Nhưng nhìn cách cô ta thể hiện hôm nay, những ý đồ x/ấu xa đó đã nhen nhóm ngay từ ngày đầu tiên cô ta bước chân vào nhà tôi để xin việc rồi.
"Lạ lắm sao? Bây giờ vấn đề an toàn thực phẩm bị kiểm soát rất ch/ặt, nhà chúng tôi đương nhiên phải tích cực hưởng ứng."
"Mẹ tôi kinh doanh trên con phố này đã bao nhiêu năm, sạch sẽ vệ sinh thế nào mọi người đều tự hiểu, nhưng chúng tôi vẫn phải tự làm tốt phần việc của mình để mọi người yên tâm."
Vương Trị Hoa lập tức sầm mặt xuống, Lý Niệm Hảo chỉ đành nghiến răng đồng ý.
Sau khi thống nhất thời gian với họ, tôi để họ ra về.
Buổi tối về đến nhà, mẹ nhìn tôi với vẻ lo lắng:
"Nhà mình đâu có dự định lắp camera đâu, Nguyệt Nguyệt."
Tôi nhìn người mẹ cả đời sống chân chất trước mặt, trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả.
Kiếp trước, bà đã mất đi cửa hàng nhỏ mà mình dày công gây dựng cả đời, bạc trắng cả tóc chỉ sau một đêm. Tinh thần của bà cũng từ đó mà suy sụp hoàn toàn.
Nhưng giờ đây, mẹ đang đứng ngay trước mặt tôi, dáng người thẳng tắp, ánh mắt tràn đầy sức sống. Nhìn thấy cảnh này, sống mũi tôi cay cay, kiếp này tôi nhất định sẽ không để Lý Niệm Hảo h/ủy ho/ại cuộc sống tốt đẹp của chúng tôi!
Tôi nắm lấy tay mẹ, nén lại nỗi xót xa trong lòng:
"Giống như con đã nói ở quán, bây giờ an toàn thực phẩm bị quản lý rất ch/ặt, bắt buộc phải lắp camera."
Mẹ nhìn ánh mắt kiên định của tôi, nỗi lo âu và nghi hoặc trong lòng cũng vơi đi, nhưng vẫn muốn khuyên nhủ thêm:
"Nhưng nhà mình làm ở con phố này đã lâu, khách khứa toàn là hàng xóm láng giềng, họ vẫn tin tưởng chúng ta mà."
"Chúng ta không cần thiết phải làm vậy đâu, đi làm thủ tục, lắp camera lại còn làm chậm việc buôn b/án mấy ngày."
Tôi thở dài trong lòng, những người hàng xóm mà mẹ tin tưởng kiếp trước chẳng có lấy một ai đứng ra nói giúp bà.
Trước kia con cái họ đến m/ua đồ ăn, mẹ tôi đều cho không, mang bạn bè đến ăn cũng cho thêm phần, vậy mà khi chuyện xảy ra, họ đều chọn cách im lặng.
Đôi khi, im lặng cũng là một loại lựa chọn.
"Mẹ, chúng ta tốt với họ là tự nguyện, nhưng chúng ta không thể trông chờ họ lên tiếng giải thích giúp mình."
"Vào ngày những lời đồn thổi ập đến, chúng ta phải có bằng chứng để khiến họ c/âm miệng!"
Mẹ chưa từng thấy tôi kiên quyết đến vậy, những nghi ngờ trong lòng bà hoàn toàn tan biến. Bà gật đầu:
"Được, ngày mai mẹ sẽ đi làm thủ tục, cố gắng lắp đặt sớm để không làm chậm trễ quá nhiều thời gian."
Sau khi lắp camera xong, tôi dặn dò mẹ không được quá tin tưởng Lý Niệm Hảo.
"Không được để cô ta ở lại quán một mình, cũng không được cho cô ta vào bếp, chỉ để cô ta đứng ở quầy gọi món thôi."
"Rau củ m/ua về mỗi ngày, đồ b/án ra đều phải để lại mẫu lưu."
"Dù Lý Niệm Hảo có nói gì với mẹ, mẹ cũng chỉ trả lời 'được', 'ồ', 'ừm'."
"Cô ta nói gì mẹ cũng chỉ cần ứng phó qua loa là được."
"Nhớ kỹ, cô ta không còn là cô gái đáng thương cần chúng ta đồng cảm nữa rồi."
Ngày đầu tiên Lý Niệm Hảo đến làm, tôi yêu cầu cô ta phải đeo khẩu trang và đội mũ.
