Tôi nhớ lại bức di thư mà anh ấy r/un r/ẩy viết trên máy bay.

Anh ấy viết kín hai mặt giấy, nhưng không có lấy một chữ nào nhắc đến tôi.

Hơn một nghìn ba trăm chữ, toàn bộ đều là lời dặn dò dành cho Hứa Tri Vi.

Bên nhau năm năm, anh ấy không nhớ sinh nhật tôi, cũng chẳng bao giờ nhớ ngày kỷ niệm.

Vậy mà anh ấy lại nhớ rõ Hứa Tri Vi đ/au dạ dày, cũng nhớ rõ kỳ kinh nguyệt của cô ấy vào ngày nào.

Trong di thư, anh ấy nhắc cô ấy phải nhớ ăn uống đúng giờ, uống nhiều nước ấm.

Thậm chí còn không quên dặn cô ấy, khi đến kỳ kinh nguyệt thì nên mát-xa bụng dưới thế nào.

Tuy từng câu từng chữ không nhắc đến tình yêu.

Nhưng tôi lại nhìn thấu rõ ràng, từng dòng từng chữ đều chứa chan tình cảm.

Nơi trái tim như bị khoét một lỗ hổng lớn, đ/au đến r/un r/ẩy.

Tôi cắn ch/ặt môi nhấn thích, r/un r/ẩy gõ dòng chữ trả lời.

"Nếu anh ấy quan tâm cậu đến vậy, vậy thì tớ rút lui, chúc hai người 99."

Giây tiếp theo, bài đăng bị xóa.

Chưa đầy mười phút, Cố Dữ đã xông đến khách sạn.

Nhưng việc đầu tiên anh làm sau khi đẩy cửa vào, không phải là quan tâm tôi.

Mà là túm lấy cổ áo tôi, kéo tôi từ trên giường dậy.

"Thẩm Diên, nửa đêm nửa hôm em phát đi/ên cái gì thế? Tôi và Tri Vi quang minh chính đại, em nói những lời đó dưới phần bình luận là có ý gì?"

"Rốt cuộc em muốn chúng tôi phải làm thế nào mới hài lòng? Có phải tất cả mọi người đều phải nhìn sắc mặt em mà sống, cả thế giới đều phải xoay quanh em mới được không!"

Anh đầy vẻ thất vọng, ánh mắt nhìn tôi cũng lộ rõ sự lạnh lùng.

Hứa Tri Vi đứng sau lưng anh, siết ch/ặt lấy cánh tay anh, khóc đến mức không thở nổi.

"Cố cún, không được nói Diên Diên như vậy!"

"Hôm nay cậu ấy chắc chắn đã rất sợ hãi, tâm trạng cũng rất tệ, tớ là bạn thân nhất của cậu ấy, nên chịu đựng cảm xúc tiêu cực của cậu ấy là đúng rồi."

"Là tớ không tốt, tự ý cho rằng cậu ấy thấy chúng ta làm hòa sẽ rất vui, nên mới nghĩ đến việc đăng ảnh lên mạng xã hội."

"Diên Diên, xin lỗi cậu, là tớ không cân nhắc đến cảm xúc của cậu, cậu tha lỗi cho tớ được không?"

Cô ta lảo đảo bước về phía tôi, nhưng bị Cố Dữ giữ ch/ặt lại.

Anh ôm người vào lòng, ánh mắt đầy mỉa mai nhìn tôi.

"Trước đây tôi và Tri Vi cứ gặp là cãi, em khóc lóc c/ầu x/in chúng tôi làm hòa, giờ chúng tôi vì em mà buông bỏ ân oán, em cũng không vui, còn mỉa mai châm chọc làm nh/ục Tri Vi."

"Thẩm Diên, dù em có vô lý gây sự cũng phải có chừng mực thôi, chúng tôi không phải chó em nuôi, không làm được chuyện lúc nào cũng xoay quanh em đâu."

"Thế là đủ rồi, còn làm lo/ạn nữa, người mất mặt chỉ có em thôi."

Tôi không nhịn được mà cười ra nước mắt.

Họ diễn đủ màn m/ập mờ trước mặt tôi, nhưng lại lấy danh nghĩa vì tốt cho tôi.

Còn tôi, đến cả chất vấn cũng chưa từng, mà trong mắt anh, tôi lại thành kẻ vô lý gây sự.

Một người khóc đỏ cả mắt, vùng vẫy muốn lao vào.

Người kia thì lạnh mặt liều mạng ngăn cản.

