Nhờ có sự giúp đỡ của họ, tôi xử lý công việc công ty một cách vô cùng nhàn nhã. Sau giờ làm trở về nhà, Cố Bùi Yến và Hàn Nhã ngồi cạnh nhau trên ghế sofa, cả hai nhìn chằm chằm vào tôi như thể muốn hạch tội. Cố Bùi Yến cầm chiếc điện thoại dự phòng mà tôi quên nhét vào túi, giọng run lên không kiểm soát.
"Ninh Duyệt, người đăng video hóa ra là cô."
"Nói, tại sao cô lại muốn hại tôi và Nhã Nhi?"
Tôi ngồi xuống ghế đối diện, liếc nhìn anh ta một cái đầy kh/inh bỉ, như đang nhìn một con lợn ng/u ngốc.
"Còn có thể vì sao nữa, tất nhiên là như những gì trong phần bình luận đã nói, tôi rất bất mãn với hành vi ngoại tình và s/ỉ nh/ục m/ộ mẹ tôi của anh!"
Cố Bùi Yến vẻ mặt khó tin: "Chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này thôi sao?"
Tôi gật đầu: "Đúng, chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này."
"Nhưng mà, tôi đã đồng ý cho cô sinh con cho tôi rồi, cô phải cảm thấy vui vẻ hạnh phúc mới đúng, sao có thể vì chút chuyện nhỏ này mà đưa tôi lên mạng, để mặc người lạ phán xét chứ?"
"Tôi không muốn sinh con cho anh."
"Sao cô lại không muốn sinh con cho tôi? Tôi cao ráo dáng đẹp, lại còn giàu có điển trai, gen ưu tú như vậy, cô ra ngoài tìm đỏ mắt chưa chắc đã thấy đâu."
Lời vừa dứt, vài người giúp việc đứng gần đó không nhịn được mà che miệng cười.
"Cười, cười cái gì mà cười?" Cố Bùi Yến cởi áo ra, chỉ vào ngựk và bụng mình: "Ông đây có cơ ngựk và cơ bụng đấy nhé."
"Ông đây rất ưu tú, có rất nhiều người muốn gả cho tôi, các người đều là những kẻ không có được tôi, các người không có tư cách cười."
Tất cả mọi người cắn ch/ặt răng, cố gắng giữ im lặng.
Gần đây tôi khá bận rộn, thường xuyên đi sớm về khuya, thỉnh thoảng nghe quản gia nhắc lại, bảo rằng Cố Bùi Yến ngày nào cũng ở nhà lướt xem các bình luận về mình, lướt mãi lướt mãi, đầu óc sắp hỏng luôn rồi. Ban đầu tôi còn không tin, hôm nay tận mắt chứng kiến, quả nhiên đầu óc có chút vấn đề thật.
Trạng thái tinh thần của Hàn Nhã cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, cô ta lao vào lòng Cố Bùi Yến, gào thét đòi sinh con cho anh ta.
"Bùi Yến, tối nay ngủ phòng khách có được không? Em đã mơ thấy đại sư cho một phương th/uốc chữa vô sinh, chỉ cần anh ngủ với em liên tục bảy bảy bốn mươi chín ngày, em nhất định sẽ mang th/ai."
Cố Bùi Yến đẩy Hàn Nhã ra đầy thiếu kiên nhẫn: "B/ệnh à! Tử cung của cô bị c/ắt rồi, lấy gì mà sinh con cho tôi?"
"Đại sư nói rồi, thần dược có thể giúp em mọc lại tử cung."
"Cút cút cút, trên mạng nói cô là tiện nữ, là d/âm phụ, cô không xứng với tôi ưu tú."
Cố Bùi Yến đ/á Hàn Nhã ra, rồi chạy lên tầng hai như thể tránh tà.
Đều là phụ nữ, tâm trạng suy sụp tinh thần của Hàn Nhã vì mất con tôi rất hiểu và cũng rất thương cảm cho cô ta. Tôi đi đến bên cạnh, nhỏ giọng an ủi: "Đừng buồn nữa, tuy cô không thể sinh con, nhưng những người phụ nữ khác có thể mà!"
