầm chứ? Cô ấy thực sự là tiểu thư họ Thẩm?”
“Xem ra chỉ có thể là thật thôi! Trời ơi, chuyện này phát triển quá mức…”
“Xong rồi, xong rồi, lần này nhà họ Cố tiêu đời thật rồi, Cố Viễn Sâm cũng thật là, đến cả cô dâu của mình mà cũng không nhận ra.”
Cố Viễn Sâm và Cố Vi Vi nghe thấy những lời bàn tán xung quanh, đồng thời sững sờ tại chỗ, hồi lâu vẫn chưa phản ứng lại được.
“Chuyện này là sao? Có người đá/nh con?”
Lúc này bố tôi mới nhìn thấy gò má hơi sưng đỏ của tôi.
Ông nhíu mày, quay sang nhìn Cố Viễn Sâm và Cố Vi Vi, nhiệt độ trong giọng nói giảm xuống đột ngột.
“Rốt cuộc các người đã làm gì con gái tôi?”
“Mọi chuyện này là thế nào?”
Sắc mặt Cố Viễn Sâm đã trắng bệch.
Anh ta nhìn tôi rồi lại nhìn bố tôi, vẻ không thể tin nổi, giọng r/un r/ẩy:
“Thẩm… Thẩm tổng… ông nói đây là con gái ông?”
Bố tôi nhíu mày, có chút mất kiên nhẫn: “Chứ còn ai nữa?”
“Cố Viễn Sâm, chẳng lẽ cậu đến cả con gái tôi cũng không nhận ra sao?”
Cố Viễn Sâm bị câu nói này chặn họng, sắc mặt càng thêm tái nhợt, môi r/un r/ẩy nhưng không nói nên lời.
Cố Vi Vi bất an nhìn về phía tôi, gương mặt đầy vẻ không tin nổi:
“Cô… sao cô có thể là tiểu thư họ Thẩm?”
Cô ta lắc đầu, sắc mặt trắng bệch, giọng r/un r/ẩy:
“Có phải cô đang nói dối không?”
“Không thể nào… tuyệt đối không thể nào…”
“Rốt cuộc cô là ai? Tại sao cô lại nói dối… nhất định là cô đang lừa người đúng không?”
Tôi nhìn bộ dạng đi/ên cuồ/ng đó của cô ta mà cảm thấy thật bất lực.
So với cô ta, Cố Viễn Sâm có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.
Ánh mắt anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, giọng trầm xuống:
“Tiểu thư họ Thẩm, thật xin lỗi.”
“Cô ở ngoài đời còn xinh đẹp hơn trong ảnh nhiều, tôi nhất thời không nhận ra, chuyện vừa rồi chỉ là hiểu lầm thôi, mong cô đừng để bụng.”
Anh ta khựng lại một chút, tiến lại gần tôi hai bước:
“Hôm nay là lễ cưới của chúng ta, tuyệt đối không thể để chút chuyện nhỏ này làm hỏng được.”
“Nói đi cũng phải nói lại, đều là tại em gái tôi không hiểu chuyện, vô tình mạo phạm cô.”
Nói xong, anh ta nháy mắt với Cố Vi Vi: “Vi Vi, mau xin lỗi chị dâu đi.”
Nghe thấy cách xưng hô này, ánh mắt tôi khẽ động, trong lòng dấy lên một cảm giác buồn nôn.
Chị dâu cái gì chứ?
Ai là chị dâu của cô ta?
Cố Vi Vi bị Cố Viễn Sâm kéo đến trước mặt tôi, vẻ mặt đầy miễn cưỡng nhưng vẫn phải cúi đầu:
“Xin lỗi chị dâu, vừa nãy chỉ là hiểu lầm thôi.”
“Em cứ tưởng là con tiện nhân nào đó muốn phá hoại hôn lễ của chị, nói đi cũng phải nói lại, em vẫn là vì tốt cho chị thôi.”
Tôi suýt chút nữa bật cười vì câu nói này.
Rõ ràng vừa nãy cô ta làm tất cả chỉ để trút gi/ận cho bản thân, sao giờ lại có thể nói là vì tốt cho tôi?
Hơn nữa, sao bọn họ lại có thể mặt dày đến thế.
Ngay vừa rồi, hai người bọn họ còn thân mật với nhau, vậy mà giờ đã giả vờ làm anh em rồi.
Thảo nào mà lừa được bố tôi.
Tiếc là, vừa nãy bọn họ không nhận ra tôi, đã để tôi nhìn thấy bộ mặt thật của họ rồi.
Muốn tôi dễ dàng tha thứ cho họ, lại còn giúp họ che giấu ư? Tuyệt đối không thể!