Làm bộ làm tịch đến mức buồn nôn.

Tôi đến khóc cũng không khóc nổi, chỉ mệt mỏi gật đầu.

"Là tôi không hiểu chuyện, không nên hiểu lầm tình bạn trong sáng của hai người."

Hứa Tri Vi còn muốn giải thích tiếp, nhưng bị Cố Dữ kéo lại.

"Mặc kệ cô ta, ngoài mỉa mai châm chọc ra thì còn biết làm gì nữa."

"Em vất vả cả ngày rồi, cơm còn chưa ăn miếng nào, cuối cùng lại còn phải dỗ dành cô ta, để cô ta ở lại khách sạn bình tĩnh lại cũng tốt."

"Dạ dày em không tốt, coi chừng đ/au dạ dày đấy, anh đưa em đi ăn trước."

Anh không hỏi tôi có đói không, chỉ quan tâm liệu Hứa Tri Vi có bị đ/au dạ dày hay không.

Trước khi ra cửa, Cố Dữ quay đầu nhìn tôi, trong đáy mắt hiếm hoi thoáng qua một tia áy náy.

"Diên Diên, nếu em mệt thì ngủ trước đi, không cần đợi anh, vài ngày nữa anh sẽ bù đắp cho em."

"Chẳng phải em luôn muốn đến bãi biển Vỏ Sò xem sao ư?"

"Anh đã hứa với em sau khi buổi diễn kết thúc sẽ cầu hôn, đến lúc đó nghi thức cầu hôn sẽ tổ chức ở bãi biển, như vậy chắc em hài lòng rồi chứ?"

Tôi không nói gì, lòng chùng xuống.

Cố Dữ có lẽ đã quên, hồi nhỏ tôi ham chơi, suýt ch*t đuối dưới biển.

Tôi sợ biển, cũng gh/ét bãi biển.

Người muốn đến bãi biển Vỏ Sò không phải là tôi, mà là Hứa Tri Vi.

Anh không nhìn tôi nữa, dắt tay Hứa Tri Vi dứt khoát rời đi.

Tôi nhìn bóng lưng anh, mỉm cười bình thản.

Anh vẫn chưa biết, chúng ta không còn cơ hội đồng hành nữa rồi.

Sau khi buổi diễn kết thúc, tôi sẽ bay sang một quốc gia khác.

Từ nay núi cao sông dài, kiếp này không gặp lại.

Cố Dữ không quay về phòng, chỉ gửi cho tôi một tin nhắn.

Anh nói Hứa Tri Vi ở một mình trong khách sạn cũ sẽ không an toàn.

Để tôi không lo lắng, anh đành phải tạm bợ trên chiếc ghế sofa trong phòng cô ấy hai đêm.

Cái cớ bịa đặt nghe thật đường hoàng.

Nhưng tôi đã kiểm tra, tất cả các phòng ở khách sạn đó đều không có sofa.

Anh lấy danh nghĩa chăm sóc Hứa Tri Vi giúp tôi, thực chất chỉ là muốn thả lỏng bản thân một lần trước khi cầu hôn mà thôi.

Tôi không vạch trần anh, chỉ tranh thủ khoảng thời gian này tập trung chuẩn bị thủ tục nhận việc.

Lần tiếp theo gặp lại họ là tại hiện trường tổng duyệt.

Hai tiếng nữa là buổi diễn chính thức, cả đoàn kịch đều bận rộn chuẩn bị những kh//âu cuối cùng.

Trước đây khi tổng duyệt, Cố Dữ đều sẽ ở bên cạnh tôi.

Bưng trà rót nước cho tôi, nắm tay tôi dịu dàng trấn an khi tôi căng thẳng.

Nhưng lần này, anh thậm chí không liếc nhìn tôi lấy một cái.

Mọi người đều nhìn chúng tôi với vẻ giễu cợt.

Tôi lại chẳng hề bận tâm.

Ước mơ lớn nhất lúc sinh thời của mẹ là được đứng trên sân khấu nước ngoài biểu diễn.

Giờ đây tôi có cơ hội thực hiện tâm nguyện của bà, đương nhiên muốn nỗ lực hết mình.

Khi buổi tổng duyệt sắp kết thúc, Hứa Tri Vi lại vô tình làm đổ cốc cà phê trên tay.

Bộ trang phục diễn bị vấy bẩn, cô ta lập tức đỏ hoe mắt, cắn môi nhìn Cố Dữ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm