Tiền quỹ lớp bị mất.

Chủ nhiệm lớp đích thân kiểm tra cặp sách của từng người.

Kiểm tra đến cuối cùng, lại tìm thấy xấp tiền đó trong cặp của tôi.

Chủ nhiệm yêu cầu tôi đưa ra một câu trả lời thỏa đáng.

Tôi hét lớn: "Lớp trưởng, tớ đã bảo là tiền này không được lấy, cậu cứ khăng khăng nói không sao, lại còn bắt tớ giấu, giờ thì hay rồi."

01

"Lục Vãn Chi, tại sao số tiền này lại ở trong cặp của em? Hôm nay em phải giải thích cho rõ ràng."

Thầy giáo chủ nhiệm Trương Triệu Khôn ném mạnh xấp tiền xuống trước mặt tôi.

Cả lớp xôn xao.

Như chảo dầu nóng bị tạt một gáo nước lạnh, lập tức bùng n/ổ.

Mọi ánh mắt như những lưỡi ki/ếm đ/âm thẳng vào tôi.

Tôi liếc nhìn xấp tiền trên bàn.

Góc dưới bên trái của tờ tiền trên cùng ghi rõ ba chữ "Tống Uyển Ninh", nhìn cực kỳ chói mắt.

Đây là ký hiệu được làm khi nộp tiền quỹ lớp.

Điều tồi tệ hơn là camera giám sát trong lớp đã hỏng từ trước, còn tôi lại là người cuối cùng rời khỏi lớp.

Hiện tại, cả nhân chứng và vật chứng đều đầy đủ.

Tôi không còn cách nào để biện minh.

"Lục Vãn Chi, cậu thật không biết x/ấu hổ, tiền quỹ lớp mà cậu cũng dám tr/ộm."

"Cậu còn là con người không đấy?!"

"Đừng tưởng cậu là thủ khoa toàn trường, sắp được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, Bắc Đại là muốn làm gì thì làm. Chuyện tr/ộm tiền quỹ lớp, cậu phải cho cả lớp một lời giải thích."

Lớp trưởng Tống Uyển Ninh là người đầu tiên gây khó dễ cho tôi.

Ngày thường cô ta vốn đã thích nhắm vào tôi.

Giờ nắm được cơ hội, tất nhiên là muốn dồn tôi vào chỗ ch*t.

Có Tống Uyển Ninh dẫn đầu, các bạn học khác cũng lần lượt hùa theo.

"Thật không ngờ, nữ thần lại có sở thích đặc biệt như vậy."

"Nữ thần cái gì, là nữ tặc thì có."

"Trách sao tiết thể dục cậu ta đến muộn mười mấy phút, hóa ra là để tr/ộm tiền quỹ."

"Sau này mọi người trông kỹ cặp sách của mình nhé, coi chừng bị tr/ộm đấy."

"..."

Trong khoảnh khắc, tất cả những lời chỉ trích trong lớp đều đổ dồn về phía tôi.

Thêm dầu vào lửa, dậu đổ bìm leo.

Người này một câu, người kia một lời, nước bọt suýt chút nữa đã nhấn chìm tôi.

Nếu cứ để họ m/ắng tiếp, e là tổ tông nhà tôi cũng phải "bốc khói đen" mất.

"Bộp!"

Tôi không thể nhịn được nữa, đ/ập bàn đứng dậy.

"Lớp trưởng, tớ đã bảo là tiền này không được lấy, càng không được giấu trong cặp tớ, cậu cứ khăng khăng nói không sao, giờ thì hay rồi."

…(⊙_⊙;)…

Suỵt... cả lớp hít một hơi lạnh.

Cú bẻ lái 180 độ này còn kí/ch th/ích hơn cả nhảy bungee mà không có dây bảo hộ.

Ánh mắt vốn dĩ đổ dồn vào tôi, giờ đồng loạt nhìn chằm chằm vào lớp trưởng Tống Uyển Ninh.

02

Tiền quỹ lớp chắc chắn không phải do tôi tr/ộm.

Nếu tôi đứng lên nói không phải tôi lấy, chắc chắn chẳng ai tin.

Cả lớp hơn 50 cái miệng, hôm nay dù có mời cả Gia Cát Lượng đến làm người phát ngôn cho tôi, e là cũng phải ôm h/ận thất bại.

Đã không giải thích được, tôi đành tạt thẳng gáo nước bẩn ra ngoài.

Người đầu tiên tôi nghi ngờ chính là Tống Uyển Ninh.

Cô ta là lớp trưởng, tiền quỹ do cô ta quản lý.

Giờ tiền mất, cô ta không thể thoái thác trách nhiệm.

