Là tam cô nói cho tôi biết trong điện thoại một cách đầy sống động. Tất nhiên, ý định ban đầu của bà ta là đến để hỏi tội.
"Lâm Vãn! Hai vợ chồng cô hài lòng rồi chứ?! Làm hỏng chuyện hôn nhân của Trần Dương, hai người vui lắm sao?! Đó là một cô gái tốt biết bao, chỉ vì hai người nói năng xằng bậy ở đồn công an mà nhà người ta thấy nhà chúng ta thành phần phức tạp, hủy hôn ngay lập tức! Hai người đây là muốn đoạn hậu nhà họ Trần chúng tôi đấy à!"
Tôi không đợi bà ta ch/ửi xong, liền trực tiếp lên tiếng: "Tam cô, trước khi gọi cho cháu, mẹ chồng cháu không nói với cô là chuyện xảy ra ở đồn công an, cả nhà vợ sắp cưới của Trần Dương đều chứng kiến từ đầu đến cuối sao?"
Những lời nguyền rủa của tam cô tắc nghẹn trong cổ họng.
"Người ta có mắt, sẽ tự nhìn. Có tai, sẽ tự nghe. Bố mẹ người ta xót con gái mình, không muốn gả vào một gia đình coi con dâu là 'người ngoài', con dâu bị b/ệnh nặng thì thấy ch*t không c/ứu, anh em vì tiền mà kéo nhau lên đồn công an, đó chẳng phải là lựa chọn rất bình thường sao? Đổi lại là cô, cô có muốn gả con gái mình vào một gia đình như thế không?"
"Cô..." Tam cô bị tôi chặn họng đến mức không nói nên lời.
"Hôn sự bị hủy, gốc rễ không nằm ở chúng cháu. Mà nằm ở sự thiên vị của bố mẹ chồng cháu, nằm ở sự coi đó là đương nhiên của Trần Dương. Cô có thời gian đến m/ắng cháu, chi bằng đi khuyên họ, làm người không nên quá ích kỷ."
Nói xong, tôi cúp máy.
Khi tôi kể chuyện này cho Trần Mặc, anh đang hầm canh cho tôi trong bếp.
Anh chỉ "ừ" một tiếng, không có phản ứng gì đặc biệt, như thể đã sớm lường trước được kết quả này.
"Đáng đời." Anh múc canh ra, thổi thổi rồi đưa cho tôi, "Một gia đình đến cả quan niệm đúng sai cơ bản cũng không có, dựa vào đâu mà đòi hỏi cô gái tốt nhà người ta gả vào để làm từ thiện?"
Tôi nhìn anh, bỗng thấy người Trần Mặc hiền lành nhu nhược trước kia dường như đã thực sự biến mất hoàn toàn. Anh hiện tại điềm tĩnh, lý trí, thậm chí có phần lạnh lùng. Nhưng tôi biết, mọi sự sắc bén của anh đều chỉ dành cho người ngoài.
Không bao lâu sau, luật sư Vương đã chính thức nộp đơn khởi kiện. Giấy triệu tập của tòa án nhanh chóng được gửi đến tay bố mẹ chồng.
Lần này, gia đình bên đó hoàn toàn bùng n/ổ.
Chúng tôi không còn nhận được bất kỳ cuộc gọi "khuyên nhủ" nào từ họ hàng nữa. Thay vào đó là sự mất kiểm soát của Trần Dương.
Nó trực tiếp tìm đến dưới công ty của Trần Mặc để chặn anh.
Hôm đó tôi tình cờ đến đưa tài liệu cho Trần Mặc, từ xa đã thấy Trần Dương túm lấy cổ áo anh, kích động gào thét gì đó.
"...Anh nhất định phải ép ch*t em mới cam lòng đúng không! Vì tiền mà anh kiện cả bố mẹ ruột! Anh có còn là người không!"
Trần Mặc chỉ lạnh lùng nhìn nó, mặc kệ cho nó xả gi/ận.
Xung quanh đã có đồng nghiệp chỉ trỏ.
Tôi bước nhanh tới, gạt tay Trần Dương ra: "Buông ra! Có gì thì nói, đừng có động tay động chân!"