Bề ngoài cô ta ngoan ngoãn đồng ý, nhưng ngay khi tôi rời khỏi quán được vài phút, cô ta liền tháo ra.
Nhìn thấy tôi quay lại đột xuất, vẻ kinh ngạc trên mặt cô ta không tài nào che giấu nổi:
"Nguyệt Nguyệt, sao cậu lại quay lại? Không phải cậu đi tập lái xe sao?"
Tôi không trả lời câu hỏi đó mà hỏi ngược lại:
"Khẩu trang và mũ của cậu đâu?"
Cô ta tỏ vẻ ấm ức:
"Thời tiết nóng thế này, tớ tháo ra cho thoáng thôi mà."
Tôi sầm mặt xuống, viết thẳng vào sổ ghi chép nhân viên ở bên cạnh:
"Ngày 12 tháng 8, Lý Niệm Hảo phớt lờ quy định của nhân viên, tự ý tháo khẩu trang và mũ, vi phạm quy định vệ sinh."
Lý Niệm Hảo tận mắt chứng kiến tôi viết dòng chữ đó, mắt trợn tròn:
"Cần gì phải vậy chứ Nguyệt Nguyệt, nhà cậu chỉ có mỗi mình tớ là nhân viên, cần gì quy định với chả quy tắc cơ chứ!"
Ha, kiếp trước chính vì không có những quy tắc này, không có ghi chép này nên cô ta mới có thể tùy tiện bịa đặt.
Mẹ tôi vốn rất chú ý đến an toàn thực phẩm, yêu cầu cô ta phải đeo khẩu trang, đội mũ cẩn thận. Vậy mà cô ta lại nói trong video rằng chính mẹ tôi không cho cô ta đeo.
Bây giờ tôi ghi chép lại mọi thứ, lại còn có camera ghi hình, xem cô ta còn có thể nói năng kiểu gì.
Tôi bắt cô ta đeo khẩu trang và mũ lại, cảnh cáo nếu còn tái phạm lần nữa thì nghỉ việc, cô ta đành miễn cưỡng đeo vào.
Ngày thứ hai, tôi vẫn đến quán để kiểm tra tình hình.
Mẹ tôi dù có đề phòng theo lời tôi dặn, nhưng không có nghĩa là bà có thể tránh được những chiêu trò nhỏ nhen của Lý Niệm Hảo.
Quả nhiên, Lý Niệm Hảo không ở quầy gọi món, tôi bước vào bếp kiểm tra thì thấy cô ta đang lục lọi tủ đông.
Tôi bước tới, kéo cô ta ra ngoài.
Cô ta lảo đảo một cái, tôi chẳng buồn quan tâm, lấy hết tất cả nguyên liệu trong tủ đông ra và vứt sạch vào thùng rác ngay dưới ống kính camera.
Lý Niệm Hảo nhìn tôi với vẻ bàng hoàng:
"Tạ Long Nguyệt, cậu đi/ên rồi à? Đống đồ này vứt đi rồi thì lát nữa chúng ta làm đồ ăn kiểu gì?"
Mẹ tôi cũng nhìn đống nguyên liệu trong thùng rác với vẻ xót xa, định nói gì đó nhưng khi thấy sắc mặt âm trầm của tôi thì lại im lặng.
Tôi nhìn Lý Niệm Hảo đang tỏ ra "vì tốt cho tôi" mà cười lạnh trong lòng:
"Cậu chưa từng được đào tạo bài bản, d/ao dùng cho đồ sống và đồ chín là khác nhau, khăn lau trong bếp dùng để lau chỗ nào cậu có phân biệt được không?"
Lý Niệm Hảo há miệng định nói nhưng rồi lại cam chịu ngậm lại, cô ta mới đến có một ngày, làm sao mà biết được?
Tôi nhìn cô ta, giọng nói mang theo sự lạnh lẽo chưa từng có:
"Nếu cậu không rõ, làm ơn đừng tranh thủ lúc mẹ tôi không để ý mà lẻn vào bếp. Khu vực làm việc của cậu chỉ có quầy gọi món thôi."
"Nếu cậu không hiểu lời tôi nói, thì bây giờ có thể nghỉ việc ngay lập tức!"
Lý Niệm Hảo nhìn tôi đầy hằn học, chỉ đành quay lưng bỏ ra khỏi bếp.
Những ngày sau đó, tôi luôn ở lại quán để canh chừng Lý Niệm Hảo. Còn tiền lương của cô ta, tôi dặn mẹ cứ trả theo ngày.