Cô ta dường như vẫn muốn vùng vẫy để níu kéo.
"A Hành, giờ trong lòng trong mắt em chỉ có anh, chỉ cần anh chịu quay lại, em đảm bảo sau này công ty đều do anh quyết định."
"Chúng ta lại như trước kia, cùng nhau làm cho công ty lớn mạnh hơn, có được không?"
Tôi cười khẩy.
"Lời đảm bảo của cô chẳng đáng một xu. Từng có lúc tôi nâng niu chân tình đặt trước mặt cô, cô lại vứt bỏ như rác rưởi, giờ nói những lời này còn có ý nghĩa gì nữa?"
"Đã không thể quay lại được rồi, sau này cô đừng có mà đến làm tôi buồn nôn nữa!"
Tôi đã nói đến mức này, Cố Tư D/ao vẫn không chịu từ bỏ ý định.
"A Hành, em biết anh vẫn còn đang gi/ận. Anh biết mà, trong lòng em vẫn có anh, đừng làm mình làm mẩy nữa có được không?"
Giờ tôi mới thấy cô ta thật phiền phức, tôi đẩy mạnh cô ta ra.
"Đủ rồi, Cố Tư D/ao! Chúng ta hãy giữ lại chút thể diện cho nhau, đừng có mà đến làm phiền tôi nữa!"
Lần này lực đẩy hơi mạnh.
Cố Tư D/ao ngã ngồi bệt xuống đất, nước mắt rơi lã chã.
"A Hành, công ty không có anh không được, anh quay về giúp em đi? Em thật sự sai rồi, c/ầu x/in anh..."
Tôi cười lạnh, ánh mắt nhìn Cố Tư D/ao không chút thương hại.
Lúc này, xung quanh đã tụ tập vài người qua đường, chỉ trỏ về phía chúng tôi.
Cố Tư D/ao dường như cũng nhận ra sự bẽ mặt.
Nhưng cô ta vẫn quỳ đó không đứng dậy, vươn tay định nắm lấy gấu quần tôi.
"A Hành, coi như đây là lần cuối em c/ầu x/in anh, hàng trăm nhân viên công ty đều đang chờ cơm ăn áo mặc."
"Những người đã cùng chúng ta lăn lộn chiến đấu từ đầu đến giờ, anh nỡ lòng nào nhìn họ thất nghiệp sao?"
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta.
"Cô đáng lẽ phải nghĩ đến ngày này từ sớm. Tất cả những gì hôm nay đều chỉ là do cô tự làm tự chịu mà thôi."
Nói xong, tôi không thèm liếc nhìn cô ta thêm một cái, xoay người gạt đám đông bước nhanh rời đi.
Chỉ để lại Cố Tư D/ao ngồi thẫn thờ trên mặt đất lạnh lẽo.
Tiếng khóc dần bị nhấn chìm bởi tiếng ồn ào của phố xá.
(13)
Khi Cố Tư D/ao trở về văn phòng.
Lý Trạch đùng đùng nổi gi/ận bước vào, chất vấn:
"Cố Tư D/ao, con tiện nhân kia, hôm nay có phải cô lại lén lút đi tìm Triệu Hành không?"
"Cô bây giờ là đàn bà của tôi, cô còn muốn giữ chút mặt mũi nào nữa không?"
Cố Tư D/ao vớ lấy ống cắm bút trên bàn ném thẳng về phía hắn.
"Tôi đi tìm Triệu Hành đấy, thì sao nào?"
"Nói tôi không biết x/ấu hổ, cái đồ phế vật vô dụng nhà anh!"
"Công ty sắp bị anh làm cho phá sản rồi, anh tự tính xem anh đã làm hỏng bao nhiêu hợp đồng rồi?"
"Nếu Triệu Hành còn ở đây, công ty sao có thể thành ra nông nỗi này?"
"Đồ phế vật, cả ngày chỉ biết xoay quanh tôi, công việc anh có tâm chút nào không?"
Trước đây cô ta chê tôi chỉ biết làm việc, không thể ở bên cô ta cả ngày.
Giờ Lý Trạch suốt ngày xoay quanh cô ta, cô ta lại chê hắn không chịu làm việc tử tế.
Thật là nực cười!
"Trong mắt cô bây giờ chỉ có Triệu Hành thôi đúng không! Sao? Cô hối h/ận rồi à?"