Trần Dương nhìn thấy tôi, càng thêm tức gi/ận: "Lại là cô! Đều là do con đàn bà cô xúi giục sau lưng! Nếu không anh tôi sẽ không biến thành như thế này!"
"Anh ấy biến thành như thế nào?" Tôi đối diện với ánh mắt nó, không hề lùi bước, "Biến thành một người biết bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình? Biến thành một người không còn hiếu thảo m/ù quá/ng, không còn bị các người coi là máy rút tiền nữa? Nếu đây là 'biến thành' mà cậu nói, thì tôi rất vui vì anh ấy đã thay đổi."
"Cô!" Trần Dương tức đến đỏ mặt tía tai.
Trần Mặc kéo tôi ra sau lưng, nhìn đứa em trai được nuông chiều từ bé này, trong ánh mắt lần đầu tiên lộ ra vẻ thương hại.
"Trần Dương, năm nay chú hai mươi sáu tuổi rồi, không phải sáu tuổi. Chú nên học cách chịu trách nhiệm với cuộc đời mình đi," anh bình tĩnh nói, "Thứ của anh, anh lấy lại, là lẽ đương nhiên. Nhà tân hôn của chú, nên dựa vào đôi tay của chính mình mà ki/ếm, chứ không phải dựa vào việc bóc l/ột anh trai, càng không phải dựa vào việc vét sạch tiền dưỡng già của bố mẹ."
"Đó vốn dĩ là bố mẹ muốn cho em!" Trần Dương vẫn còn cứng miệng.
"Vậy thì chú hãy để họ dùng phần thuộc về họ mà m/ua cho chú," giọng Trần Mặc không chút gợn sóng, "Phần thuộc về anh, chú đừng hòng đụng vào một xu."
Nói xong, anh không thèm đếm xỉa đến Trần Dương nữa, nắm tay tôi, quay người bước vào tòa nhà công ty.
Phía sau, truyền đến tiếng ch/ửi bới tức tối của Trần Dương.
Bước vào thang máy, Trần Mặc mới buông tay tôi ra. Anh tựa vào vách thang máy, nhắm mắt lại, vẻ mặt có chút mệt mỏi.
"Xin lỗi, để em phải nhìn thấy những cảnh này." Anh nói.
Tôi lắc đầu, nắm lấy tay anh: "Em đã nói rồi, em ủng hộ anh."
Cửa thang máy mở ra, anh mở mắt, vẻ mệt mỏi tan biến, lại khôi phục vẻ kiên định.
"Đi thôi," anh nói, "Sau phiên tòa, mọi chuyện sẽ kết thúc."
9
Ngày mở phiên tòa, thời tiết âm u.
Tôi và Trần Mặc ngồi ở ghế nguyên đơn, đối diện là bố mẹ chồng và bố chồng trên ghế bị cáo. Trần Dương cũng đến, ngồi ở hàng ghế đầu của khán giả, trừng trừng nhìn chúng tôi, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
Cả tòa án trang nghiêm, bầu không khí ngột ngạt đến mức khó thở.
Mẹ chồng có lẽ là lần đầu trải qua cảnh tượng này, từ lúc ngồi xuống đã run bần bật, sắc mặt tái nhợt. Bố chồng thì cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng đôi môi mím ch/ặt đã tố cáo sự căng thẳng của ông ta.
Luật sư Vương trình bày yêu cầu khởi kiện của chúng tôi với thẩm phán một cách mạch lạc, và nộp lên tất cả bằng chứng: hồ sơ quyền sở hữu trích lục từ Cục quản lý nhà đất, tài liệu m/ua nhà ghi rõ việc sử dụng thâm niên công tác của Trần Mặc, hồ sơ y tế khi tôi ốm, đoạn ghi âm cuộc gọi Trần Mặc cầu c/ứu bố mẹ, và cả "sổ sách gia đình" kéo dài năm năm.
Mỗi khi một bằng chứng được trình lên, bầu không khí ở ghế bị cáo lại nặng nề thêm một phần.
Khi luật sư Vương nhắc đến việc tôi ốm đ/au, Trần Mặc cầu c/ứu bị từ chối, trong khi họ nắm giữ số tiền khổng lồ định tặng hết cho con trai út, một sự xôn xao nhẹ nổi lên ở hàng ghế khán giả.