"Cô xem, đây là em bé mà bạn học tôi mới sinh hôm qua, đáng yêu không này!"
Tôi mở một bức ảnh em bé do AI tạo ra cho cô ta xem, chỉ vừa liếc mắt, Hàn Nhã lập tức như phát đi/ên, túm tóc nhìn ngang liếc dọc.
"Con, con của tôi."
Tiếp đó, cô ta lao ra ngoài như tên b/ắn.
Quản gia hỏi tôi: "Phu nhân, có cần tôi sắp xếp người đuổi theo không? Lỡ bị xe đ/âm thì nguy."
Tôi xua tay: "Không cần đâu, không kịp nữa rồi."
Hàn Nhã vừa lao ra khỏi cổng biệt thự, một chiếc xe tải không người lái từ đâu lao tới đ/âm bay cô ta.
"Mẹ ơi!" Quản gia sợ đến mức bật cả tiếng địa phương, lúc liên lạc với 120 môi cứ run cầm cập không ngừng.
Sau khi cấp c/ứu, Hàn Nhã giữ được mạng sống, nhưng đôi chân bị liệt, cả đời phải gắn liền với xe lăn.
Cha mẹ Hàn Nhã từ nước ngoài bay về, nước mắt đầm đìa.
Mẹ Hàn Nhã nắm tay tôi, giọng nghẹn ngào: "Cô gái à, con gái tôi vì làm tiểu tam cho chồng cô mới lặn lội từ nước ngoài về, nó giờ thành kẻ tàn phế rồi, chồng cô phải chịu trách nhiệm với nó!"
Cha Hàn Nhã phụ họa: "Đúng, phải chịu trách nhiệm, con gái tôi giờ mất đi chức năng sinh sản quan trọng nhất, chắc chắn là không gả đi đâu được rồi."
"Cô mau chóng đi làm thủ tục ly hôn với chồng cô đi, rồi để chồng cô rước con gái tôi vào cửa bằng kiệu tám người khiêng."
Tôi gật đầu đồng ý, vừa về đến nhà liền thuật lại lời cha mẹ Hàn Nhã cho Cố Bùi Yến nghe, anh ta tức đến mức nhảy dựng lên.
"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào."
"Tôi ưu tú thế này, không thể nào lấy một kẻ tàn phế không biết sinh đẻ được."
Tôi ghi âm lại từng câu từng chữ của Cố Bùi Yến rồi mở cho cha mẹ Hàn Nhã nghe.
"Xin lỗi, không phải tôi không chịu ly hôn, mà là chồng tôi không chịu cưới, hay là hai người xem lại..."
"Quá đáng, quá quá đáng." Tôi chưa nói hết câu đã bị cha Hàn Nhã ngắt lời: "Con gái tôi sống là người của Cố Bùi Yến, ch*t là m/a của Cố Bùi Yến."
"Nếu nó không chịu cưới, thì tôi sẽ ép nó phải cưới."
Chẳng bao lâu sau, cha mẹ Hàn Nhã giăng một biểu ngữ khổng lồ dưới tòa nhà công ty của Cố Bùi Yến, trên đó viết Cố Bùi Yến dụ dỗ con gái tôi làm tiểu tam, ngủ với con gái tôi đến mức tàn phế rồi không chịu trách nhiệm.
Để chứng minh sự thật, hai ông bà còn đặc biệt in ra 99 tấm ảnh thân mật của Cố Bùi Yến và Hàn Nhã treo trên một cái giá tự chế.
Người qua đường dừng lại xem, chụp ảnh đăng lên mạng.
Trong chớp mắt, Cố Bùi Yến lại trở thành tâm điểm chỉ trích, bất kỳ cư dân mạng nào lướt thấy video về anh ta đều không nhịn được mà dừng lại m/ắng cho một trận.
[đ/âm, đ/âm người ta đến liệt luôn, thế này thì chơi bời kiểu gì vậy?]
[Cố Bùi Yến kiếp sau đầu th/ai làm lợn đực đi! Có thể phối giống với đủ loại lợn, lại còn không cần chịu trách nhiệm.]