Huống hồ, cô ta còn là người th/ù địch với tôi nhất.

Hôm nay cũng là cô ta dẫn đầu gây khó dễ cho tôi.

Gáo nước bẩn này không tạt vào cô ta thì thật là thiên lý bất dung.

Sắc mặt Tống Uyển Ninh trắng bệch như tờ giấy, r/un r/ẩy có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

"Lục Vãn Chi!"

"Cậu bị úng n/ão à! Cậu nói thế ai mà tin."

"Trong lớp mình ai mà không biết hoàn cảnh nhà tớ, tớ cần gì phải tr/ộm tiền quỹ?"

Tống Uyển Ninh vừa dứt lời, mọi người liền gật đầu theo.

Sau đó lại lắc đầu như trống bỏi.

"Tống Uyển Ninh tr/ộm tiền quỹ? Có đá/nh ch*t tớ cũng không tin."

"Tớ cũng không tin, nhà Tống Uyển Ninh kinh doanh lớn, bố cậu ấy lái Bentley, mẹ lái Porsche, nhà ở biệt thự, mặc đồ hiệu, sao cậu ấy có thể để mắt đến chút tiền lẻ này."

"Số tiền này còn không đủ để cậu ấy m/ua một đôi giày."

"Lục Vãn Chi cố tình đổ oan thôi."

Theo hoàn cảnh nhà Tống Uyển Ninh, quả thực không ai tin cô ta sẽ tr/ộm tiền quỹ.

Lớp chúng tôi tổng cộng có 52 học sinh.

Học kỳ này mỗi người nộp 300 tệ tiền quỹ, tổng cộng là 15.600 tệ.

Số tiền này đúng là không đủ để m/ua đôi giày Valentino dưới chân cô ta.

Nếu chuyện này không xảy ra với tôi, bảo cô ta tr/ộm tiền quỹ, chính tôi cũng không tin.

"Lúc đó tớ cũng khuyên cậu như vậy, nhà cậu giàu thế, cần gì phải tr/ộm chút tiền quỹ này, còn không đủ m/ua một đôi tất."

"Nhưng cậu lại nói, ai mà chê tiền nhiều chứ, ngay cả tớ còn không tin cậu sẽ tr/ộm tiền, người khác lại càng không nghi ngờ cậu."

Tôi tiếp tục đổ cái chậu phân lên đầu Tống Uyển Ninh.

Họ có tin hay không là việc của họ.

Tôi nhất định phải tạt gáo nước bẩn này đến cùng.

Cái chậu phân này mà úp lên đầu tôi, đừng nói là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch, e là tôi còn chẳng có cơ hội mà nhảy.

"Lục Vãn Chi, cậu đúng là không thấy qu/an t/ài không đổ lệ, hôm nay tớ sẽ cho cậu ch*t một cách rõ ràng."

"Trước tiết thể dục, tớ đã kiểm tra kỹ, lúc đó tiền quỹ vẫn còn trong cặp tớ, Trương Kỳ và Trần Tuệ Mẫn đều nhìn thấy, trong tiết thể dục tớ chưa từng rời khỏi tầm mắt của hai cậu ấy."

"Hai cậu ấy đều có thể làm chứng cho tớ."

Lời Tống Uyển Ninh nói không hề giả.

Vài phút trước tiết thể dục, trong lớp chỉ còn lại bốn người chúng tôi.

Ba người họ lúc đó vây quanh chỗ ngồi của Tống Uyển Ninh, còn tôi bận cày game nên không chú ý họ đang làm gì.

Giờ nghĩ lại, tôi thấy chắc chắn lúc đó họ đang mưu tính việc này.

"Tớ có thể làm chứng cho lớp trưởng, những gì lớp trưởng nói đều là thật. Sau khi chúng tớ đi, trong lớp chỉ còn lại một mình Lục Vãn Chi, chắc chắn là cậu ta thừa cơ tr/ộm tiền, nếu không sao tiết thể dục cậu ta lại đến muộn."

"Tớ cũng có thể làm chứng cho lớp trưởng."

Trương Kỳ và Trần Tuệ Mẫn đứng ra làm chứng cho Tống Uyển Ninh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ ba lần khen thư ký nam giỏi hơn tôi, tôi dứt khoát từ chức, hôm sau cô ấy gọi điện cầu xin tôi quay về

Chương 20
Khoảnh khắc đó, tôi cuối cùng cũng hiểu ra: cô ấy chưa bao giờ coi tôi là một người bạn đời cần được tôn trọng, cô ấy chỉ xem tôi là một công cụ không bao giờ rời bỏ, dễ nói chuyện và luôn sẵn sàng thu dọn tàn cuộc cho cô ấy.
0