"Cô đừng quên, lúc đầu là ai đã đ/á hắn ra ngoài. Giờ hối h/ận rồi, cô không thấy mình nực cười sao?"
Cố Tư D/ao chưa bao giờ nghĩ lỗi là do mình.
Đúng lúc họ đang cãi nhau kịch liệt, thư ký hớt hải đẩy cửa bước vào.
"Tổng giám đốc Cố, không xong rồi. Có hơn mười phụ nữ nước ngoài dẫn theo phóng viên đến công ty làm lo/ạn, nói là..."
Thư ký ngập ngừng, liếc nhìn Lý Trạch, giọng nhỏ dần.
"Nói là... Tổng giám đốc Lý lừa tiền lừa tình, hôm nay không giao người ra thì sẽ báo cảnh sát xử lý."
Cố Tư D/ao tức thì trợn tròn mắt, nhìn Lý Trạch đầy vẻ không thể tin nổi.
Ánh mắt đó như những lưỡi d/ao sắc bén, muốn khoét trên người hắn vài lỗ.
"Lý Trạch, chuyện này là sao? Anh nói rõ cho tôi!"
Sắc mặt Lý Trạch lập tức tái nhợt, những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trên trán.
Sự thong dong, phóng khoáng ngày thường biến mất không dấu vết.
Hắn ấp úng biện minh:
"Tư D/ao, chắc chắn là hiểu lầm, có kẻ đang cố tình bôi nhọ anh, muốn đá/nh sập công ty chúng ta..."
"Hiểu lầm? Hơn chục người dẫn theo phóng viên làm lo/ạn đến tận cửa công ty rồi, mà vẫn là hiểu lầm sao?"
Cố Tư D/ao gào lên, tức đến mức lồng ngựk phập phồng dữ dội.
"Rốt cuộc anh đã gây chuyện với ai bên ngoài, vào lúc nước sôi lửa bỏng này, công ty vốn đã lung lay sắp đổ, anh còn gây ra họa lớn thế này cho tôi!"
Lý Trạch còn muốn cãi cố thêm vài câu.
Nhưng tiếng ồn ào ngoài cửa đã ngày một gần.
Những người phụ nữ nước ngoài đang lớn tiếng la hét bằng thứ tiếng Trung không mấy lưu loát.
Đèn flash của các phóng viên cũng chớp tắt liên hồi.
Cố Tư D/ao hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại, quát vào mặt thư ký:
"Còn đứng ngây ra đó làm gì, chặn người lại trước đi, đừng để họ xông vào!"
Thư ký vội vàng xoay người, nhưng đã không kịp nữa rồi.
Đám người đó hùng hổ xông vào văn phòng.
Người phụ nữ nước ngoài cầm đầu có vóc dáng cao ráo, trong ánh mắt đầy vẻ phẫn nộ và kh/inh bỉ.
Cô ta quét mắt một vòng, khóa ch/ặt mục tiêu vào Lý Trạch, ch/ửi bới bằng thứ tiếng Trung bập bẹ:
"Lý Trạch, đồ l/ừa đ/ảo!"
"Anh nói yêu tôi, lừa tôi đầu tư vào dự án của anh, còn lấy hết tiền tiết kiệm của tôi, giờ anh định quỵt n/ợ sao? Không đời nào!"
Những người phụ nữ khác cũng lên tiếng phụ họa.
Người nói một câu, kẻ nói một lời, vạch trần những hành vi lừa tiền lừa tình của Lý Trạch một cách rõ ràng.
Các phóng viên vô cùng phấn khích, micro cứ thế đưa tới trước, đèn flash làm người ta hoa cả mắt.
Cố Tư D/ao chỉ cảm thấy đầu óc ù đi.
Hình ảnh công ty mà cô ta dày công xây dựng, vào khoảnh khắc này đã hoàn toàn sụp đổ.
Cố Tư D/ao cuối cùng vẫn không từ bỏ Lý Trạch.
Để ổn định những người phụ nữ đi/ên cuồ/ng này không báo cảnh sát, cô ta đã nghiến răng v/ay một khoản tiền lớn từ tín dụng đen để dàn xếp.
Nhưng ngày hôm sau, tin tức #Cán bộ cấp cao Cố thị lừa tiền lừa tình# vẫn chễm chệ trên top tìm ki/ếm.
Giá cổ phiếu vốn đã chạm đáy của công ty lại một lần nữa lao dốc không phanh.